Võ Công Của Ta Quá Thần Kỳ, Có Thể Tự Động Tu Luyện

Chương 119: Đỗ Chung chết



Đỗ Chung thấy những cao thủ vương triều đó chạy trốn thì giận điên lên nhưng hắn lại không thể làm gì được.

Hắn nhìn chiến trường, cao thủ Huyết Hải Ma Tông không ngừng vẫn lạc, sắc mặt âm trầm như nước.

Bây giờ, hắn cũng chỉ có thể cầu mong Thái Vô với đại quân của Hải Thần Nhất Tộc chạy đến.

Chỉ cần Thái Vô với đại quân của Thần Hải Nhất Tộc chạy đến, như vậy thì hắn có thể chuyển bại thành thắng.

Trong lúc Đỗ Chung đang ngóng trông đại quân của Hải Thần Nhất Tộc chạy đến, ở xa xa, mặt phía bắc Ma Vực, trong một hẻm núi, đại quân của Hải Thần Nhất Tộc đang cố gắng công kích đại trận trước mắt.

Sau khi liên tục công kích kéo dài một ngày, rốt cuộc đại trận vây khốn bọn họ cũng bị đánh vỡ.

Mặc dù cuối cùng cũng phá được đại trận vây khốn nhưng tộc trưởng Hải Thần Nhất Tộc Hải Đông Thanh lại sắc mặt khó coi, không vui vẻ nổi, hơn một ngày này, sợ là ở Huyết Hải Ma Tông đã xuất hiện biến cố rồi.

“Phụ thân, bây giờ chúng ta lập tức chạy tới Huyết Hải Ma Tông?” Hải Mặc Tư mở miệng nói: “Nếu như bây giờ chúng ta tăng thêm tốc độ thì tối đa một ngày nữa là có thể chạy tới Huyết Hải Ma Tông.”

Hải Đông Thanh khẽ gật đầu, nói với đại quân của Hải Thần Nhất Tộc: “Tăng thêm tốc độ, chạy tới Huyết Hải Ma Tông.”

“Cẩn tuân lệnh của tộc trưởng.”

Nhưng mà Hải Đông Thanh vừa suất lĩnh đại quân của Hải Thần Nhất Tộc đi chưa được bao xa thì có thám tử hồi báo, nói Huyết Hải Đại Trận với âm Hồn Ác Quỷ Đại Trận của Huyết Hải Ma Tông đã bị Chu Thành công phá.

“Ngươi nói cái gì!”

“Huyết Hải Đại Trận, âm Hồn Ác Quỷ Đại Trận đều đã bị phá? !”

Hải Đông Thanh giật mình.

“Huyết Hải Đại Trận là đệ nhất trận của Ma tộc, bây giờ mới hơn một ngày mà đã bị Chu Thành phá?” Hải Mặc Tư không thể tin được.

“Không biết Chu Thành lấy điều kiện gì, thuyết phục được U Minh Ma Môn với Thập Ngục Ma Môn và đại quân mấy trăm cái vương triều Ma tộc, nhưng mà, Huyết Hải Đại Trận là bị Chu Thành phá mất.” Vị thám tử Hải tộc đó vội vàng nói.

Nghe U Minh Ma Môn, Thập Ngục Ma Môn đều đã kết minh với Chu Thành, sắc mặt Hải Đông Thanh thay đổi.

“Vậy bây giờ tình huống ở Huyết Hải Ma Tông như thế nào rồi?” Hải Đông Thanh hỏi.

Vị thám tử Hải tộc đó không dám giấu diếm, nói chi tiết: “Huyết Hải Ma Tông và Thiên Thi Ma Môn đã bị áp chế hoàn toàn, môn hạ đệ tử tử thương vô số, những vương triều trước kia phụ thuộc vào Huyết Hải Ma Tông với Thiên Thi Ma Môn thấy tình thế không ổn nên đã suất lĩnh đại quân chạy trốn trước.”

Hải Đông Thanh há hốc mồm,

Nhất thời nói không ra lời.

“Phụ thân, ngay cả những dại quân vương triều phụ thuộc Huyết Hải Ma Tông với Thiên Thi Ma Môn cũng đều chạy trốn, nếu không thì chúng ta cũng trở về đi?” Hải Mặc Tư chần chờ một chút, nói.

Huyết Hải Ma Tông và Thiên Thi Ma Môn đã bại, như vậy thì bọn họ còn đến đó làm gì?

Nói không chừng Huyết Hải Ma Tông với Thiên Thi Ma Môn ngay cả một ngày cũng không chống cự lại được, đã bị diệt mất.

Nếu một ngày sau bọn họ mới chạy tới đó, như vậy thì chỉ bổ sung thêm phân bón mà thôi.

Thật ra thì Hải Mặc Tư vốn không đồng ý chuyện phụ thân xuất binh ủng hộ Huyết Hải Ma Tông.

“Tộc trưởng đại nhân, chúng ta lui binh đi.” Những lão tổ khác của Hải Thần Nhất Tộc cũng đồng loạt lên tiếng.

Hải Đông Thanh hai mắt âm tình bất định, hít sâu một hơi, nói: “Lui binh!”

Một lát sau.

Trăm vạn đại quân của Hải Thần Nhất Tộc giống như là thuỷ triều thối lui.

Cho nên, hơn một giờ sau.

Đỗ Chung không chỉ không có chờ được đại quân của Hải Thần Nhất Tộc đến, hơn nữa còn nhận được tin tức là đại quân của Hải Thần Nhất Tộc lui binh, hắn vốn gửi hi vọng vào đại quân của Hải Thần Nhất Tộc, bây giờ nghe đại quân của Hải Thần Nhất Tộc lui binh, trong lúc tức giận, làm động đến vết thương ở ngực, phun ra một ngụm máu lớn.

“Hải Đông Thanh!”

“Đồ tiểu nhân bội bạc ngươi!”

“Ta nhất định phải đi Hải Thần Nhất Tộc làm thịt ngươi!”

Đỗ Chung hai mắt đỏ như máu gầm thét.

Đang săn giết Thái Thượng trưởng lão của Huyết Hải Ma Tông, Chu Thành nghe được Đỗ Chung gầm thét nơi xa thì lạnh lùng cười một tiếng, Đỗ Chung này còn nghĩ sau này sẽ đi Hải Thần Nhất Tộc?

Hôm nay, Đỗ Chung chắc chắn phải chết!

Cho dù như thế nào đi nữa thì bọn họ cũng phải giết chết Đỗ Chung.

Nếu không, để Đỗ Chung chạy trốn giống như Thái Vô lúc trước thì sẽ là hậu hoạn vô tận.

Lúc này, Hoàng Tuyền Ma Chủ đánh ra một cái Hoàng Tuyền Ma Chưởng, đánh trúng Đỗ Chung, Đỗ Chung bị đập đến liên tục rút lui.

“Đỗ Chung, hôm nay chính là ngày chết của ngươi!”

“Trước đó vài ngày ngươi diệt Hoàng Tuyền Ma Môn ta, có bao giờ ngươi nghĩ tới kết quả này hay không?” Hoàng Tuyền Ma Chủ hận nói, Quỷ Quyền trong tay đâm tới Đỗ Chung.

Hai người U Minh Ma Chủ, Diệp lão cũng trước sau giáp công.

Mặc dù Đỗ Chung là đệ nhất cao thủ Ma tộc nhưng bị ba người Diệp lão, Hoàng Tuyền Ma Chủ, U Minh Ma Chủ vây giết thì cũng đã bị thương không nhẹ.

Nếu không phải trên người hắn có Quang Diễm Lưu Ly Khải thì sợ là thương thế của hắn sẽ còn nặng hơn nữa.

Mà sau khi Kiếm lão với Đao lão giải quyết xong một vị lão tổ của Huyết Hải Ma Tông thì cũng chạy đến, bắt đầu gia nhập vào hàng ngũ vây giết Đỗ Chung.

Cho nên, là năm đại cao thủ vây giết.

Vốn đã bị thương, Đỗ Chung bị năm đại cao thủ vây giết, càng là đỡ trái hở phải, hiểm tượng hoàn sinh.

Chu Thành một cái Đế Sát Quyền đánh giết một vị Thái Thượng trưởng lão của Huyết Hải Ma Tông, thấy Đỗ Chung hiểm tượng hoàn sinh, trong lòng buông lỏng, chỉ cần giải quyết được Đỗ Chung, như vậy thì Huyết Hải Ma Tông sẽ không còn trụ cột, những cao thủ còn sót lại sẽ dễ giải quyết hơn nhiều.

Chu Thành nhìn về phía Thiên Thi Ma Chủ Doãn Lập, Doãn Lập đang bị hai người Long Trí, Phượng Cửu vây giết, cũng đã thương thế từng đống, xem ra hắn cũng không chống đỡ được bao lâu nữa.

Chu Thành hai mắt quét qua, khóa chặt mục tiêu săn giết kế tiếp.

Đối phương là một Thái Thượng trưởng lão Đế Cảnh tứ trọng của Thiên Thi Ma Môn.

Đế Cảnh tứ trọng và tam trọng, thực lực chênh lệch cực lớn.

Nhưng mà Chu Thành vẫn muốn thử một chút.

Chu Thành một bước bước ra, đi tới trước mặt đối phương.

Đối phương cầm ma thương trong tay, thấy Chu Thành ngăn trước mặt mình, khẽ giật mình, sau đó cười lạnh: “Hóa ra là Yêu Vương đại nhân, làm sao, Yêu Vương đại nhân muốn lấy Thánh Cảnh săn giết Đế Cảnh tứ trọng ta hay sao?”

Chu Thành sắc mặt như thường: “Không thử một chút thì sao biết ta không săn giết được.”

Đối phương sắc mặt lạnh lẽo, nhảy lên một cái, ma thương trong tay đâm ra, thương mang phá không, tốc độ nhanh đến khiến cho người ta tắc lưỡi, chỉ trong nháy mắt, ma thương của đối phương đã đâm đến trước yết hầu của Chu Thành, tiếp tục đâm thêm một chút nữa thì có thể xuyên qua yết hầu của Chu Thành.

“Yêu Vương đại nhân cẩn thận!”

Một vị Thái Thượng trưởng lão của U Minh Ma Môn sợ hãi, muốn xuất thủ cứu giúp.

Nhưng là sau một khắc, hắn ngừng lại.

Chẳng biết lúc nào mà bàn tay của Chu Thành đã ngăn trước ma thương.

Ma thương đâm vào trong lòng bàn tay Chu Thành, một vệt máu từ bàn tay Chu Thành chảy xuống, lúc trước, Thái Thượng trưởng lão Đế Cảnh tam trọng của Ma Môn cũng không thể nào phá vỡ phòng ngự của Chu Thành, ngay cả da cũng không phá được, nhưng là lần này, vị Thái Thượng trưởng lão Đế Cảnh tứ trọng này của Ma Môn này lại đâm rách được da của Chu Thành.

Nhưng mà cũng chỉ đâm rách da được thôi.

Ma thương không thể nào tiến thêm dù chỉ một tấc nữa.

Vị Thái Thượng trưởng lão của Ma Môn đó sửng sốt.

Thừa dịp vị Thái Thượng trưởng lão của Ma Môn đó sửng sốt, trong nháy mắt, bàn tay Chu Thành lật một cái, vỗ trúng thân thương của đối phương, ma thương từ trong tay đối phương bay ra.

Sau đó, Chu Thành lại một chưởng vỗ tới.

Trong kinh hoảng, vị Thái Thượng trưởng lão của Ma Môn đó nhấc chưởng nghênh đón.

Bình!

Vị Thái Thượng trưởng lão của Ma Môn đó liên tiếp lui về phía sau, cảm thấy khí huyết cuồn cuộn không thôi, khóe miệng chảy máu.

Hắn sợ hãi nhìn Chu Thành.

Chiến lực của Chu Thành lại mạnh tới mức này, hắn tu luyện một môn thượng cổ ma công, chiến lực bất phàm, nhưng mà cho dù là như thế thì vẫn bị một chưởng này của Chu Thành gây thương tích.

Chương 312: Đỗ Chung chết

Chu Thành một chưởng đánh lui vị Thái Thượng trưởng lão Đế Cảnh tứ trọng của Ma Môn đó, cũng hiểu rõ về thực lực của mình bây giờ.

Nhưng mà hắn cũng không có tiếp tục kéo dài thời gian với vị Thái Thượng trưởng lão của Ma Môn đó nữa, Yêu Vương Đao với Cửu Thiên Tiên Kiếm xuất hiện trong tay, lắc mình một cái, Yêu Vương Đao với Cửu Thiên Tiên Kiếm cùng chém ra.

Sau mười mấy chiêu.

Yêu Vương Đao trong tay Chu Thành cắt yết hầu đối phương.

Vị Thái Thượng trưởng lão của Ma Môn đó ngã xuống.

Máu, nhuộm đỏ bốn phía mặt đất.

Chu Thành tiếp tục chọn mục tiêu kế tiếp.

Lại một giờ trôi qua.

Thiên Thi Ma Chủ Doãn Lập bị một cái Long Chưởng của Long Trí đập vào sâu trong lòng đất.

Sau đó, Phượng Cửu chém một cái Phượng Hoàng Trảm xuống.

Long Trí lại dùng một cái Long Chưởng đánh chồng xuống dưới.

Làm như vậy mấy chục lần nữa thì hai người mới dừng lại.

Thập Ngục Ma Chủ nhìn lại, chỉ thấy Thiên Thi Ma Chủ Doãn Lập nằm trong hố sâu trong lòng đất, đã máu thịt be bét, khí tức đã tuyệt.

Xung quanh, một đám cao thủ thấy Thiên Thi Ma Chủ Doãn Lập chết, đều tâm tình phức tạp.

Mặc dù Doãn Lập không được xếp vào thập đại cao thủ của thế giới Tiên Võ nhưng cũng là một trong số cao thủ hiếm có của Ma tộc, tung hoành Ma tộc mấy ngàn năm, dậm chân một cái, các phương Ma tộc cũng vì thế mà rung động, nhưng mà bây giờ hắn lại bị giết chết.

Hoàng Tuyền Ma Chủ thấy Thiên Thi Ma Chủ Doãn Lập bỏ mình, cũng tâm tình phức tạp.

Mặc dù hai người là đối thủ nhưng Doãn Lập cũng là một trong số ít những người có thể được hắn xem là đối thủ.

Đỗ Chung thấy Doãn Lập bị giết, hắn vốn đã bị thương không nhẹ, sắc mặt đại biến, bắt đầu muốn tìm cách trốn đi.

Về phần những cao thủ Thiên Thi Ma Môn, có bi phẫn công kích, có cũng muốn tìm cách chạy trốn, có người thậm chí đã từ bỏ phản kháng.

“Ta nguyện gia nhập dưới trướng Cửu Thiên Điện!” Một vị Thái Thượng trưởng lão của Thiên Thi Ma Môn quỳ sát xuống đất đầu hàng.

Sau vị Thái Thượng trưởng lão của Thiên Thi Ma Môn đó, không được bao lâu thì lại có Thái Thượng trưởng lão của Thiên Thi Ma Môn đầu hàng.

Sau đó thì càng ngày càng nhiều hơn.

Nhưng mà người đầu hàng đều là Thái Thượng trưởng lão, trưởng lão và đệ tử của Thiên Thi Ma Môn.

Không có lão tổ gia nhập vào.

Về phần Huyết Hải Ma Tông, bởi vì có Đỗ Chung cho nên mặc dù những Thái Thượng trưởng lão, trưởng lão của Huyết Hải Ma Tông muốn đầu hàng nhưng không dám mở miệng.

Nhưng theo càng ngày càng có nhiều cao thủ của Thiên Thi Ma Môn từ bỏ phản kháng, những Thái Thượng trưởng lão, trưởng lão, đệ tử của Huyết Hải Ma Tông cũng dần dần mất hết chiến ý.

Một khi chiến ý suy yếu, như vậy thì Huyết Hải Ma Tông càng nghiêng về hướng sụp đổ nhanh hơn.

Tiếng kêu thảm không ngừng vang lên.

Đỗ Chung quan sát toàn bộ tình huống ở chiến trường, biết đại thế không thể thay đổi được, quát: “Rút lui!”

Lúc trước, hắn cũng từng nghĩ tới có thể sẽ có kết quả này, cho nên hắn cũng đã nghĩ đến đường lui.

Nghe Đỗ Chung hô rút lui, một đám cao thủ của Huyết Hải Ma Tông buông lỏng trong lòng, nhao nhao chạy trốn.

Nhưng mà khi chạy trốn, những cao thủ của Huyết Hải Ma Tông cũng không phải là hoảng hốt chạy bừa mà là hội tụ lại một chỗ, hơn mười người tạo thành một nhóm, bắt đầu nhắm vào hậu sơn mà chạy.

“Đừng có để cho bọn họ đi ra sau núi!” Chu Thành thấy thế, hô.

Lúc trước, Đỗ Chung vẫn luôn có ý đồ đi ra phía sau núi, khiến cho Chu Thành cảnh giác, cho nên bây giờ thấy những đệ tử của Huyết Hải Ma Tông này muốn chạy trốn ra phía sau núi, Chu Thành lập tức hô lên.

Cao thủ của Yêu tộc, Cửu Thiên Điện nghe nói như vậy thì đồng loạt xuất thủ, ngăn cản đám đệ tử của Huyết Hải Ma Tông này lại.

“Bây giờ giết Đỗ Chung trước!” Chu Thành lại hô lên.

Chỉ cần Đỗ Chung chết thì những đệ tử của Huyết Hải Ma Tông đó sẽ giống như là con ruồi không đầu.

Hai người Long Trí và Phượng Cửu cũng biết Đỗ Chung quan trọng như thế nào, cho nên cũng gia nhập vào trong hàng ngũ vây giết Đỗ Chung.

Thế là bảy đại cao thủ gồm Diệp lão, Hoàng Tuyền Ma Chủ, U Minh Ma Chủ, Kiếm lão, Đao lão, Long Trí, Phượng Cửu cùng nhau vây giết Đỗ Chung.

Đỗ Chung vừa né tránh Long Quyền của Long Trí thì bị một kiếm của Kiếm lão đâm trúng cánh tay.

Một kiếm này đâm thủng một cái kiếm động trên cánh tay của hắn.

Máu dọc theo trường kiếm tuôn ra.

Đỗ Chung nhìn hằm hằm Kiếm lão, Huyết Hải Ma Nhận trong tay muốn chém về phía Kiếm lão, nhưng mà tay hắn vừa giơ lên thì một đạo đao mang phá không mà đến, trong nháy mắt đã cắt đứt cổ tay hắn.

Dưới đau đớn cực độ, Huyết Hải Ma Nhận trong tay Đỗ Chung rơi xuống.

Người xuất thủ chính là Đao lão.

Đỗ Chung càng giận không kềm được, điên cuồng thôi động chân nguyên trong đan điền, toàn thân huyết ma khí ngập trời, thế nhưng là không đợi hắn có hành động gì thì công kích của Long Trí, Diệp lão đã đến.

Đỗ Chung sợ hãi trốn tránh nhưng vẫn là bị Long Chưởng của Long Trí quét trúng, cả người bị đánh cho bắn ra, đánh thẳng vào trong sơn phong phía trước.

Sơn phong sụp đổ.

Ngay lúc mấy người Long Trí thừa thắng xông lên thì đột nhiên Đỗ Chung bị quét bay ra ngoài phá vỡ đá vụn trùng điệp, hóa thành một đạo huyết quang, muốn bỏ trốn.

Chu Thành ngoài ý muốn.

Đỗ Chung đã bị thương, bị Long Chưởng của Long Trí quét trúng rồi mà vẫn còn có tốc độ như thế!

Quang Diễm Lưu Ly Khải không hổ là áo giáp cấp bậc Tiên Khí.

Tuy thực lực của Đỗ Chung rất mạnh nhưng nếu không nhờ có Quang Diễm Lưu Ly Khải thì khi bị mấy đại cao thủ vây giết, hắn hoàn toàn không thể nào chèo chống được lâu như vậy.

Thấy Đỗ Chung muốn chạy trốn, đương nhiên mấy người Diệp lão, Long Trí không thể nào để cho hắn đào tẩu được, nhao nhao xuất thủ.

Đã bị thương, suy cho cùng thì tốc độ của Đỗ Chung vẫn bị ảnh hưởng, jks thì đã bị bảy người Diệp lão ngăn lại lần nữa.

Chu Thành ánh mắt lạnh lùng, lúc trước Thái Vô đào tẩu là bởi vì có Càn Khôn Quyển, có thể vượt qua thời không, nhưng Đỗ Chung không có, cho nên hôm nay hi vọng có thể chạy thoát được của Đỗ Chung gần như là số không.

Theo càng ngày càng nhiều cao thủ của Thiên Thi Ma Môn đầu hàng, càng ngày càng nhiều lão tổ của Cửu Thiên Điện và lão tổ của Yêu tộc gia nhập vào hàng ngũ vây giết Đỗ Chung.

Không lâu sau, số lượng đã tăng lên đến hai mươi người.

Mười hai đại tuyệt đỉnh cao thủ vây giết Đỗ Chung là tình cảnh như thế nào?

Cao thủ U Minh Ma Môn, Thập Ngục Ma Môn ai cũng kinh ngạc mà nhìn cảnh tượng trước mặt.

Bị mười hai đại tuyệt đỉnh cao thủ vây giết, Đỗ Chung như một con hung thú bị thương bị vây nhốt, điên cuồng công kích, điên cuồng giãy dụa, nhưng lại không ngừng bị bọn người Kiếm lão, Long Trí, Diệp lão đánh trúng.

Cuối cùng, dù là có Quang Diễm Lưu Ly Khải thì Đỗ Chung cũng vết thương chồng chất, nhìn như một huyết nhân.

Dù là như thế thì Đỗ Chung vẫn chống đỡ được nửa giờ, cuối cùng mới ngã xuống.

Nhìn Đỗ Chung ngã xuống, cao thủ của Cửu Thiên Điện và Yêu tộc ai cũng thở phào một hơi nhẹ nhõm.

Mặc dù thực lực của Đỗ Chung kém hơn Thái Vô nhưng mà hắn có Quang Diễm Lưu Ly Khải, phải nói là Đỗ Chung cũng khó giết không kém gì Thái Vô.

Thấy Đỗ Chung bị giết chết, Chu Thành cũng buông lỏng trong lòng, hắn bay lên trước, đi tới bên người Đỗ Chung, một tay nhiếp một cái, nhiếp Đỗ Chung tới trước mặt, tháo lấy Quang Diễm Lưu Ly Khải trên người hắn.

Cuối cùng thì Quang Diễm Lưu Ly Khải cũng đến tay!

Đỗ Chung đã chết, cao thủ còn thừa lại của Huyết Hải Ma Tông, rất nhiều người từ bỏ phản kháng, quỳ sát đất đầu hàng.

Về phần những người ngoan cố chống lại, Chu Thành cũng không có nương tay, cho cao thủ Yêu tộc và Cửu Thiên Điện trực tiếp chém giết.

Nửa ngày sau.

Đã không còn cao thủ nào của Huyết Hải Ma Tông phản kháng.

Đám người bắt đầu chỉnh đốn những người đầu hàng của Huyết Hải Ma Tông, Thiên Thi Ma Môn với cao thủ vương triều Ma tộc khác, đồng thời dọn dẹp hiện trường.

Mặc dù Huyết Hải Ma Tông bị đánh đến sơn băng địa liệt, máu chảy thành sông, nhưng sau khi được trăm vạn đệ tử của U Minh Ma Môn, Thập Ngục Ma Môn đồng lòng dọn dẹp, Huyết Hải Ma Tông nhanh chóng khôi phục lại được bảy tám phần.

Chu Thành với mấy người Diệp lão, sư phụ hắn là Xích Dương, U Minh Ma Chủ, Thập Ngục Ma Chủ xuyên qua đại điện Huyết Hải Ma Tông, sau đó đi tới trước bảo khố của Huyết Hải Ma Tông.