Quách Nhược Vô từ trong túi áo lấy ra một chiếc bình ngọc đưa về phía Tô Cửu Nguyệt: "Lấy m.á.u ở đầu ngón tay giữa, nhỏ vào trong bình này là được."
Chiếc bình ngọc đó dưới ánh mặt trời tỏa ra sắc màu lung linh, nhìn qua đã biết là ngọc quý cực phẩm. Ngay cả Tô Cửu Nguyệt lúc này cũng lấy làm lạ, Quách Nhược Vô bất quá chỉ là một thầy âm dương bình thường trong làng, sao lại có thứ đồ tốt thế này?
Nhưng nàng cũng không hỏi nhiều, nhận lấy bình ngọc từ tay Quách Nhược Vô, mở ra liếc nhìn vào bên trong, lại hỏi: "Anh có mang theo kim không? Hay là đoản đao?"
Lời vừa dứt, nàng liền cảm thấy đầu ngón tay hơi nhói một chút, một giọt m.á.u tươi đỏ hồng lăn ra. Tô Cửu Nguyệt vội vàng theo bản năng dùng bình ngọc đón lấy, nhìn giọt m.á.u tươi trên tay nhỏ vào trong bình, nàng lại nhìn vào ngón tay giữa của mình, cư nhiên phát hiện bên trên đến một vết thương cũng không có.
Cả người nàng thảy đều ngây ra, trước kia người ta đều bảo Quách Nhược Vô lợi hại, nàng đều không cách nào thấu hiểu được. Giờ đây ông ta đến chạm cũng chẳng thèm chạm vào nàng một cái mà đã có thể lấy được m.á.u trên tay nàng, vả lại còn không để lại một vết sẹo, chuyện này cũng quá lợi hại rồi đi?
Người bạn thâm giao Hỷ Muội của nàng rốt cuộc là gả cho một nhân vật lợi hại nhường nào? Lại liên tưởng tới việc trước đây ông ta bảo Hỷ Muội phơi nắng, còn bảo mình lấy một lọn tóc, lẽ nào mệnh cách của Hỷ Muội thực sự có vấn đề? Lại nghĩ tới cái quẻ mà năm xưa Tưởng gia đại nương dẫn Hỷ Muội đi xem... Nghĩ tới đây, trong lòng nàng thực sự có chút sợ hãi về sau, cũng may mà có vị Quách Nhược Vô thần thần đạo đạo (huyền bí) này rồi.
Chỉ cần có thể cứu Hỷ Muội, đừng nói một giọt m.á.u, dẫu là một bát, nàng cũng định sẵn không hề cau mày lấy một cái.
Hỷ Muội lúc này cũng chạy ra ngoài: "Nói xong chưa? Chuyện gì thế? Tớ còn không nghe được sao?"
Quách Nhược Vô đưa cho Tô Cửu Nguyệt một ánh mắt khẩn khoản, Tô Cửu Nguyệt lập tức hiểu ý, nháy mắt với Tưởng Xuân Hỷ: "Chẳng phải là đang nói sáng nay cậu lười biếng không chịu dậy giường sao"
Hỷ Muội ngẩn ra một thoáng, tức tối xông tới bên cạnh Quách Nhược Vô giẫm mạnh vào chân anh ta một cái: "Cái người này, rõ ràng là anh nói không cần dậy sớm mà, sao lại đi cáo trạng với Cửu Nha hả!"
Quách Nhược Vô theo bản năng đưa tay ôm lấy vai cô, cũng không giải thích gì thêm. Ngược lại là Tô Cửu Nguyệt không nhịn được mà bật cười: "Tớ đoán mò thôi, thế mà lại đoán đúng thật à?"
Hỷ Muội lại nhìn thấy nụ cười đầy ẩn ý của hai người họ, bấy giờ mới biết mình định sẵn là đã sập bẫy rồi, tức đến giậm chân: "Hai người thảy đều chỉ biết bắt nạt tớ!"
Tô Cửu Nguyệt dắt tay cô, đi về phía nhà mình: "Đi, cậu xem xem, tớ mang gì về cho cậu này."
Hỷ Muội vừa đi theo nàng vào nhà vừa bảo: "Tớ cũng mang đồ tốt cho cậu đấy!"
Tô Cửu Nguyệt rất đỗi hiếu kỳ: "Đồ tốt gì thế?"
Vào trong phòng, Hỷ Muội cũng không giấu giếm nữa, lấy món đồ mình cất giấu suốt dọc đường ra: "Chính là cái này, tớ bảo Quách Nhược Vô vẽ cho cậu đạo Tĩnh Tâm Phù, nghe nói lúc buổi tối không ngủ được mà dùng cái này thì đặc biệt hiệu nghiệm."
Sơn Tam
Tô Cửu Nguyệt nhìn vật trong tay được gấp thành hình tam giác, còn có thể nhìn rõ vết b.út chu sa màu đỏ bên trên, phía trên còn đính một hạt châu bằng vàng nhỏ như hạt đậu xanh. Cái này... đối với nàng mà nói thực sự là có chút quý trọng quá rồi: "Tớ cần cái này làm gì? Tớ đâu có bị mất ngủ."
Hỷ Muội bảo: "Tớ biết, chỉ là nghĩ tướng công nhà cậu phải đọc sách, lúc phiền não mà mang theo đạo bùa này định sẵn là có thể bình tâm tĩnh khí."
Nếu là thường ngày, Tô Cửu Nguyệt hòng chừng chỉ nghe cho vui, không mấy tin tưởng, nhưng vừa rồi Quách Nhược Vô mới biểu diễn cho nàng một màn lấy m.á.u cách không, không cho phép nàng không tin. Nghĩ tới Ngô Tích Nguyên thường xuyên đọc sách tới đêm khuya, đạo Tĩnh Tâm Phù này anh định sẵn là dùng được tới.
Nàng nghĩ ngợi một lát, vẫn quyết định nhận lấy: "Đồ thì tớ có thể nhận, nhưng hạt đậu vàng này tớ không thể lấy được!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Ơ?" Hỷ Muội nghe nàng nói vậy mới nhìn vào hạt châu trên đạo bùa, nhìn qua đúng là thấy thêm một hạt đậu vàng thật. Cô gãi gãi sau gáy, nghiêng đầu băn khoăn: "Sao tự nhiên lại thêm một hạt đậu vàng thế này? Để tớ đi hỏi Quách Nhược Vô, chẳng biết chừng là anh ta đưa cho đấy."
Tô Cửu Nguyệt vâng một tiếng, cô bèn ra khỏi cửa. Nhưng chẳng mấy chốc đã quay lại, nhe răng cười với Tô Cửu Nguyệt: "Anh ta bảo đây là thứ cậu xứng đáng được nhận, để cảm ơn cậu đã chăm sóc tớ."
Tô Cửu Nguyệt nhìn lại hạt đậu vàng đó, không hiểu thấu lại nghĩ ngay tới giọt m.á.u vừa rồi mình nhỏ cho ông ta.
"Phụt, chăm sóc cái đồ ranh con như cậu sao mà đáng giá một hạt đậu vàng này cơ chứ! Cậu mau cầm về đi, ngày thường cậu đối với tớ cũng chẳng thiếu sự chăm sóc, tớ không thể lấy được."
Tô Cửu Nguyệt không lấy, Tưởng Xuân Hỷ không nhận: "Không được, Quách Nhược Vô nói rồi, bảo cậu bắt buộc phải nhận lấy! Nói là nếu tớ có thể khuyên cậu nhận lấy thì về nhà anh ta sẽ dùng hạt đậu vàng thế này xâu cho tớ một cái vòng tay để đeo."
Tô Cửu Nguyệt: ...
"Được rồi, vậy tớ giữ lấy."
Tưởng Xuân Hỷ bấy giờ mới vui mừng hớn hở cười: "Cậu mang gì về cho tớ thế? Mau để tớ xem nào?"
Tô Cửu Nguyệt cầm lấy chiếc bao nải nhỏ bên cạnh, bảo: "Chúng mình nói trước nhé, đồ tớ mang cho cậu không có gì tốt lắm đâu, cậu không được chê đấy!"
Tưởng Xuân Hỷ vươn cổ ghé sát vào: "Đáng chê thì vẫn cứ chê, nhưng định sẵn là sẽ giữ gìn cẩn thận, cậu không được đòi lại đâu đấy."
Tô Cửu Nguyệt biết cô trước nay vốn tính tinh nghịch, đưa tay b.úng vào đầu cô một cái, mới từ trong bao nải lấy món đồ nhỏ mình đã mang suốt dọc đường về.
"Mấy hôm trước ở Ung Châu thấy đám Hồ thương mang t.h.ả.m tới, thấy rất đẹp nên mang về cho cậu một chiếc, cậu xem xem có thích không?"
Hỷ Muội thích màu sắc vui tươi, Tô Cửu Nguyệt cùng cô lớn lên tự nhiên là hiểu rõ. Hỷ Muội vừa nhìn thấy chiếc t.h.ả.m, cả người liền nhào tới ôm chầm lấy nó: "Thực sự là đẹp quá đi mất! Được rồi! Lần này cậu có thể yên tâm rồi, tớ tuyệt đối sẽ không chê đâu."
Thấy cô thích, Tô Cửu Nguyệt cũng chỉ vào hoa văn bên trên nói: "Những hoa văn này nghe nói là ký hiệu cầu phúc của người Hồ, tớ cũng hy vọng cậu sau này cùng Quách Nhược Vô hai người hạnh phúc vui vẻ sống trọn đời này."
Hỷ Muội bị nàng nói đến mức mắt hơi ướt, đặt tấm t.h.ả.m xuống, bước tới ôm Tô Cửu Nguyệt một cái: "Cửu Nha tốt, sao tự nhiên lại nói những lời này, thảy đều là lừa nước mắt của tớ."
Tô Cửu Nguyệt mỉm cười ôm lại cô: "Chỉ cho phép cậu tốt với tớ, không cho phép tớ tốt với cậu sao?"
Hỷ Muội lắc đầu, buông nàng ra nhìn vào mắt nàng, bảo: "Vậy tớ còn muốn cậu tốt với tớ thêm chút nữa cơ."
Tô Cửu Nguyệt không nhịn được bật cười, cái đồ hoạt bảo này...
Hai người không ở trong phòng lâu, liền chỉnh đốn lại cảm xúc rồi bước ra ngoài. Lúc này mặt trời đã ngả về Tây, Lưu Thúy Hoa bèn nói với nàng: "Cửu Nha, không còn sớm nữa, chúng ta nên về thôi."
Tô Cửu Nguyệt đem quần áo và ít đồ ăn vặt mang về cho mấy đứa nhỏ để lại cho chúng, nàng mới lưu luyến không rời theo Lưu Thúy Hoa đi ra khỏi làng. Đáng để nhắc tới chính là lúc nàng đi tới đầu phía Tây làng, nàng còn thấy Trần Bách Linh đang giặt quần áo trước cửa nhà. Thấy nàng đi qua, cô mỉm cười bẽn lẽn với nàng, còn chào nàng một tiếng: "Cửu Nguyệt, về rồi đấy à?"