Hoàng Hộ Sinh liếc nhìn nàng cười sảng khoái: “Cô bé này cũng có chủ kiến, dạy cô cũng không phải là không được, chỉ là theo tôi học y nhất định phải biết chữ, cô biết chữ không?”
Tô Cửu Nguyệt ngớ người: “Sao học y cũng phải biết chữ?”
“Viết phương t.h.u.ố.c, đọc y thư chẳng phải đều phải biết chữ sao? Không biết chữ thì làm sao được?” Hoàng Hộ Sinh hỏi ngược lại.
Tô Cửu Nguyệt đã quyết tâm học y với ông, liền dày mặt nói: “Con không biết chữ, nhưng con rất thông minh. Nếu ông dạy con, con nhất định sẽ học được.”
Hoàng Hộ Sinh nghe nàng nói mình thông minh, vui vẻ trong lòng, liền cười trêu chọc nàng: “Nhưng muốn học tài năng của tôi đều phải nộp lễ vật (tức học phí).”
Tô Cửu Nguyệt biết lễ vật là gì. Trẻ con trong thôn muốn đi học ở học đường cũng phải nộp lễ vật. Lễ vật rất đắt, nên không có mấy nhà có khả năng cho con đi học.
Mấy năm trước em trai nàng Mao Mao vừa mới sinh ra, cha mẹ có ý định cho nó đi học, nhưng sau này gia đình khó khăn như vậy, không ai nhắc đến chuyện này nữa.
Nàng hơi khó xử, bây giờ trong tay nàng chỉ còn chưa đến năm mươi đồng lớn tiết kiệm lặt vặt, cái này có đủ không?
Nàng đang định hỏi, Ngô Tích Nguyên không biết từ đâu xuất hiện. Chỉ thấy anh nghiêng đầu hỏi: “Lễ vật là gì?”
Hoàng Hộ Sinh khá kiên nhẫn với hậu bối, liền giải thích: “Là tiền học phí để học một thứ gì đó.”
Ngô Tích Nguyên gật đầu chắc nịch: “Tôi hiểu rồi!”
Anh đưa tay mở quả trứng đã nắm trong tay hồi lâu ra: “Cái này tặng ông làm lễ vật, được không?”
Tô Cửu Nguyệt hơi lo lắng. Dù nàng biết Ngô Tích Nguyên có lòng tốt, nhưng lúc này thực sự lo anh làm hỏng chuyện vì lòng tốt.
“Đừng...”
Nàng vừa định nói đừng làm bậy, liền thấy Hoàng Hộ Sinh trước mặt đột nhiên cười lớn, đưa tay nhận quả trứng đặt trên tay anh, cân nhắc: “Được, tôi nhận rồi!”
Mắt Tô Cửu Nguyệt sáng lên, như sợ ông đổi ý, vội vàng quỳ xuống dập đầu ba cái, lớn tiếng gọi: “Sư phụ!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hoàng Hộ Sinh còn chưa kịp bảo nàng đứng dậy, Ngô Tích Nguyên đã vội vàng tiến lên muốn kéo nàng đứng dậy.
“Vợ ơi, cô làm gì thế?! Mau dậy! Mau dậy!”
Tô Cửu Nguyệt dở khóc dở cười, giữ c.h.ặ.t t.a.y anh, ngước mắt nhìn Hoàng Hộ Sinh.
Hoàng Hộ Sinh cũng thấy hai vợ chồng này thú vị, một người ngốc, một người không chê.
Cái người ngốc kia, nếu nói anh ngốc, anh còn biết bảo vệ vợ mình, giỏi hơn nhiều người không ngốc.
Sơn Tam
Thấy Tô Cửu Nguyệt nhìn ông, ông dứt khoát khoát tay: “Được rồi, dậy đi! Nếu không thằng Tích Nguyên nhà cô lại tưởng tôi bắt nạt cô đấy!”
Tô Cửu Nguyệt cười khúc khích, đứng dậy.
Ngô Tích Nguyên ngồi xổm xuống, bắt chước mẹ hồi trước phủi bụi trên người nàng, ngước mặt vừa lúc đối diện với đôi mắt kinh ngạc của nàng.
Anh toe toét cười, trông ngốc nghếch, nhưng Tô Cửu Nguyệt lại thấy nụ cười này ấm áp hơn cả ánh mặt trời trên trời vài phần.
Hoàng Hộ Sinh thấy vậy có chút xao lòng, không khỏi nhớ đến vợ con ở tận Kinh thành, khóe miệng cũng từ từ cong lên.
Hoàng Hộ Sinh nghỉ dưỡng bảy tám ngày, mới hoàn toàn khỏi bệnh.
Mọi người trong thôn đều bận rộn lên núi tìm cái ăn, ông là đàn ông cũng không có lý do gì mà ở nhà không làm gì.
Sáng hôm sau, Tô Cửu Nguyệt thức dậy thì ông đã ngồi trong sân chẻ củi rồi.
Gia đình ông là dòng dõi y d.ư.ợ.c, tuy không bằng những nhà giàu có sang trọng, nhưng cũng có thể nuôi vài gia nhân. Những việc này ông sống hơn nửa đời người, lại chưa từng làm qua.
Bình thường nhìn Tô Cửu Nguyệt làm rất dễ dàng, nhưng tự mình làm thì hoàn toàn không phải chuyện đó.