Nhưng mà cái Băng Hải này, mặc dù bên ngoài băng khí kinh người nhưng đối với mọi người thì không tính là gì.
Chu Thành cũng không có gọi Quang Diễm Lưu Ly Khải ra, theo mọi người tiếp tục lặn sâu xuống.
Với thực lực hắn bây giờ với bất diệt chân thân thì hoàn toàn có thể chống cự băng khí bên ngoài Băng Hải này.
Dưới đáy biển, mọi người một đường tiến lên.
Đáy biển Băng Hải, màu xanh đậm càng đậm hơn, đen như mực, đen đến mức khiến cho người ta có chút hoảng hốt, nhưng mà trong hoàn cảnh đen như mực này lại lộ ra màu xanh đậm, khiến cho người ta có cảm giác hi vọng vụt lên trong bóng tối.
Đáy biển, rất là u tĩnh.
Gần như không nghe được bất cứ tiếng động gì.
Đột nhiên, sóng biển cuốn lên, một con hải thú to lớn đánh tới Chu Thành.
Con hải thú này, ngoại hình như Báo Biển, mở miệng lớn ra, cắn về phía Chu Thành.
Ngay khi mấy người Diệp lão muốn xuất thủ thì Chu Thành mở miệng nói: “Không cần.” Nói xong, đấm ra một quyền, Chu Thành thậm chí không cần chân nguyên, chỉ dùng lực lượng nhục thân thì đã đánh vỡ nước biển trùng điệp, trực tiếp đánh vào hải thú đó.
Đông!
Con hải thú đó ăn một kích của Chu Thành, như là bị thiên lôi oanh trúng, vang lên một tiếng vang vọng, toàn bộ thân thể như con tôm bắn ra ngoài.
Bắn ra khá xa, chỗ con hải thú bị nắm đấm đánh trúng mới vang lên tiếng nổ.
Nhưng mà khiến cho người ta ngạc nhiên là con hải thú đó cũng không có máu.
Nhưng mà người ở đây đều là cao thủ, liếc mắt một cái là nhìn ra ngũ tạng lục phủ trong cơ thể con hải thú đó đã bị một quyền của Chu Thành đánh cho vỡ nát hết.
Đám người không khỏi sợ hãi thán phục.
Phải biết, vừa rồi Chu Thành cũng không có sử dụng chân nguyên, chỉ là lực lượng thuần túy của thân thể.
Chỉ với lực lượng của thân thể, một quyền đánh chết một con hải thú Đế Cảnh tứ trọng, quả thực là!
Bất diệt chân thân.
Đây là uy lực của bất diệt chân thân.
Nếu không phải Chu Thành ngưng tụ bất diệt chân thân, lực lượng nhục thân cũng sẽ không thể mạnh mẽ như thế được.
Chu Thành với mọi người tiếp tục đi lên.
Không được bao lâu thì lại gặp hải thú công kích.
Cái Băng Hải này, linh khí hệ Băng nồng đậm, là nơi sinh tồn, sinh sôi của rất nhiều hải thú, có rất nhiều hải thú thực lực mạnh mẽ sinh sống, hơn nữa càng đi vào chỗ sâu trong Băng Hải thì những thực lực hải thú này càng mạnh.
Nhưng mà gặp hải thú Đế Cảnh lục trọng trở xuống, Chu Thành gần như đều một mình giải quyết, không cần mấy người Diệp lão xuất thủ.
Có khi trên đường gặp được hải thú Đế Cảnh lục trọng trở xuống, Chu Thành cũng không có lập tức giết chết mà là thôn phệ chân nguyên nó, sau đó lại giết chết.
Đương nhiên, gặp được hải thú Đế Cảnh đỉnh phong thì mấy người Diệp lão xuất thủ giải quyết.
“Thực lực của ta vẫn quá yếu.” Thấy mấy người Diệp lão xuất thủ giải quyết hải thú Đế Cảnh đỉnh phong, Chu Thành cảm khái nói.
Mọi người cạn lời!
Mười lăm tuổi Đế Cảnh, còn yếu?
Mười lăm tuổi, ngay cả Đế Cảnh ngũ trọng cũng có thể dễ dàng oanh sát, còn yếu?
Nếu như vậy mà còn yếu thì những thiên tài của Tiên Võ khác sống gì nổi.
Phượng Cửu cười nói: “Không phải Yêu Vương đại nhân yếu, mấy chục năm nữa, trước mặt Yêu Vương đại nhân, chúng ta chính là kẻ yếu.”
Nghe Phượng Cửu tự xưng mình là kẻ yếu, tất cả mọi người cười một tiếng.
Chu Thành cười một tiếng, theo đám người tiếp tục đi vào chỗ sâu trong Băng Hải.
Băng Hải còn lớn hơn, sâu hơn tưởng tượng của Chu Thành.
Bay về phía trước gần hai giờ, mọi người mới đi vào chỗ sâu trong Băng Hải.
Băng khí trong chỗ sâu trong Băng Hải đã không phải là băng khí bình thường mà là màu đen, băng khí màu đen, khiến cho người ta nhìn thấy mà trong lòng bốc lên hơi lạnh, mặc dù Chu Thành có bất diệt chân thân nhưng khi đi vào chỗ sâu trong Băng Hải cũng không dám khinh thường, gọi Quang Diễm Lưu Ly Khải ra.
Có chân nguyên của Chu Thành thôi động, Quang Diễm Lưu Ly Khải quang diễm lưu chuyển, tạo thành một tầng quang diễm bên ngoài người, tất cả băng khí màu đen vừa tới gần thì đều bị thiêu thành thủy khí.
Nhìn thấy uy lực của Quang Diễm Lưu Ly Khải, Chu Thành yên tâm không ít.
Nhưng mà mặc dù như thế thì Chu Thành vẫn không dám xem thường.
Dù sao Luyện Ngục Hàn Khí trong chỗ sâu nhất, ngay cả Nhân Tiên thập trọng cũng có thể đông thành tượng băng
Đi vào chỗ sâu trong Băng Hải, hải thú đã rất ít, nhưng là ngẫu nhiên cũng có thể gặp được một hai con, hải thú có thể sinh tồn trong chỗ sâu trong Băng Hải, thực lực đều rất mạnh, ít nhất là Nhân Tiên cảnh, đương nhiên, nhóm Chu Thành cũng có thể quét ngang qua.
Ngay lúc bọn người Chu Thành đi vào chỗ sâu trong Băng Hải, đại điện chủ phong Ma Sơn, Ngọc Diện Kiếm Ma vẻ mặt âm trầm nhìn con gái Huyền Nữ chật vật trốn về.
“Ngươi xác định là Chu Thành?” Ngọc Diện Kiếm Ma trầm giọng hỏi.
Huyền Nữ không dám nhìn Ngọc Diện Kiếm Ma, cúi đầu yếu ớt nói: “Lúc ấy ở Băng Hải có lão tổ nhận ra mấy người Hoàng Tuyền Ma Chủ, U Minh Ma Chủ bên người Chu Thành, thiếu niên đó hẳn là Chu Thành.”
“Chu Thành nói, ngày nào đó hắn sẽ tới bái phỏng phụ thân đại nhân.”
Bái phỏng!
Đương nhiên cũng không phải là bái phỏng bình thường rồi.
Chu Thành có ý gì, không cần nói cũng biết.
Sắc mặt Ngọc Diện Kiếm Ma có chút khó coi, hỏi: “Hắn có bao nhiêu người tới?”
Huyền Nữ nhớ lại một chút, nói: “Lần này hắn dẫn người không nhiều, hẳn là chừng hai trăm người.”
Lần này đúng là Chu Thành dẫn người tới không nhiều, chỉ có hai trăm người, đương nhiên, gần như đều là cường giả Nhân Tiên thập trọng trở lên.
Phong Ma Lão Tổ bên cạnh Ngọc Diện Kiếm Ma cả giận nói: “Chu Thành này khinh người quá đáng, vừa đến Ma Sơn thì đánh trọng thương với giết nhiều cao thủ Thánh Sơn ta như vậy, lẽ nào hắn cho rằng hắn ăn chắc chúng ta?”
“Chờ hắn tới chủ phong, chúng ta nhất định phải để hắn có đến mà không có về!”
Phong Ma Lão Tổ này cũng là một phương cự đầu trong Ma tộc, sau khi đi vào Ma Sơn tu luyện, gia nhập dưới trướng Ngọc Diện Kiếm Ma, là một vị Nhân Tiên thập trọng đỉnh phong.
Ngọc Diện Kiếm Ma hai mắt lạnh lẽo: “Nếu hắn dám đến, ta sẽ cho hắn biết hậu quả!”
Một vị Ma Tổ khác thì vẻ mặt lo lắng: “Lần này Chu Thành đến đây, sợ đến có chuẩn bị, chúng ta không thể khinh thường.” Sau đó nói: “Có lẽ chúng ta có thể liên hợp Tà Tôn, Lục Quỷ với Ám Long.”
“Chu Thành diệt Hắc Long Vương Triều, chắc chắn Ám Long hận hắn thấu xương.”
Ngọc Diện Kiếm Ma lắc đầu: “Cho dù chúng ta chấp nhận hạ mình nhưng mà chưa chắc gì mấy người Tà Tôn, Lục Quỷ, Ám Long sẽ đồng ý kết minh với chúng ta.”
Những năm gần đây, mấy lần bọn họ muốn diệt Tà Tôn, Lục Quỷ, Ám Long, thù hận quá sâu, không thể nào hóa giải.
“Tuy là chưa hẳn sẽ đồng ý nhưng dù sao thì chúng ta cũng phải thử một chút xem sao.” Vị Ma Tổ đó nói.
Ngọc Diện Kiếm Ma nghĩ nghĩ một hồi, gật đầu, lập tức điều động vị Ma Tổ này đến Ám Long phong.
Chu Thành diệt Hắc Long Vương Triều, Ám Long hận Chu Thành thấu xương, cho nên kết minh với Ám Long là dễ nhất.
Lúc này, rốt cuộc nhóm của Chu Thành cũng đi tới chỗ sâu nhất trong Băng Hải.
Chỉ thấy chỗ sâu nhất trong Băng Hải, từng đạo băng khí như là đại xa không ngừng từ chỗ sâu trong hải uyên trồi lên, tốc độ cực nhanh, cái băng khí này lại có màu xanh đậm.
Hiển nhiên, đây chính là Luyện Ngục Hàn Khí.
Chu Thành nhìn theo hướng những Luyện Ngục Hàn Khí này, nhìn về phía hải uyên phía dưới, hải uyên thâm bất khả trắc, tựa như không đáy, dù là Chu Thành toàn lực triển khai thần hồn chi lực cũng không thể phát hiện được hải uyên sâu bao nhiêu.
Hoàng Tuyền Ma Chủ mở miệng nói: “Cái hải uyên này không có ai biết được rốt cuộc nó sâu bao nhiêu, có người phỏng đoán, dưới đáy hải uyên có một cái linh mạch hệ Băng, Luyện Ngục Hàn Khí thoát ra từ cái linh mạch hệ Băng này, chỉ là Luyện Ngục Hàn Khí quá kinh khủng, hoàn toàn không có ai có thể tới dưới đáy hải uyên.”
Không có ai sao?
Chờ lấy được Vĩnh Sinh Hoa, hắn cũng muốn thử xem xem mình có thể đi xuống dưới đáy hải uyên hay không.
Chương 320: Là chiến hay là mời vị đó đi vào?
Chu Thành nhìn Luyện Ngục Hàn Khí không ngừng vọt lên phía trước, nói với Diệp lão, Long Trí: “Các ngươi chờ ta ở đây là được.”
“Nơi này cách Vĩnh Sinh Hoa một đoạn, đại nhân, hay là để mấy người chúng ta đi với người đi.” Hoàng Tuyền Ma Chủ nói.
Mặc dù nơi này cách chỗ Vĩnh Sinh Hoa không xa nhưng vẫn có vài dặm, mọi người vẫn cảm thấy không yên lòng.
Dù sao vài dặm, có thể xảy ra nguy hiểm bất cứ lúc nào.
Mấy người Diệp lão, Long Trí cũng mở miệng nói muốn đi theo Chu Thành.
Chu Thành vẫn kiên quyết lắc đầu: “Không cần, ta có Quang Diễm Lưu Ly Khải, không có nguy hiểm, các ngươi cứ ở lại đây chờ ta là được rồi.”
Mấy người Diệp lão, Long Trí đành phải cung kính lĩnh mệnh.
Dưới ánh nhìn chăm chú của mọi người, Chu Thành phi thân bay tới phía trước, không lâu sau, bóng dáng Chu Thành đã biến mất trong sóng biển màu xanh đậm.
Mặc dù có Quang Diễm Lưu Ly Khải nhưng Chu Thành nhìn Luyện Ngục Hàn Khí không ngừng bay vọt lên thì cũng toàn lực tránh né, cố gắng không để cho Luyện Ngục Hàn Khí này dính vào mình.
Chỉ là càng đi về trước thì những Luyện Ngục Hàn Khí này càng dày đặc, liếc nhìn lại, lít nha lít nhít, gần như trải rộng toàn bộ không gian hải vực, dù là Chu Thành toàn lực tránh né nhưng vẫn không thể tránh khỏi bị một số nhỏ Luyện Ngục Hàn Khí dính vào người.
Nhưng mà khi những Luyện Ngục Hàn Khí này hơi dính vào thì lập tức bị quang diễm của Quang Diễm Lưu Ly Khải thiêu mất.
Cho nên, có phòng ngự của Quang Diễm Lưu Ly Khải, Chu Thành một đường hữu kinh vô hiểm, đi tới khu vực Vĩnh Sinh Hoa mọc.
Từ xa nhìn thấy Vĩnh Sinh Hoa, trong khoảnh khắc đó, Chu Thành ngây người.
Chỉ thấy phía trước Vĩnh Sinh Hoa, quang mang nở rộ, như kim liên tuôn ra, chiếu cho phạm vi vài trăm mét hải vực vốn có màu xanh đậm xung quanh đó sáng rỡ.
Ngay cả Luyện Ngục Hàn Khí vô cùng bá đạo cũng không thể đi vào phạm vi vài trăm mét này được.
Mặc dù cách nhau rất xa nhưng Chu Thành vẫn có thể cảm nhận được sức sống mãnh liệt đang ẩn chứa trong Vĩnh Sinh Hoa.
Nhìn sức sống này có vẻ như là vĩnh viễn không khô cạn.
Nhìn Vĩnh Sinh Hoa nằm cách mình vài trăm mét, trong lòng Chu Thành vui mừng.
Chỉ cần lấy được Vĩnh Sinh Hoa trước mắt, như vậy thì hắn có thể luyện chế ra được hai lô Cửu Thiên Tiên Đan.
Hai lô Cửu Thiên Tiên Đan, nhiêu đây đã đủ để cho bất diệt chân thân của hắn lại tăng lên một cấp độ nữa.
Nhưng mà mặc dù Vĩnh Sinh Hoa ở gần ngay trước mắt nhưng Chu Thành vẫn triển khai thần hồn chi lực, luôn chú ý động tĩnh xung quanh mình để đề phòng đột biến xảy ra.
Chu Thành chậm rãi tới gần khu vực Vĩnh Sinh Hoa.
Cuối cùng, đi vào trong khu vực Vĩnh Sinh Hoa.
Trong vài trăm mét trong khu vực Vĩnh Sinh Hoa, bởi vì không có Luyện Ngục Hàn Khí cho nên rất là ấm áp, khiến cho người ta có cảm giác ấm áp như mùa xuân.
Hoàn cảnh này tạo thành tương phản mãnh liệt với rét lạnh trước đó.
Chu Thành từng bước đi tới gần Vĩnh Sinh Hoa.
Càng đến gần Vĩnh Sinh Hoa thì càng ấm áp như xuân.
Mùi thuốc của Vĩnh Sinh Hoa theo quang mang nở rộ mà tràn ngập trong không gian xung quanh, khiến cho người ta ngửi thấy mà muốn say.
Chu Thành đi tới trước Vĩnh Sinh Hoa, đứng vững, hít sâu một hơi, vươn tay cầm lấy nhánh hoa của Vĩnh Sinh Hoa, lập tức, một luồng sức sống mãnh liệt như muốn theo bàn tay của Chu Thành tràn vào trong cơ thể của Chu Thành.
Chu Thành vững tay, sau đó cẩn thận rút Vĩnh Sinh Hoa ra.
Nói cũng kỳ quái, phía dưới không có thổ nhưỡng nhưng rễ của Vĩnh Sinh Hoa giống như đâm vào trong không gian xung quanh, khi rút ra thì cũng không dễ dàng.
Sau khi cẩn thận rút Vĩnh Sinh Hoa ra, bỏ vào trong Ám Giới Đỉnh, lúc này Chu Thành mới thở dài một hơi.
Vĩnh Sinh Hoa mà hắn ngày nhớ đêm mong, cuối cùng cũng đến tay.
Chu Thành quay người trở về.
Nhưng mà bởi vì không có Vĩnh Sinh Hoa cho nên hải vực bốn phía lại trở lại với màu xanh đậm như cũ, Luyện Ngục Hàn Khí không ngừng bay vọt lên.
Không dám ở lâu, Chu Thành cẩn thận trốn tránh Luyện Ngục Hàn Khí, theo đường cũ mà bay trở về.
Chỉ chốc lát sau thì thấy mấy người Diệp lão, Long Trí đang đứng ở chỗ cũ chờ hắn.
Mấy người thấy Chu Thành trở về, trên mặt đại hỉ.
“Yêu Vương đại nhân!”
“Điện Chủ!”
Mọi người tranh thủ vọt lên đón.
“Vĩnh Sinh Hoa đã vào tay tay, chúng ta rời đi trước.” Chu Thành gật đầu với mọi người, cũng không có nói nhảm, lập tức dẫn theo mọi người rời đi.
Lúc đầu, hắn muốn tìm tòi hải uyên trong Băng Hải một chút, nhưng mà suy tính một phen, hắn quyết định chờ sau khi hắn đột phá đến Nhân Tiên thì sẽ đến nữa.
Chờ hắn đột phá Nhân Tiên, bất diệt chân thân của hắn thuế biến lần nữa, tăng lên, dò xét hải uyên trong Băng Hải thì sẽ ổn hơn.
Sau mấy tiếng, Chu Thành với mọi người ra khỏi Băng Hải, về tới bờ biển Băng Hải.
“Yêu Vương đại nhân, vậy bây giờ chúng ta đi bái phỏng Ngọc Diện Kiếm Ma?” Phượng Cửu hỏi, dáng vẻ mài thương soàn soạt.
Chu Thành nhìn Phượng Cửu một chút, cười nói: “Không vội, đầu tiên là chúng ta phải tìm một nơi đặt chân trước cái đã.”
“Đi Tà Tôn phong đi.”
Mặc dù với thực lực của mấy người Chu Thành bây giờ thì hoàn toàn có thể công phá chủ phong Ma Sơn, nhưng làm như vậy thì cũng phải trả giá đắt, cho nên Chu Thành định thu phục Tà Tôn với Lục Quỷ và Ám Long trước.
Chỉ cần thu phục được Tà Tôn với Lục Quỷ và Ám Long, như vậy chỉ riêng lực lượng của Tà Tôn với Lục Quỷ và Ám Long thì cũng đủ để chống lại Ngọc Diện Kiếm Ma.
Đến lúc đó, công phá chủ phong sẽ càng dễ dàng hơn, như vậy thì cái giá phải trả cũng sẽ nhỏ hơn một chút.
Thế là bọn người Chu Thành đi tới Tà Tôn phong.
Tại sao ba phong, Tà Tôn phong cách Băng Hải gần nhất.
Không lâu sau, đã nhìn thấy Tà Tôn phong ở xa xa.
Ngay lúc mấy người Chu Thành bay tới Tà Tôn phong, trong đại điện Tà Tôn phong, Tà Tôn với một đám cường giả Nhân Tiên dưới trướng tề tụ lại trong điện.
Bầu không khí trong đại điện có chút căng thẳng.
Bởi vì Ngọc Diện Kiếm Ma điều động sứ giả tới, vừa rời đi không lâu.
Ngọc Diện Kiếm Ma điều động sứ giả tới, đương nhiên là đem theo điều kiện cực kỳ hấp dẫn tới, hi vọng có thể kết minh với Tà Tôn.
“Kiếm Ma muốn kết minh, mọi người thấy thế nào?” Tà Tôn mở miệng hỏi.
Một vị lão tổ đứng dậy, nói: “Theo ý của ta thì chúng ta có thể kết minh với Kiếm Ma, vị đó suất lĩnh một đám cao thủ Hoàng Tuyền Ma Chủ, U Minh Ma Chủ đến đây, hẳn là muốn thống nhất Ma Sơn, Tà Tôn phong chúng ta không thể ngăn cản được, nếu như kết minh với Kiếm Ma thì còn có hi vọng ngăn cản.”
Bây giờ, uy thế của Chu Thành đè ép Tiên Võ, rất nhiều nhân vật cấp lão tổ không dám gọi thẳng tên của Chu Thành, chỉ dùng hai chữ ‘vị đó’ để thay thế.
Một vị lão tổ khác lại đứng dậy, lắc đầu nói: “Đầu tiên là Thái Nhất Tiên Môn, Bách Tiên Môn, sau là Huyết Hải Ma Tông, Thiên Thi Ma Môn, cho dù chúng ta có kết minh với Kiếm Ma thì cũng không thể nào ngăn cản được vị đó.”
“Nếu chúng ta gia nhập dưới trướng vị đó thì cũng chưa hẳn là chuyện xấu.”
“Với uy thế của hắn, thống nhất Ma tộc là chuyện sớm hay muộn thôi, cho dù Tà Tôn phong chúng ta gia nhập dưới trướng hắn thì cũng không có gì đáng để hổ thẹn.”
Trên đại điện, một đám lão tổ bắt đầu tranh luận, có tán thành kết minh với Kiếm Ma, có tán thành gia nhập dưới trướng Chu Thành.
Trong lúc một đám lão tổ tranh luận thì một vị đệ tử cực kỳ kinh hoảng chạy vào: “Báo! Tà Tôn đại nhân, bên ngoài có một thiếu niên tự xưng là Chu Thành, hắn nói muốn gặp Tà Tôn đại nhân.”
Cái tên Chu Thành này giống như có ma lực kinh khủng, đại điện mới còn cãi lộn không ngừng lập tức yên tĩnh lại.
Tiếng kim rơi cũng có thể nghe được.
“Chu, Chu Thành.” Tà Tôn nuốt nước bọt một cái, nói.
Dù hắn là một trong mấy đại cự đầu của Ma Sơn nhưng khi nghe nói bây giờ Chu Thành đang ở bên ngoài thì cũng khó mà giữ vững được sự bình tĩnh.
Chỉ vì uy danh của Chu Thành quá thịnh.
“Vâng, hắn tự xưng là Chu Thành.” Vị đệ tử đó miệng đắng lưỡi khô nói.
Hắn nhớ lại cảnh tượng khi nhìn thấy Chu Thành vừa rồi, chân vẫn còn hơi run.
“Tà Tôn đại nhân, chúng ta là chiến hay là mời vị đó đi vào?” Lúc trước, vị lão tổ chủ trương gia nhập dưới trướng cố gắng để cho mình bình tĩnh lại, mở miệng nói: “Xin đại nhân định đoạt.”
Chương 321: Tà Tôn gia nhập dưới trướng
Là chiến!
Hay là mời vị đó đi vào?
Tất cả cao thủ đang có mặt ở trong đại điện nhìn về phía Tà Tôn.
Ngay cả những cao thủ chủ trương kết minh với Kiếm Ma lúc trước cũng đều không dám lên tiếng.
Tà Tôn sắc mặt âm tình bất định.
Chiến sao?
Nếu như chiến, với thực lực của Tà Tôn phong thì tuyệt đối không thể ngăn cản Chu Thành.
Trừ phi thỉnh cầu Kiếm Ma trợ giúp.
Ngay cả đệ tử đến bẩm báo cũng căng thẳng, hồi hộp chờ quyết định của Tà Tôn.
Tất cả mọi người không tự giác khẩn trương lên, nín thở, bởi vì quyết định của Tà Tôn sẽ quyết định vận mệnh của Tà Tôn phong sau này.
Thời gian dường như trở nên cực chậm.
“Mời vị đó đi vào.” Tà Tôn suy nghĩ giãy dụa một phen, cuối cùng mở miệng nói.
Sau khi nói xong, toàn thân Tà Tôn giống như bị hút hết sức.
Nhưng mà sau khi đưa ra quyết định thì toàn thân hắn giống như trở nên nhẹ nhõm hơn.
Giống như lúc trước vị lão tổ chủ trương gia nhập dưới trướng nói, hắn cũng tin tưởng Chu Thành thống nhất Ma tộc là chuyện sớm hay muộn thôi, cho nên thay vì chống cự thì còn không bằng gia nhập dưới trướng Chu Thành.
Ngay cả cự đầu như Hoàng Tuyền Ma Chủ với U Minh Ma Chủ mà bây giờ cũng hiệu lực cho Chu Thành, Tà Tôn hắn gia nhập dưới trướng Chu Thành cũng không đáng xấu hổ.
Thấy cuối cùng Tà Tôn quyết định mời Chu Thành đi vào, đám người trong đại điện không hẹn mà cùng thở dài một hơi nhẹ nhõm, những cao thủ chủ trương kết minh với Kiếm Ma lúc trước nhìn nhau, cuối cùng cũng không nói gì.
Vị đệ tử tiến đến bẩm báo được mệnh lệnh của Tà Tôn, cung kính nói: “Vâng, Tà Tôn đại nhân.” Trong giọng nói lộ vẻ cao hứng.
“Khoan đã!” Đột nhiên, Tà Tôn mở miệng nói, gọi vị đệ tử đó lại.
Vị đệ tử đó với một đám cao thủ trong đại điện ai cũng khẽ giật mình, chẳng lẽ Tà Tôn đại nhân muốn thay đổi quyết định?
Sau đó thấy Tà Tôn đứng lên, cười nói: “Chư vị, Yêu Vương đại nhân đến đây, chúng ta cùng đi ra nghênh đón đi, chớ mất lễ nghĩa mới đúng.”
“Vâng, Tà Tôn đại nhân!” Một đám cao thủ trong đại điện nở nụ cười, cung kính xác nhận.
Tà Tôn suất lĩnh một đám cao thủ Nhân Tiên của Tà Tôn phong, đồng loạt đi ra khỏi đại điện, bay ra bên ngoài.
Cho nên, ở bên ngoài, Chu Thành cũng không có chờ đợi bao lâu thì thấy Tà Tôn suất lĩnh một nhóm cao thủ của Tà Tôn phong trùng trùng điệp điệp đi ra.
Hoàng Tuyền Ma Chủ nhìn thấy Tà Tôn suất lĩnh một nhóm cao thủ dưới trướng tuôn ra thì âm thầm gật đầu, cười nói: “Xem ra, Tà Tôn đã đưa ra quyết định.”
Mọi người nhìn ra được, Tà Tôn đang dẫn người ra nghênh đón Chu Thành.
Nếu như chọn chiến thì sẽ không có trận thế như thế.
Long Trí cười nói: “Xem ra đêm nay chúng ta có chỗ đặt chân rồi.”
Tất cả mọi người cười một tiếng.
Tà Tôn từ xa nhìn thấy mấy người Hoàng Tuyền Ma Chủ với U Minh Ma Chủ.
Thấy được một đám cự đầu như Hoàng Tuyền Ma Chủ với U Minh Ma Chủ cung kính đứng sau vị thiếu niên áo làm nhìn như chỉ có mười lăm mười sáu tuổi.
Thấy như vậy, Tà Tôn sao còn không biết thiếu niên áo lam này là ai được.
Nhịp tim của hắn không khỏi tăng lên, sau đó tăng tốc đi tới.
Không lâu sau, hắn và cao thủ dưới trướng đi tới trước mặt Chu Thành, hắn đi lên một bước, ôm quyền cung kính nói: “Cho hỏi có phải là Yêu Vương đại nhân không?”
Chu Thành gật đầu cười một tiếng: “Ta chính là Chu Thành.” Sau đó cười nói: “Chúng ta mới tới Ma Sơn, muốn tìm một chỗ đặt chân, không biết chỗ Tà Tôn ngươi có đủ viện tử?”
Tà Tôn và một đám cao thủ dưới trướng kinh ngạc.
Sau đó Tà Tôn cười to: “Yêu Vương đại nhân nói đùa, Yêu Vương đại nhân với chư vị tới Tà Tôn phong ta, Tà Tôn phong ta bồng tất sinh huy, chỗ ta còn rất nhiều viện tử, rất nhiều, Yêu Vương đại nhân với chư vị muốn ở lại chỗ nào thì cứ ở chỗ đó.”
Sau đó đưa tay mời: “Yêu Vương đại nhân với chư vị, mời!”
Chu Thành cười một tiếng: “Mời!”
Thế là, được Tà Tôn đón, Chu Thành với mọi người đi vào Tà Tôn phong.
Tà Tôn dẫn nhóm Chu Thành một đường đi tới đại điện Tà Tôn phong, sau đó lệnh cho đám thủ hạ đi chuẩn bị bày tiệc mời mấy người Chu Thành.
Trến yến tiệc, Tà Tôn mời Chu Thành thượng tọa, Chu Thành cũng không có kiêu căng, ngồi ở vị trí chủ tọa.
Bên trên.
Mọi người cùng nâng chén giao lưu.
Qua ba lần rượu, sau đó Chu Thành nói: “Tà Tôn, ý đồ khi ta đến đây, chắc là ngươi cũng biết rồi chứ.”
Tà Tôn đặt chén rượu xuống, đứng dậy, sau đó đi tới trước mặt Chu Thành, ôm quyền cung kính nói: “Tà Tôn nguyện dẫn thủ hạ dưới trướng gia nhập dưới trướng Yêu Vương đại nhân, đi theo làm tùy tùng cho đại nhân.”
Một đám cao thủ dưới trướng Tà Tôn nhìn nhau, cũng đều đồng loạt đứng dậy, đi tới rm Chu Thành, sau đó quỳ sát xuống đất, nguyện gia nhập dưới trướng Chu Thành.
Chu Thành gật đầu.
Mặc dù Tà Tôn đón hắn cũng tương đương với đã đưa ra quyết định, nhưng hắn cần chính miệng Tà Tôn nói ra.
Hắn đi lên, đỡ Tà Tôn dậy, cười nói: “Được, Tà Tôn và chư vị gia nhập dưới trướng ta, ta sẽ không bạc đãi chư vị, chư vị yên tâm, Tà Tôn phong vẫn là của chư vị, đến lúc công phá Kiếm Ma, bảo tàng nơi chủ phong, chư vị đều có phần.”
Tà Tôn cảm kích trong lòng, nói: “Đa tạ Yêu Vương đại nhân.”
Yến hội tiếp tục đến khuya.
Bóng đêm yên tĩnh.
Chu Thành đứng ở trong sân, phía sau là mấy người Diệp lão, Long Trí.
“Yêu Vương đại nhân, Tà Tôn mặc dù luôn miệng nói nguyện hiệu lực cho ngươi nhưng người này tàn bạo, xảo trá, chúng ta vẫn phải cẩn thận.” Long Trí nói với Chu Thành.
“Long tộc trưởng nói rất có lý.” Diệp lão cũng nói: “Lời người này nói, chúng ta chỉ có thể tin một nữa.”
Chu Thành gật đầu nói: “Ta biết.”
“Điện Chủ đại nhân, vậy bước kế tiếp chúng ta thu phục Lục Quỷ hay là Ám Long?” Đao lão mở miệng nói.
“Lục Quỷ đi.” Chu Thành trầm ngâm nói.
Hắn diệt Hắc Long Vương Triều, Ám Long có thù hận không nhỏ với hắn, sợ là khó mà thu phục được Ám Long.
Nhưng Lục Quỷ thì lại có thể thử một lần.
“Vậy ngày mai chúng ta đi Lục Quỷ phong?” Long Trí xin chỉ thị.
Chu Thành lắc đầu: “Không cần.” Sau đó nói: “Để Tà Tôn đi thôi.”
Để Tà Tôn đi?
Mọi người hiểu ý Chu Thành.
Để Tà Tôn đi, một là có thể thăm dò lòng trung thành của Tà Tôn, hai là Tà Tôn với Lục Quỷ cùng tiến thối nhiều năm, giao tình không tệ, để Tà Tôn đi thuyết phục Lục Quỷ, như vậy sẽ dễ dàng hơn.
Sau đó, mấy người Long Trí, Diệp lão cáo lui.
Chu Thành lấy các loại tiên dược gồm Vĩnh Sinh Hoa, Hoàng Chi Tiên Quả ra, bắt đầu luyện chế Cửu Thiên Tiên Đan.
Vốn luyện chế Cửu Thiên Tiên Đan không phải là một chuyện dễ dàng, nhưng mà Chu Thành có Ám Giới Đỉnh, luyện chế sẽ dễ dàng hơn nhiều.
Có chân nguyên của Chu Thành thôi động, Ám Giới Đỉnh rèn luyện từng loại dược liệu như Vĩnh Sinh Hoa, Hoàng Chi Tiên Quả, không lâu sau, từng đợt dị hương từ miệng đỉnh tản ra không ngừng.
Quang mang trong đỉnh dần dần nóng bỏng.
Sắc trời sáng rõ, Ám Giới Đỉnh quang mang đại chấn, trong miệng đỉnh, từng viên từng viên đan dược vàng óng ánh bay ra, lập tức, đan hương tỏa đầy viện tử, khiến cho lỗ chân lông người ta mở lớn, thần thanh khí sảng, chỉ với đan hương này thôi thì cũng đủ khiến cho người ta chảy nước bọt.
Chu Thành nhìn từng viên từng viên kim đan trước mắt, nở một nụ cười.
Cửu Thiên Tiên Đan, cuối cùng cũng luyện xong rồi!
Nhưng mà hắn cũng không vội nuốt mà là cất những Cửu Thiên Tiên Đan này, sau đó gọi Tà Tôn đến, nói chuyện Lục Quỷ.
Nghe Chu Thành nói muốn cho mình đi thuyết phục Lục Quỷ, Tà Tôn hơi chần chờ, sau đó cung kính nói: “Xin đại nhân yên tâm, ta sẽ không cô phụ hi vọng của đại nhân, sẽ dùng hết khả năng thuyết phục Lục Quỷ.”
Chu Thành gật đầu cười một tiếng: “Vậy ta chờ tin tức tốt của ngươi.”
Tà Tôn thi lễ một cái, cáo từ rời đi.
Đợi sau khi Tà Tôn rời đi, Chu Thành lấy một viên Cửu Thiên Tiên Đan ra, nuốt vào, bắt đầu xung kích Đế Cảnh nhị trọng.