Lưu Thúy Hoa không nói bà tin, cũng không nói không tin, mà hỏi ngược lại nàng: “Con mơ thấy gì? Có thể kể chi tiết cho mẹ nghe được không?”
Tô Cửu Nguyệt cúi đầu nhìn mũi chân mình, tâm trí lại trở về giấc mơ đêm qua.
“Con mơ thấy anh hai sáng sớm thức dậy đi lên mái nhà quét tuyết, rồi giống như chuyện xảy ra hôm nay, mái nhà kho sập xuống, anh hai rơi xuống từ trên đó. Bị... bị gãy chân...”
Nói đến cuối cùng, giọng nàng càng lúc càng nhỏ, nếu không nghe kỹ, hầu như không nghe thấy.
Nói xong, nàng còn ngước mắt nhìn lén biểu cảm của Lưu Thúy Hoa.
Dù sao những điều nàng nói, hoàn toàn có thể bị nghi ngờ là nguyền rủa anh hai. Nếu mẹ chồng muốn trở mặt với nàng, nàng cũng không có gì để biện minh cho mình.
Quả nhiên, Lưu Thúy Hoa vẻ mặt ngạc nhiên: “Lại có chuyện như vậy sao?”
Tô Cửu Nguyệt gật đầu, cuối cùng cũng nói vài câu biện hộ cho mình: “Mẹ, con không cố ý nguyền rủa anh hai, con chỉ nghĩ là thà tin còn hơn không. Những giấc mơ kỳ lạ này xảy ra với con không phải một lần hai lần, hầu hết đều linh ứng. Con nghĩ đều là người một nhà, sao có thể trơ mắt nhìn anh hai xảy ra chuyện chứ?”
Sự chú ý của Lưu Thúy Hoa lại rơi vào chuyện nàng nói không phải một lần hai lần: “Chẳng lẽ con còn mơ thấy những chuyện khác?”
Chuyện này nghe có vẻ huyền bí, nhưng ai biết có phải vị thần tiên nào đó hiển linh, báo mộng cảnh báo họ không?
“Chuyện cái giếng lần trước cũng là mơ thấy, còn có chuyện mua gạo...”
Lưu Thúy Hoa tin rồi, nhưng ngắt lời nàng: “Sau này có chuyện như vậy thì nói với mẹ, ở bên ngoài đừng nói bậy, coi chừng bị người ta coi là thầy bói!”
Tô Cửu Nguyệt tự mình cũng biết chuyện này không thể nói lung tung, nếu không người khác sợ là nghĩ nàng cũng ngốc rồi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Mẹ, con biết rồi.”
“Tích Nguyên cũng không được nói, nó bây giờ vẫn là đồ ngốc, miệng không biết giữ lời. Kể cả sau này khỏi bệnh, con cũng đừng nói, nó đọc sách nhiều, bình thường mẹ bái thần cầu Phật, nó còn nói gì t.ử bất ngữ quái lực loạn thần (Khổng T.ử không nói về quỷ thần).”
Tô Cửu Nguyệt ngoan ngoãn gật đầu đồng ý: “Con sẽ không nói đâu.”
Lưu Thúy Hoa thấy nàng nói nghiêm túc, lúc này mới yên tâm. Bà lấy ra mấy chiếc khăn tay tự thêu trước đó: “Mấy chiếc khăn tay này là mẹ thêu, con thích chiếc nào thì lấy mà dùng. Số còn lại ngày mai vừa hay phải đi thị trấn khám bệnh cho Tích Nguyên, con mang đi đổi chút tiền.”
“Mẹ sẽ không đi cùng các con lần này, trời vừa lạnh, chân mẹ lại đau nhức, để thằng cả đưa các con đi.”
Thực ra bà muốn nói, ngoài trời tuyết rơi trơn trượt, Cửu Nha cũng không nên đi cùng chịu khổ, nhưng nghĩ đến thằng cả một mình có thể không quản được Tích Nguyên, bà đành phải làm khổ Cửu Nha.
Tô Cửu Nguyệt nghe lời này, hơi lo lắng nhìn chân bà: “Mẹ, mẹ đau chân sao?”
Lưu Thúy Hoa thở dài: “Năm xưa sinh thằng ba, lúc ở cữ bị cảm lạnh, mấy năm nay cứ hễ trời mưa là đau chân, mùa đông càng nặng.”
“Phụ nữ chúng ta phải yêu thương bản thân một chút, con xem mấy người đàn ông kia, lớn tuổi cũng không có những căn bệnh này. Con bây giờ còn nhỏ, bình thường chú ý một chút, đừng ỷ mình trẻ mà không quan tâm đến băng giá lạnh lẽo.”
Những lời chân tình này, chưa từng có ai nói với Tô Cửu Nguyệt, bao gồm cả mẹ ruột nàng.
Thậm chí trước đây mùa đông lạnh, nàng thường xuyên đục một cái hố băng bên sông để giặt quần áo cho em trai em gái.
Sơn Tam
Con người thường là như vậy, tự mình kiên cường thành thói quen, cũng không thấy cuộc sống khổ. Nhưng nếu có ai đó dành cho bạn một chút quan tâm, bất ngờ ập đến, sẽ khiến bạn cảm thấy mình vô cùng yếu đuối và đáng thương.
Tô Cửu Nguyệt hít hít mũi, kiềm chế nỗi buồn trong lòng, cười nói: “Cảm ơn mẹ đã chỉ dạy, con biết rồi.”