“Vậy bây giờ chúng ta?” Từ Tuấn hỏi Ôn Diệc Uy.
Ôn Diệc Uy hai mắt lấp lóe: “Xuất động tất cả lực lượng gần Ngọa Long Sơn, phong tỏa Ngọa Long Sơn, không thể để cho người này rời khỏi Ngọa Long Sơn!”
“Nếu như hắn quy phục Hỗn Độn Vực ta, sống!”
“Nếu như không quy phục, chết!”
Giọng Ôn Diệc Uy quanh quẩn đại điện.
Từ Tuấn hít một hơi thật sâu, cung kính xác nhận.
Ngay lúc hắn lĩnh mệnh ra ngoài, Ôn Diệc Uy nói: “Còn nữa, ngươi tự mình suất lĩnh những chiến tướng khác đi Ngọa Long Sơn một chuyến!”
Từ Tuấn ngẩn ngơ.
“Chiến tướng khác? Toàn bộ?” Hắn không khỏi hỏi.
Một trăm linh tám chiến tướng Hỗn Độn Thành còn chưa từng đồng thời xuất động.
Cho dù là năm đó Ma Thần xâm lấn Hỗn Độn Vực cũng chưa từng có.
Lại nghe Ôn Diệc Uy nói: “Không sai, toàn bộ!”
Trong lòng Từ Tuấn run lên, toàn bộ!
Một lát sau, bên trong Hỗn Độn Thành lần lượt xuất hiện từng thân ảnh phóng lên tận trời.
Khi những thân ảnh này phóng lên tận trời, từng khí tức Tiên Vương cuồng loạn thiên địa.
Tất cả gia tộc, cao thủ tông môn bên trong Hỗn Độn Thành không ai mà không kinh hãi.
“Là bách chiến tướng!”
“Một trăm linh sáu chiến tướng đồng thời xuất động!”
“Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra? !”
Một vài lão tổ nhận ra những thân ảnh này, không ai mà không khiếp sợ.
Người cầm đầu chính là Từ Tuấn.
Từ Tuấn suất lĩnh tất cả chiến tướng Hỗn Độn Thành, đồng loạt đi ra khỏi Hỗn Độn Thành, sau đó dùng tốc độ nhanh nhất không ngừng đi tới Ngọa Long Sơn, thậm chí vì nhanh chóng chạy tới Ngọa Long Sơn, bọn người Từ Tuấn đều sử dụng không gian na di.
Tất cả chiến tướng Hỗn Độn Thành xuất động, kinh động đến Hỗn Độn Vực.
Hỗn Độn Vực sôi trào, nhao nhao thăm dò xem rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì.
Mà khi bọn người Từ Tuấn không gian na di chạy tới Ngọa Long Sơn, Hỗn Độn Thành hạ lệnh để cho tất cả đại quân tiên triều gần Ngọa Long Sơn chạy tới Ngọa Long Sơn, phong tỏa Ngọa Long Sơn.
Theo Hỗn Độn Thành ra lệnh, từng đội quân đội từ bốn phương tám hướng vọt tới Ngọa Long Sơn.
Những quân đội này đều là quân đội tinh nhuệ nhất của các đại tiên triều xung quanh Ngọa Long Sơn.
Hỗn Độn Vực, là Hỗn Độn Thành và Tiên Điện khống chế, những tiên triều trong Hỗn Độn Vực đương nhiên sẽ nghe lệnh Hỗn Độn Thành.
Rất nhanh, Ngọa Long Sơn đã bị đại quân các đại tiên triều bao phủ, vây chật như nêm cối, chỉ thấy những đại quân này như là sóng biển trùng điệp, che khuất tất cả không gian xung quanh Ngọa Long Sơn.
Trăm vạn cường giả đang có mặt ở Ngọa Long Sơn nhìn thấy những đại quân tiên triều này thì đều sợ đến lui lại.
Chỗ sâu trong Ngọa Long Sơn, tiểu ngưu nhìn thoáng qua hơn trăm ức đại quân vây Ngọa Long Sơn chật như nêm cối, sắc mặt như thường.
“Bày trận!”
“Phong ấn!”
Từng Đại tướng tiên triều hạ lệnh.
Lập tức, những đại quân tiên triều này bày trận, lực lượng của từng cái đại trận bao phủ Ngọa Long Sơn, muốn phong ấn không gian xung quanh Ngọa Long Sơn.
Nhưng mà lực lượng của những đại trận này đụng phải đại trận cấm chế lúc trước thì đều giống như là bọt biển, vỡ ra hết.
Tiểu ngưu lại không thèm để ý, chuyên tâm chú ý đến thay đổi của Chu Thành.
Bây giờ là thời khắc mấu chốt nhất mà Chu Thành dung hợp long hồn của Thủy tổ Long tộc, tuyệt đối không thể xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn.
Lúc này, không gian chỗ Chu Thành, vô tận Long khí hiện lên.
Ức vạn Long khí ngưng tụ mà thành long trụ quang mang chiếu rọi.
Long trụ thủy long chi uy càng ngày càng mạnh.
Rất nhiều đại quân tiên triều vốn muốn phong tỏa Ngọa Long Sơn, trước mặt long uy này đều cảm thấy ngạt thở, dù là hơn trăm ức quân đội đồng loạt vận chuyển đại trận cũng không thể đối kháng long uy này.
Hơn trăm ức quân sợ hãi, ai cũng lui lại.
Mà lúc này, Thú Vực, Long Sơn, bên trong đại điện, vô số cao thủ Long tộc hội tụ.
Tiên Giới, Long tộc phân tán các vực, mà thế lực Long tộc mạnh mẽ nhất chính là Thú Vực Long Sơn, bây giờ, Long Sơn do Long tộc thập tổ cùng chấp chưởng.
Các đại Long tộc Long Sơn cũng đều nghe nói chuyện ở Ngọa Long Sơn, trong lúc nhất thời, tất cả hội tụ đại điện Long Sơn.
“Thủy tổ tái hiện thiên địa, đây là may mắn của Long tộc ta!” Trong đại điện, tộc trưởng Kim Long nhất tộc kích động nói.
“Về sau, các tộc Long tộc chúng ta do Thủy tổ suất lĩnh, chắc chắn có thể trở thành đệ nhất đại tộc Tiên Giới, đến lúc đó Tiên Điện chín vực lại đáng là gì!” Tộc trưởng Hắc Long nhất tộc cũng kích động nói.
Đúng lúc này, một vị cao thủ Long tộc gấp gáp chạy vào đại điện.
Bẩm báo: “Hỗn Độn Thành hạ lệnh cho tất cả đại quân tiên triều gần Ngọa Long Sơn phong tỏa Ngọa Long Sơn!”
“Muốn gây bất lợi cho Thủy tổ chúng ta!”
Vừa nói xong, tộc trưởng các tộc Long tộc không ai mà không phẫn nộ.
“Cái gì, Ôn Diệc Uy hắn dám!”
“Dám gây bất lợi cho Thủy tổ đại nhân, hắn đang công khai khiêu chiến Long tộc chúng ta, không xem tất cả Long tộc chúng ta ra gì!”
Ngay lúc tộc trưởng các tộc Long tộc phẫn nộ, một giọng nói lạnh lẽo vang lên: “Tất cả Long tộc nghe lệnh!”
Chỉ thấy trên không đại điện xuất hiện một con Cửu Trảo Kim Long vạn trượng.
Nhìn thấy con Cửu Trảo Kim Long vạn trượng này, tất cả cao thủ Long tộc đang có mặt ở đây, bao gồm tộc trưởng các tộc đều cung kính hành lễ: “Long hoàng đại nhân!”
Long hoàng Ngao Thông, đệ nhất cao thủ Long tộc được Tiên Giới công nhận, cũng là đứng đầu Long Sơn thập tổ.
“Các tộc suất lĩnh đại quân, chạy tới Ngọa Long Sơn!”
“Nếu Hỗn Độn Thành dám gây bất lợi cho Thủy tổ, giết!”
Giết!
Giọng Long hoàng Ngao Thông, vang vọng Long Sơn.
“Cẩn tuân long hoàng đại nhân chi lệnh!”
Một lát sau, từng đại quân Long tộc Long Sơn phóng lên tận trời, đồng loạt tuôn tới Ngọa Long Sơn.
Sau khi Long hoàng Ngao Thông hạ lệnh, những phân bộ Long tộc khác trong chín vực, từng đại quân Long tộc cũng nhao nhao xông lên, chạy tới Ngọa Long Sơn.
Trong lúc nhất thời, Tiên Giới phong vân biến sắc.
Rất nhanh, Tiên Điện Thanh Vực cũng biết đại quân Long tộc Long Sơn tuôn tới Ngọa Long Sơn.
“Điện Chủ đại nhân, chúng ta có nên đi Ngọa Long Sơn hay không?” Tiên Điện Thanh Vực, một vị Thái Thượng trưởng lão nào đó xin chỉ thị Hồng Khôn.
Hồng Khôn lắc đầu: “Chúa tể bệ hạ còn ở Thú Vực, không có chi lệnh của chúa tể bệ hạ, chúng ta cũng không cần đi Ngọa Long Sơn.”
Bây giờ, chúa tể Thanh Vực Lý Diệu còn thủ ở cửa vào Hỗn Độn Tiểu Thế Giới lúc trước, chờ Chu Thành ra.
Hắn nhìn hướng Ngọa Long Sơn, cảm khái: “Thủy tổ Long tộc xuất thế, từ đây, sợ là Tiên Giới sẽ xuất hiện nhiều chuyện.”
Lúc này, chỗ sâu trong trong không gian trong Ngọa Long Sơn, toàn thân Chu Thành mọc ra vảy rồng!
Không sai, hơn nữa còn là cửu thải vảy rồng.
Cửu thải vảy rồng có khí tức Hỗn Độn.
Mà một trong những thần hồn của Chu Thành đã biến hóa thành một con Cự Long, con Cự Long này giống y như long hồn của Thủy tổ Long tộc.
Cự Long xoay quanh trên không thần hồn chi hải của Chu Thành, vắt ngang thiên địa, Long khí bốc lên không thôi.
Đột nhiên, long trụ to lớn liên kết thiên địa rút quang mang về, sau đó ức vạn Long khí trong long trụ đều dung nhập vào trong cơ thể Chu Thành.
Tất cả Long khí trong không gian cũng về tới trong cơ thể Chu Thành.
Chu Thành đã tỉnh lại, Chu Thành nhìn không gian bốn phía, sau đó nội thị trong cơ thể, phát phát hiện Hỗn Độn Bất Diệt Thể của mình lại có thay đổi cực lớn.
Chỉ thấy trong cơ thể mình, mỗi một góc đều tràn đầy Long khí, những Long khí này tràn ngập ánh sáng chín màu.
Mặc dù mình vẫn là Thiên Tiên thập trọng đỉnh phong nhưng chiến lực của hắn đã tăng lên lần nữa.
Lúc trước, chiến lực Chu Thành đã đủ kinh người, mà bây giờ tăng lên lần nữa, có thể nói đã là vạn cổ vô song, tuyên cổ duy nhất.
Ngừng một hồi, Chu Thành mới từ không gian đi ra.
Tiểu ngưu thủ ở bên ngoài thấy Chu Thành ra thì nở một nụ cười.
Chương 428: Không được mang thú loại đi vào
“Đa tạ tiền bối.” Chu Thành nhìn thấy tiểu ngưu thì ôm quyền, vẻ mặt cảm kích nói.
Nếu không có tiểu ngưu thì hắn cũng không thể nào dung hợp được long hồn của Thủy tổ Long tộc.
Tiểu ngưu lại cười nói: “Đây là cơ duyên của ngươi, ta chỉ thuận nước đẩy thuyền mà thôi.”
Lúc này, đột nhiên, một tiếng ầm vang vang lên, chỉ thấy đại quân tiên triều bên ngoài bày trận công kích đại trận cấm chế lần nữa.
Theo thời gian chuyển dời, bây giờ đại quân tiên triều càng ngày càng nhiều, đã không chỉ chục tỷ.
Đại quân các đại tiên triều đông nghìn nghịt nhìn không thấy phần cuối.
Chu Thành nhìn đại quân tiên triều vô cùng vô tận như là thủy triều thì giật nảy cả mình.
Tiểu ngưu thấy đại quân tiên triều bên ngoài vẫn không biết sống chết công kích thì không khỏi hừ lạnh một tiếng.
Theo nó hừ lạnh, lỗ mũi nó phun ra một đạo Hỗn Độn lôi điện.
Đạo Hỗn Độn lôi điện này từ trên cao rơi xuống.
Bên ngoài, đại quân tiên triều đang công kích đột nhiên nhìn thấy không trung xuất hiện một cái lôi điện vô cùng to lớn oanh xuống dưới, không ai mà không sợ hãi.
Mặc dù chỉ vẻn vẹn một tia chớp nhưng đạo lôi điện này lớn chừng một tòa núi, hơn nữa toàn thân tỏa ra hào quang màu tím.
Xa xa, hai người Ngô Nhĩ, Ngô Hạo nhìn thấy lôi điện này thì giật nảy mình, sắc mặt đại biến, quát: “Mau lui lại!”
Hai người vừa mới nói xong thì thấy lôi điện đã đánh xuống.
Chỉ thấy vô số đại quân tiên triều bị oanh trúng.
Người bị oanh trúng trực tiếp hóa thành bột mịn!
Ngay cả tiếng kêu to cũng không kịp phát ra.
Cho dù là tướng lĩnh trong đại quân tiên triều cũng hóa thành bột mịn, biến mất giữa thiên địa, thậm chí ngay cả huyết nhục cũng không có.
Oanh!
Lôi điện trực tiếp đánh vào mặt đất.
Mặt đất chấn động.
Cát bụi bay mù mịt.
Lực lượng của lôi điện bắn ra, rơi vào đại quân tiên triều, dù chỉ là lực lượng lôi điện bắn ra nhưng người đụng vào nó thì đều hóa thành bột mịn.
Tất cả mọi người nhìn thấy cảnh này thì ai cũng kinh hãi, cho dù là cường giả các phương đã đứng cách Ngọa Long Sơn rất xa cũng đều sợ đến lông tóc dựng đứng.
Phải biết trong những đại quân tiên triều này có không ít tướng lĩnh Đại La Kim Tiên.
Đó chính là Đại La Kim Tiên, chỉ dưới Tiên Vương, thế nhưng ngay cả kêu thảm cũng không kịp thì đã bị oanh diệt, hóa thành bột mịn.
Ngân Long Vệ đi theo Ngô Nhĩ, Ngô Hạo đến đây cũng lạnh cả sống lưng.
Mặc dù bọn họ là một trong số những quân đoàn mạnh nhất Hỗn Độn Thành, nhưng đụng phải lực lượng của những lôi điện này thì chắc chắn cũng sẽ hóa thành bột mịn.
Trong lúc nhất thời, đại quân tiên triều bị oanh diệt, hoảng sợ lui lại, xung quanh Ngọa Long Sơn xuất hiện một khu vực trống không.
“Chúng ta đi thôi.” Tiểu ngưu nói với Chu Thành, nói xong, phát ra một đoàn tử quang bao phủ Chu Thành, không gian chuyển đổi, nó và Chu Thành biến mất tại chỗ.
Đại quân tiên triều thấy lôi điện đánh xuống, hồi lâu sau cũng không có động tĩnh thì hai mặt nhìn nhau.
Hai người Ngô Nhĩ, Ngô Hạo cũng đều kinh nghi bất định.
Hai người để đại quân tiên triều án binh bất động, tiếp tục phong tỏa xung quanh Ngọa Long Sơn, chờ mệnh lệnh của Hỗn Độn Thành.
Lại qua hồi lâu, Tiên Vương chi uy mênh mông quét qua, Từ Tuấn suất lĩnh toàn bộ chiến tướng của Hỗn Độn Thành đuổi tới.
…
Chu Thành bị tiểu ngưu dùng không gian chuyển đổi dẫn tới một khu vực thảo nguyên.
Dưới thảo nguyên, dê bò thành đàn, rất nhiều dân chăn nuôi đang chăn thả, ánh trời chiều chiếu xuống thảo nguyên.
Cảnh tượng trước mắt rất đẹp.
Chu Thành nhìn tất cả trước mắt, trong lòng như bị xúc động cái gì.
Tiểu ngưu cũng không có mở miệng, để Chu Thành cảm ngộ.
Chu Thành đi vào Hỗn Độn Tiểu Thế Giới, sau đó nuốt Hỗn Độn Quả, uống Hỗn Độn Linh Thủy, sau lại thôn phệ Hỗn Độn Linh Khí chi hải, tu vi có thể nói một đường tiêu thăng, nhưng còn cần ma luyện một chút, ma luyện tâm cảnh.
Nếu không, chờ Chu Thành đột phá Thượng Tiên Cảnh, đối mặt Thượng Tiên chi kiếp, tâm cảnh bất ổn thì sợ là sẽ ảnh hưởng tu luyện sau này của Chu Thành.
Với thiên phú yêu nghiệt của Chu Thành, Thượng Tiên chi kiếp tuyệt đối sẽ mạnh trước nay chưa từng có, muốn độ Thượng Tiên chi kiếp, chỉ có thể dựa vào Chu Thành, không có ai giúp được cho Chu Thành.
Cứ như vậy, Chu Thành đứng trên không thảo nguyên, nhoáng một cái mấy ngày, mấy ngày sau, Chu Thành đột nhiên mở miệng hỏi: “Tiền bối, lần này ta dung hợp Thủy tổ chi hồn dùng bao lâu?”
Tiểu ngưu ngạc nhiên, sau đó nói: “Không dài, không đến mười năm.”
Trong lòng Chu Thành buông lỏng, may mắn không như lần trước ở Hỗn Độn Linh Khí chi hải, dùng hơn một trăm năm.
“Vậy bây giờ chúng ta đi Hỗn Độn Thành?” Chu Thành hỏi.
Hỗn Độn Thành là đệ nhất thành Tiên Giới, hắn muốn đi xem một chút.
Tiểu ngưu duỗi đùi trâu ra, nói: “Vậy đi thôi.” Sau đó nói: “Ta cũng muốn đi Hỗn Độn Thành xem, xem đệ nhất thành Tiên Giới rốt cuộc như thế nào.”
Chu Thành nghe vậy thì ngạc nhiên: “Tiền bối cũng chưa từng đến Hỗn Độn Thành?”
Tiểu ngưu lắc đầu: “Lần trước ta đi ra thì còn chưa có Hỗn Độn Thành.”
Chu Thành nghẹn lời.
Rốt cuộc đã bao nhiêu năm Ngưu tiền bối này không có ra ngoài, phải biết Hỗn Độn Thành không chỉ là đệ nhất thành Tiên Giới, còn là một trong số thành trì cổ xưa nhất Tiên Giới.
Hỗn Độn Thành là đệ nhất thành Tiên Giới, cũng là thành trì lớn nhất Hỗn Độn Vực.
Hỗn Độn Thành, hội tụ thương hội lớn nhất Tiên Giới, tụ tập thế gia cổ xưa cường đại nhất Tiên Giới, đương nhiên, Tiên Điện Hỗn Độn Vực cũng tọa lạc ở bên trong Hỗn Độn Thành.
Nhưng mà Điện Chủ Tiên Điện Hỗn Độn Vực không phải Ôn Diệc Uy mà là sư đệ Ôn Diệc Uy, Nghiêm Duy.
Một ngày này, một người một trâu đi tới Hỗn Độn Thành.
So với ức vạn cao thủ của Hỗn Độn Thành, một người một trâu này chỉ là đại chúng bình thường, cũng không có ai chú ý đến một người một trâu này.
Người tới, chính là Chu Thành và tiểu ngưu.
Chu Thành đi trên đường phố, cảm nhận được Hỗn Độn Thành mênh mông, rộng rãi, khí quyển, hùng vĩ, khó nén kinh ngạc trong lòng.
Hỗn Độn Thành là đệ nhất thành Tiên Giới, đường đi tinh la tung hoành, vô số Tiên thú, vô số tọa liễn xa hoa, vô số cường giả thế gia cổ xưa, vô số đệ tử tông môn, vô số đại quân tiên triều, nhìn đến không hết, đếm mãi không hết, , tất cả đều mang tới cho người ta cảm giác kinh ngạc rất lớn.
Tiểu ngưu nhìn Hỗn Độn Thành trước mắt, vẻ mặt bình thản nói: “Cũng không tệ lắm.” Sau đó lại nói: “Đáng tiếc, căn cơ vẫn yếu một chút.”
Căn cơ còn yếu?
Chu Thành im lặng.
Hắn biết căn cơ trong miệng tiểu ngưu là cái gì.
Nhưng mà Hỗn Độn Thành có Hỗn Độn đại trận do chúa tể Hỗn Độn Vực Ngô Tất bố trí, cũng không tính là yếu chứ.
Một người một trâu chẳng có mục đích, đi theo đám người.
Tiểu ngưu ngửi thấy một mùi thơm, hít sâu một cái: “Thơm quá.”
Chu Thành ngẩng đầu nhìn lại, cách đó không xa là một tòa tửu quán vô cùng to lớn, tửu quán xây cực kỳ khí phái, kiến trúc tửu quán dùng vật liệu là đỉnh cấp tiên mộc Tiên Giới.
Những tiên mộc này tản ra hương thơm nhàn nhạt, có thể khiến người ta thần thanh khí sảng.
Ngay lúc Chu Thành và tiểu ngưu muốn đi vào tửu quán thì lại bị thủ vệ ở cổng tửu quán ngăn lại, thủ vệ quan sát Chu Thành từ trên xuống dưới sau đó nhướng mày: “Chẳng lẽ các hạ không biết quy cũ của Tinh Thần tửu lâu chúng ta hay sao?”
“Quy củ?” Chu Thành nghi hoặc.
“Tinh Thần tửu lâu chúng ta không được mang thú loại đi vào.” Thủ vệ từ trên cao nhìn xuống Chu Thành.
Thú loại mà hắn nói dĩ nhiên là chỉ tiểu ngưu.
Chu Thành liếc nhìn tửu lâu, cũng không có phát hiện bảng cấm không cho mang thú loại đi vào, hắn nhìn thấy trong tửu lâu có mấy bàn đều dẫn theo Tiên thú.
“Bọn họ thì sao?” Chu Thành chỉ mấy bàn đệ tử dẫn theo Tiên thú.
Đệ tử trong một bàn trong đó nghe Chu Thành tra hỏi thì nở nụ cười: “Tiểu tử, sao ngươi có thể sánh với chúng ta được, chúng ta là đệ tử của La gia!”
“Ngươi thì sao? Người thì là cái thá gì, người cũng không xách giày cho chúng ta.”