Tô Cửu Nguyệt vốn dĩ chỉ là một câu nói vô tâm, nhưng nghe lời này, sắc mặt Ngô Tích Nguyên tức khắc trắng bệch.
Bờ môi mỏng của anh run rẩy một chút, mới lắp bắp thốt ra một câu: "Hưu... hưu yếu hồ ngôn loạn ngữ (đừng có nói bậy bạ)!"
Tô Cửu Nguyệt vừa quay đầu mới phát hiện ra điểm không ổn của anh, có chút lo lắng đưa tay sờ lên trán anh, lạnh ngắt, vừa chạm vào đã thấy một lòng bàn tay đầy mồ hôi lạnh.
Nàng nhíu mày hỏi: "Tích Nguyên, anh có chỗ nào không thoải mái sao?"
Ngô Tích Nguyên lắc đầu, ngẩng lên mượn ánh đèn đối diện với mắt nàng, nhìn thấy sự quan tâm nơi đáy mắt nàng mới dần dần bình tĩnh lại, thầm tự nhủ trong lòng: Đời này không giống đời trước, Cửu Nguyệt còn sống, hoàn hảo sống sờ sờ, vả lại lập tức sắp gả cho mình rồi.
"Không có không thoải mái, chỉ là đột nhiên hơi hồi hộp."
Tô Cửu Nguyệt giành lấy cuốn sách trên tay anh, "pập" một cái đóng lại: "Thân thể không thoải mái thì đừng có gượng ép, chính anh nói làm việc phải có nghỉ ngơi hợp lý, sao cư nhiên đến lượt mình lại chẳng ăn thua thế?!"
Ngô Tích Nguyên nghe tiếng nàng lải nhải bên tai, trái tim mới dần dần định lại. Anh dắt tay nàng, dùng giọng điệu vô cùng ngoan ngoãn lại mang theo vài phần nịnh nọt đáp: "Thê t.ử vạn lần đừng giận, anh không xem nữa là được."
Tô Cửu Nguyệt kéo anh tới bên mép giường, ấn anh ngồi xuống giường mới bảo: "Anh nằm xuống đợi em trước đã, em đưa đồ cho Tống tướng quân rồi về ngay."
Ngô Tích Nguyên nhìn theo bóng lưng Tô Cửu Nguyệt đi ra ngoài, dần dần nhắm mắt lại, cảm nhận nhịp tim của chính mình, hồi tưởng lại cảm xúc lúc nãy khi Tô Cửu Nguyệt ấn trên l.ồ.ng n.g.ự.c anh. Đúng, anh phải nghe lời, phải ngủ sớm một chút, phải giữ lấy cái mạng này để cùng thê t.ử sống thọ trăm tuổi.
Tô Cửu Nguyệt cầm bao nải đã gói kỹ bước ra ngoài, đưa bao nải trên tay cho Tống Khoát: "Làm phiền ngài rồi, Tống tướng quân."
Tống Khoát ứng tiếng: "Không sao, chẳng qua là tiện tay thôi, chỉ là chuyện đã hứa với ta thì đừng có quên đấy."
"Tướng quân yên tâm, sáng mai tôi làm ngay ạ."
Tống Khoát khẽ gật đầu: "Đúng rồi, Thánh thượng mệnh ta cuối tháng phải về tới kinh thành, rượu hỷ của hai người ta định sẵn là không uống được rồi. Nhưng cũng không sao, đợi lúc Tích Nguyên huynh tới kinh thành, hai người nhớ gửi thư tới Tống phủ cho ta."
"Vâng, vậy tướng quân về kinh thành có dẫn theo Thư Ngôn cùng đi không ạ?" Nàng cũng là hảo tâm, Tống Khoát nếu phải gấp rút lên đường, Thư Ngôn đi cùng lão hòng chừng sẽ có chút vất vả.
Lời nàng vừa dứt, Tống Thư Ngôn cũng ngẩng đầu nhìn chằm chằm Tống Khoát, muốn xem lão nói thế nào. Đôi mắt to đáng thương của cậu bé dẫu không nói gì nhưng tất cả thảy đều ở trong im lặng.
Bàn tay lớn của Tống Khoát trực tiếp che lấy mắt cậu: "Nghĩ nhảm nhí gì thế! Thằng nhóc thối, em là em trai ta, ta không dắt em đi thì còn có thể để em lại cho ai? Mau vào phòng thu dọn đồ đạc đi, sáng mai chúng ta đi luôn."
Tống Thư Ngôn lúc này mới phấn khích trở lại: "Dạ!"
Tô Cửu Nguyệt nghe vậy cũng mãn nguyện, đứa trẻ như Tống Thư Ngôn nội tâm vốn khá yếu đuối, định sẵn là không thể chịu đựng thêm một lần bị bỏ rơi nào nữa.
Tống Khoát chắp tay với Tô Cửu Nguyệt, nói: "Ngô phu nhân cũng nghỉ ngơi sớm đi, hai anh em ta về phòng trước đây." Nói xong, lão dắt tay Tống Thư Ngôn xoay người về căn phòng của mình.
Tô Cửu Nguyệt còn lo lắng cho Ngô Tích Nguyên trong phòng, nhíu mày xách váy lại về phòng mình, thấy Ngô Tích Nguyên ngoan ngoãn nằm trên giường bấy giờ mới yên tâm hơn nhiều.
"Đã thấy dễ chịu hơn chút nào chưa?" Nàng bước tới bên giường, một lần nữa đưa tay chạm lên trán Ngô Tích Nguyên.
Ngô Tích Nguyên nuốt một ngụm nước bọt, cổ họng mới hơi ẩm ướt hơn chút: "Ừm, dễ chịu hơn nhiều rồi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tô Cửu Nguyệt nghe ra giọng anh khô khàn, bèn rót một chén nước mang tới: "Uống chút nước đi, em đi xách cho anh chậu nước vào rửa ráy."
Sau khi cho Ngô Tích Nguyên rửa ráy xong, nàng mới tự mình xách một thùng nước tắm, cởi bỏ y phục trên người, nằm vào trong. Dòng nước ấm áp dần dần ngập qua mắt cá chân, eo lưng cùng bả vai nàng, nàng rút chiếc trâm gỗ mun cắm trên tóc ra, mái tóc đen như mực xõa xuống, làm nổi bật khuôn mặt nhỏ chỉ bằng bàn tay. Nàng nheo mắt lại như một chú mèo nhỏ đang hưởng thụ, vô cùng thư thái.
Nàng vừa hất nước, lau rửa thân thể, vừa vui vẻ ngân nga một khúc hát nhỏ:
"Lão ông tiếu chỉ tùng gian nguyệt,
Khám hỷ tùng nguyệt nhất xứ phùng.
Sỏa lạt lạt nguyệt hoa ảnh lý tùng phong khởi,
Kinh đắc na tùng hạc túc dạ khởi phi đằng."
Sơn Tam
Ngô Tích Nguyên nằm trên giường bên cạnh, nghe động tĩnh bên này, càng lúc càng nằm không yên. Anh nghe lời thì nghe lời thật, nhưng anh bắt buộc phải đi canh chừng cho thê t.ử chứ! Anh xỏ giày, từ trên giường bước xuống ra khỏi cửa phòng. Vừa ra khỏi cửa liền thấy Hắc Hắc đang nằm phủ phục ở cửa, thấy anh ra cũng chỉ ngẩng đầu nhìn một cái rồi lại nằm xuống.
Ngô Tích Nguyên tựa vào tường, tiếng hát của Cửu Nguyệt càng thêm rõ ràng:
"Tỉnh lai thời phong thanh thủy tĩnh nguyệt quang tùng ảnh y nhiên tại;
Mạnh hồi đầu, kiến tùng tự thanh thanh nguyệt du minh."
...
Giọng hát ngọt ngào mang theo vẻ duyên dáng của nữ nhi, tốt đẹp đến mức khiến người ta cảm thấy thở mạnh một hơi cũng hệt như đang mạo phạm nàng vậy.
Đợi đến khi Tô Cửu Nguyệt tắm xong, thay bộ đồ sạch sẽ bước từ trong phòng ra, liếc mắt cái đã thấy một người một ch.ó đứng ở cửa. Tô Cửu Nguyệt đối diện với tầm mắt Ngô Tích Nguyên, cả hai thảy đều ngẩn ra.
Ngô Tích Nguyên vội vàng giải thích: "Anh... anh chỉ tới giúp em canh chừng thôi, anh... anh không... xem trộm!"
Khuôn mặt nhỏ của Tô Cửu Nguyệt dưới ánh trăng đỏ ửng thành một mảng, chỉ hận không thể bịt cái miệng ngốc nghếch kia lại, anh cứ oang oang thế này là sợ người khác trong sân không nghe thấy sao?
"Biết rồi! Anh vào phòng trước đi!" Nàng có vài phần giận dỗi nhưng giọng nói mềm mại, nói ra lại hệt như đang làm nũng.
Ngô Tích Nguyên đối với chuyện này làm gì có sức đề kháng, ứng tiếng một cái định xoay người vào phòng. Vừa mới đi được một bước, bỗng sực nhớ ra: "Em vào phòng lau tóc trước đi, anh đi giúp em đổ nước."
Trong sân còn có người khác ở, Tô Cửu Nguyệt không muốn nói nhiều ở đây tránh để ngày mai bị người ta cười chê. Bèn dắt tay anh kéo vào trong phòng, đóng cửa lại mới bảo: "Chẳng phải bảo anh nằm sao? Sao lại dậy rồi?"
Tầm mắt Ngô Tích Nguyên luôn đặt trên một lọn tóc trước trán nàng, giọt nước trên sợi tóc dần dần trượt xuống, ngay khoảnh khắc nó rơi rụng, Ngô Tích Nguyên theo bản năng đưa tay ra hứng lấy. Sau đó mới hốt nhiên sực tỉnh mình đã làm chuyện ngớ ngẩn gì, bèn quẹt giọt nước trên tay vào quần áo.
Hệt như để che giấu sự ngượng ngùng này, anh vội vàng ngoảnh mặt đi nói: "Đã khỏi rồi, tóc em còn ướt, đừng ra ngoài nữa, anh đổ nước xong sẽ về ngay."
Nói xong liền bước về phía cửa, lúc đi tới cửa, anh vẫn lờ mờ cảm thấy Tô Cửu Nguyệt đang nhìn mình. Anh quay đầu nhìn nàng một cái, liền thấy nàng nở một nụ cười thật tươi với anh, nương theo ánh trăng ngoài cửa sổ, lờ mờ có thể thấy được chiếc răng khểnh đáng yêu của nàng.
Ngô Tích Nguyên cảm nhận rõ ràng tim mình đập rất mạnh, người phụ nữ trước mặt này chính là người phụ nữ duy nhất từ tiền thế đến kim sinh khiến anh rung động điên cuồng.
Anh cũng nhe răng cười với nàng: "Ngoan, anh về ngay đây."