Tô Cửu Nguyệt vẫn tiếp tục chẻ củi, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía nhà kho, vẫn không có động tĩnh.
Thấy Ngô Nhị Thành sắp sửa bước ra, Tô Cửu Nguyệt hơi lo lắng. Nhìn thấy Ngô Tích Nguyên đang lén lút chơi tuyết bên cạnh, nàng đột nhiên nghĩ ra một cách mới.
“Tích Nguyên, lại đây, tôi có chuyện muốn nói với anh.” Nàng gọi.
Ngô Tích Nguyên quăng tuyết trên tay xuống đất, phủi phủi người, rồi nhảy nhót chạy đến trước mặt nàng: “Vợ ơi! Cô nói đi!”
Tô Cửu Nguyệt ngồi trên ghế đẩu, vẫy tay với anh, ra hiệu anh ghé tai lại.
Thì thầm một hồi, rồi hỏi anh: “Nhớ chưa?”
Đôi mắt Ngô Tích Nguyên sáng long lanh, cái đầu nhỏ gật gù như gà mổ thóc: “Nhớ rồi!”
Sơn Tam
Ngô Nhị Thành bước ra từ trong nhà, vừa lúc nhìn thấy hai đứa đang thì thầm với nhau, không nhịn được cười thêm lần nữa.
Thằng em này đột nhiên trở về thời thơ ấu, hoạt bát một chút cũng đáng yêu.
Anh cầm xẻng định lên mái nhà. Phải quét tuyết trên nhà kho trước. Những chỗ khác còn tạm, nhà kho dựng bằng gỗ, không xây bằng gạch. Tuyết lớn thêm chút nữa e rằng sẽ sập.
Anh vừa mới bước tới, thằng em đã nhảy ra trước mặt chặn đường: “Anh hai, anh hai! Anh nặn cho tôi một người tuyết đi!”
Ngô Nhị Thành thấy mắt anh sáng rực đầy vẻ mong đợi, liền nhớ lại những ngày tuyết rơi hồi nhỏ cùng em trai nặn người tuyết, cười sảng khoái, đồng ý.
“Được! Đợi anh hai quét tuyết trên mái nhà xong sẽ nặn cho cậu! Nặn một người tuyết thật lớn!”
Ngô Tích Nguyên lại dang rộng hai tay chặn đường anh: “Không được, nặn người tuyết trước! Rồi mới quét tuyết!”
Ngô Nhị Thành không thể cãi lại anh, đành chịu số phận, cầm xẻng đi nặn người tuyết cho anh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thân hình người tuyết vừa mới được chất xong, Ngô Tích Nguyên cùng hai đứa cháu gái vui vẻ nhảy nhót. Ngô Nhị Thành quay người muốn tìm hai cục than để làm mắt cho người tuyết.
Đúng lúc này, đột nhiên một tiếng “rầm” vang lên thật lớn.
Mọi người vội vàng quay đầu nhìn, chỉ thấy mái nhà kho hoàn toàn sụp xuống, tuyết đọng b.ắ.n tung tóe khắp nơi.
Điền Tú Nương nghe tiếng, vội vàng chạy ra từ trong nhà, nhìn thấy cảnh tượng này kinh hãi thốt lên: “Trời ơi, sao lại sập?”
Nghĩ đến vừa rồi chồng mình suýt nữa lên quét tuyết, cô ta càng thêm hãi hùng.
Trời lạnh xương cốt con người rất giòn, rơi từ trên đó xuống còn chưa biết hậu quả sẽ thế nào?!
Ngô Nhị Thành càng sững sờ hơn, mãi lâu mới hoàn hồn. Ánh mắt rơi vào thằng em trai cao gần bằng mình đứng trước mặt, suýt chút nữa kích động chạy tới ôm hôn nó hai cái.
Những người khác lúc này cũng đã ra đến sân, Lưu Thúy Hoa nhìn mái nhà đã sập, lại nhìn những đứa trẻ trong sân bòn mót không hề hấn gì, thở phào một hơi thật dài.
“Các con không sao là tốt rồi, thằng hai may mà chưa đi quét tuyết, nếu không thì làm sao đây!”
Ngô Truyền cũng gật đầu theo bà, ý là đồng tình với lời bà nói.
Ngô Nhị Thành lại nói: “Cha, mẹ, lần này nhờ thằng ba rồi, nếu không phải nó, con e rằng đã lên đó rồi.”
Cả nhà già trẻ lớn bé đều nhìn về phía Ngô Tích Nguyên. Ngô Tích Nguyên vẫn còn hơi mơ màng, không hiểu vì sao mình lại vô duyên vô cớ trở thành người có công của gia đình.
Lưu Thúy Hoa bước tới ôm anh một cái: “Con trai ngoan! Mẹ rán cho con một quả trứng!”
Điền Tú Nương lần này không tranh giành miếng ăn nữa, ngược lại tự nguyện nói: “Mẹ, con rán cho!”
Ngô Tích Nguyên lại lớn tiếng ngắt lời họ: “Đợi một chút!”