Ầm vang!
Đột nhiên, Hỗn Độn Bia giống như muốn nổ tung.
Ánh sáng chiếu lên Cửu Thiên.
Thế gian, phảng phất như tiến vào ban ngày.
Mọi người nhìn thấy trị số sáu đại thuộc tính của Chu Thành ngừng ở đỉnh cao nhất trên Hỗn Độn Bia.
“Một, một trăm, bốn, 40.” La Gia Thành nhìn đỉnh cao nhất trên Hỗn Độn Bia, run rẩy, nói năng lộn xộn, nói xong lời cuối cùng, cuối cùng không có dũng khí nói tiếp.
149!
Giờ phút này, toàn bộ tiên căn sáu đại thuộc tính của Chu Thành ngừng ở 149!
Cũng là Tiên Giới đỉnh cao nhất.
Đó là tuyệt đỉnh!
Ngạo thị chúng sinh.
Giờ phút này, tất cả mọi người quỳ gục trên mặt đất.
Cho dù là Ôn Diệc Uy, Nghiêm Duy đều sợ tới mức không dám ngẩng cao đầu, cả người đều đáp xuống đất, cúi đầu đối trước Chu Thành, ngay cả thở cũng không dám.
Trương Thiên Thiên, Trương Mỹ đã sớm quỳ bò trên mặt đất, có thể nhìn thấy từ khuôn mặt xinh đẹp đang thấp thỏm của họ sự kinh ngạc, sợ hãi và thậm chí là hoảng sợ.
Trước đó, kiểm tra đo lường ra thuộc tính tiên căn 149, chỉ có Hỗn Độn Vực chúa tể Ngô Tất, tuy rằng Ngô Tất cũng là sáu đại thuộc tính, nhưng sáu đại thuộc tính của Ngô Tất là Thuỷ, Hoả, Thổ, Mộc, Hắc Ám, Quang Minh.
Mà sáu đại thuộc tính của Chu Thành là Thuỷ, Hoả, Phong, Lôi, Hắc Ám, Quang Minh.
Xét về sức tấn công của thuộc tính, Phong, Lôi của Chu Thành mạnh hơn Thổ, Mộc của Chu Tất.
Điều đó không phải có nghĩa là thực lực của người trẻ tuổi trước mặt này thậm chí có thể vượt qua cả Hỗn Độn Vực chúa tể!
Nghĩ vậy, bọn họ liền run bần bật, đặc biệt là thị nữ Trương Mỹ, nghĩ lại lúc trước chính mình châm chọc Chu Thành, càng thêm sợ hãi.
“149.” Tiểu Ngưu nhìn trị số thuộc tính của Chu Thành cũng ngạo khí hít sâu một hơi, cảm thấy có chút hưng phấn.
Nó chính là biết Chu Thành không phải chỉ là sáu đại thuộc tính.
Chu Thành đứng trước Hỗn Độn Bia, nhìn trị số hiện trên Hỗn Độn Bia, không giấu nổi sự phấn khích.
149, đây chính là Tiên Giới đỉnh.
Lúc này, một người xuất hiện phía sau Ôn Diệc Uy, đúng là thủ hạ lúc trước Ôn Diệc Uy phái đi hỏi thăm Chu Thành.
Trải qua điều tra, hắn đã điều tra rõ thân phận Chu Thành.
“Đại nhân, hắn, hắn chính là Chu Thành.” Thủ hạ run rẩy nói.
“Cái gì, hắn là Chu Thành!” Ôn Diệc Uy chấn động, vẻ mặt khó có thể tin.
Ôn Diệc Uy đột nhiên kinh hô, rất nhiều cao thủ ở hiện trường đều nghe được rõ ràng, bọn họ không thể tưởng tượng được ngẩng đầu nhìn bóng dáng đang đứng trước Hỗn Độn Bia kia.
Chu Thành?!
Tuy rằng Chu Thành đã biến mất hơn một trăm năm, rất nhiều người đều đã quên hắn, nhưng khi nghe Ôn Diệc Uy kinh hô, tất cả mọi người đều nhanh chóng nhận ra Chu Thành trong miệng Ôn Diệc Uy đang ám chỉ ai.
Chu Thành cùng Hỗn Độn tiểu thế giới biến mất hơn một trăm năm, thế nhưng bây giờ lại xuất hiện!
Hơn nữa, kiểm tra đo lường tiên căn thế nhưng là 149!
Nhưng mà, Chu Thành trước kia không phải chỉ có tam đại thuộc tính thôi sao?
Lúc này, Tiểu Ngưu đi đến La Gia Thành đang mang vẻ mặt phức tạp.
La Gia Thành nhìn Tiểu Ngưu đi tới, nhớ tới những lời hắn khoác lác lúc nãy, trong lòng hoảng loạn, quát to với Tiểu Ngưu: “Ngươi muốn làm gì!”
“Làm gì?” Tiểu Ngưu trào phúng: “Là ai vừa rồi nói nếu hắn có được năm đại thuộc tính, hơn nữa, toàn bộ năm đại thuộc tính đều cao hơn ta, ta tùy ngươi xử trí.”
La Gia Thành sắc mặt đỏ lên, nhìn chằm chằm Tiểu Ngưu, quát: “Ngươi dám!” Hắn lui về phía sau nói với cao thủ Tiên Điện: “Giết đầu súc sinh này cho ta!”
Súc sinh!
Hắn vừa nói xong, liền thấy một cái chân ngưu to lớn như núi khổng lồ, đang dẫm hắn xuống.
La Gia Thành giật mình và muốn lùi lại, nhưng hắn có cảm giác chính mình không thể di chuyển được.
Nhìn thấy chân khổng lồ của Tiểu Ngưu sắp dẫm La Gia Thành vào lòng đất, lúc này, đột nhiên, một bóng dáng chợt lóe tới, lao thẳng đánh một quyền đến phía trước: “Chớ có làm càn!”
Quyền lực phá không, thiên địa biến sắc.
Quyền lực thật mạnh, thế nhưng ngăn chặn ánh sáng Hỗn Độn Bia.
Một quyền này, dường như đánh trúng tất cả mọi người, tất cả mọi người tại hiện trường chỉ cảm thấy toàn thân chìm xuống, có cảm giác như bị nghiền nát thành từng mảnh.
Mọi người hoảng sợ nhìn lại, người ra quyền rõ ràng là Từ Tuấn!
Từ Tuấn, trăm chiến tướng đứng đầu Hỗn Độn Thành!
Ầm vang!
Quyền lực vô cùng to lớn đánh trên chân Tiểu Ngưu.
Ngay khi mọi người cho rằng này một quyền này sẽ xuyên tạc chân của Tiểu Ngưu, một quyền này phảng phất giống như oanh tạc trên ngọn núi lớn, nhưng tốc độ của chân ngưu khổng lồ vẫn dẫm xuống dưới không hề giảm bớt tốc độ.
Từ Tuấn nhìn chân ngưu tiếp tục dẫm xuống, khó có thể tin, hắn cho rằng một quyền vừa rồi đã đủ để ngưu chân, tính cả đầu Tiểu Ngưu này bay ra khỏi Hỗn Độn Thành.
Tuy nhiên, một quyền đầy tự tin của hắn thế nhưng không lay chuyển được chân ngưu!
Này, sao lại thế này?
Hắn chính là trăm chiến tướng đứng đầu Hỗn Độn Thành!
Cường giả Tiên Vương đứng đầu.
Thế nhưng không thể lay chuyển được một cái chân ngưu.
Ôn Diệc Uy, Nghiêm Duy cũng không nghĩ tới Từ Tuấn ra tay, thế nhưng không có cản được chân ngưu, lúc này, hai người trở tay đã là không còn kịp.
“Dừng tay!” Ôn Diệc Uy cùng Nghiêm Duy không khỏi gấp gáp kêu to.
La Gia Thành, chính là chúa tể mới của Hỗn Độn Vực trong tương lai, không thể xảy ra chuyện.
Tiểu Ngưu giống như không nghe thấy tiếng la hét và cảnh báo vội vã của hai người, chân ngưu tiếp tục hạ xuống.
Bùm!
Mặt đất run lên.
Chân ngưu áp La Gia Thành và cả chiến tướng Từ Tuấn của Hỗn Độn Thành vào lòng đất.
Thấy La Gia Thành bị áp vào lòng đất, trong lòng mọi người đều run lên.
Ngay cả Ôn Diệc Uy cùng Nghiêm Duy cũng khiếp sợ.
La Gia Thành chính là chúa tể mới của Hỗn Độn Vực, chúa tể bệ hạ Ngô Tất đại nhân đã dặn dò bọn họ phải bảo vệ La Gia Thành thật tốt.
Tiểu Ngưu thu chân ngưu trở về, mọi người nhìn lại, chỉ thấy trên quảng trường Hỗn Độn Bia có một dấu chân ngưu rất lớn, dưới dấu chân, là hai thân thể đẫm máu.
Đúng là La Gia Thành cùng Từ Tuấn.
Hai người đều thở thoi thóp.
La Gia Thành, mặc áo giáp do chúa tể Ngô Tất của Hỗn Độn Vực đưa, tuy là như thế nhưng vẫn vô dụng.
Ôn Diệc Uy, Nghiêm Duy, còn có toàn bộ cao thủ Tiên Điện đều khiếp hoảng, toàn bộ lắc mình nhào tới bên cạnh La Gia Thành bọn họ.
Sau khi được đám người Ôn Diệc Uy luống cuống tay chân cứu trị, cuối cùng, thương thế của La Gia Thành đã có chút khôi phục.
“Giết nó cho ta!” La Gia Thành tức giận chỉ vào Tiểu Ngưu, rống to.
Hắn đường đường là chúa tể tương lai của Hỗn Độn Vực, vừa rồi thế nhưng bị một con ngưu dẫm dưới chân, hơn nữa vẫn là làm trò trước mặt vô số cường giả, bị dẫm, việc này quả thực là sỉ nhục! Vô cùng sỉ nhục!
Ôn Diệc Uy đứng lên, đi về phía Tiểu Ngưu, sắc mặt khó coi, ánh mắt không mấy thân thiện nhìn Tiểu Ngưu: “Ngươi cũng biết hắn là chúa tể tương lai của Hỗn Độn Vực.”
“Chúa tể tương lai?” Tiểu Ngưu cười, phảng phất như không thấy được ánh mắt muốn giết người của Ôn Diệc Uy: “Biết thì thế nào.”
“Dám bất kính đối với chúa tể tương lai của Hỗn Độn Vực, phải chết!” Ôn Diệc Uy sắc mặt trầm xuống, trong tay nhiều ra một cây đao nhận, cây đao này vừa ra, không gian chung quanh liền xuất hiện một vết nứt.
“Tử Vong Chi Nhận!” Lão tổ của một thế gia cổ xưa kinh hô.
Tử Vong Chi Nhận, chính là một phen Hỗn Độn chi khí.
Cũng là binh khí chúa tể Hỗn Độn Vực Ngô Tất chế tạo riêng cho Ôn Diệc Uy, Ôn Diệc Uy chấp chưởng Hỗn Độn Thành, là người đầu tiên dưới chúa tể, hắn không chỉ dựa vào thực lực của bản thân, mà còn có binh khí này.
Chương 435: Là chúa tể sao?
Tiên giới từng truyền lưu một câu nói: “Tử Vong ra, Địa Ngục hiện,Tiên Vương diệt.”
Ý tứ là, nếu Tử Vong Chi Nhận ra khỏi vỏ, Địa Ngục sẽ xuất hiện, đến lúc đó, vô luận ngươi là cường giả Tiên Vương cường đại cũng hẳn là phải chết.
Ôn Diệc Uy lạnh lùng nhìn Tiểu Ngưu, chậm rãi rút ra Tử Vong Chi Nhận.
Khi Tử Vong Chi Nhận chậm rãi rút ra, trên thân Tử Vong Chi Nhận phát ra một tiếng động nức nở, phảng phất như hàng tỉ ác quỷ đang khóc, khiến người nghe vô cùng khó chịu.
Khi Tử Vong Chi Nhận rút ra, sấm sét trên cao, mây gió đổi màu, bầu trời vừa quang đãng bỗng tối sầm lại.
Đến cuối cùng, bên trong bầu trời hắc ám xuất hiện một tia quang mang giống như máu.
Chỉ thấy trên không trung xuất hiện một trời biển máu, sau đó, biển máu cuộn trào và quét liên tục, bao phủ toàn bộ Hỗn Độn Thành.
Bên trong Hỗn Độn Thành, mọi người nhìn trên trời cao xuất hiện biển máu, trên mặt đều lộ ra vẻ kinh hãi.
“Là Tử Vong Chi Nhận, rốt cuộc là ai khiến thành chủ đại nhân vận dụng Tử Vong Chi Nhận!” Một số lão tổ bế quan không ra ngoài nhìn thấy biển máu, nhớ tới truyền thuyết, sắc mặt đại biến.
Tử Vong Chi Nhận, là chúa tể Hỗn Độn Vực Ngô Tất tự mình chế tạo cho Ôn Diệc Uy, tuy nhiên, Ôn Diệc Uy rất ít khi vận dụng Tử Vong Chi Nhận, bao nhiêu năm qua cũng chỉ mới vận dụng quá hai lần.
Một lần là Ma Thần xâm lấn, Ôn Diệc Uy đã dùng một đao chém giết hơn mười vị cường giả Tiên Vương mạnh nhất của Ma Thần nhất tộc!
Một lần là Ôn Diệc Uy vận dụng Tử Vong Chi Nhận chém giết Cự Côn tộc trưởng.
Cự Côn nhất tộc giống như Long tộc, đều từng là bá chủ cường đại nhất trong Tiên Giới, Cự Côn nhất tộc vốn dĩ rất mạnh, mặc kệ là lực lượng, hay vẫn là phòng ngự, đều vô cùng khủng bố.
Mà Cự Côn tộc trưởng nhất tộc càng là cường giả Tiên Vương thập trọng đỉnh, nhưng vẫn cứ chết ở dưới Tử Vong Chi Nhận.
“Ong!”
Cuối cùng, Tử Vong Chi Nhận đã hoàn toàn bị Ôn Diệc Uy rút ra.
Khi Ôn Diệc Uy hoàn toàn rút ra Tử Vong Chi Nhận, tử vong chi khí hóa thành một tôn tôn tử vong chi thần, này đó tử vong chi thần hóa thành một phương địa ngục.
Ôn Diệc Uy nhìn Tử Vong Chi Nhận, nói: “Ta đã rất nhiều năm không có giết người, hôm nay ngươi có thể chết dưới Tử Vong Chi Nhận là may mắn của ngươi!”
Ôn Diệc Uy thật sự đã có nhiều năm chưa từng nhúc nhích ra tay.
Bởi vì, kể từ khi hắn trở thành thành chủ của Hỗn Độn Thành tới nay, có rất ít người đáng giá để hắn ra tay, luôn luôn là hắn nhường chỗ cho thuộc hạ xuất động.
Tiểu Ngưu con đao Tử Vong Chi Nhận kia, nhưng sắc mặt nó vẫn như bình thường: “Thật là một con đao tốt, đáng tiếc, tử khí quá nặng.”
Ngay khi Tiểu Ngưu vừa dứt lời, đột nhiên, Ôn Diệc Uy di chuyển.
Con đao Tử Vong Chi Nhận trong tay hắn vung lên.
Dưới sự thúc giục tiên nguyên của Ôn Diệc Uy, Tử Vong Chi Nhận hàn mang bắn ra mãnh liệt, tử vong chi khí giống như biển cả vô biên, điên cuồng gào thét về phía Tiểu Ngưu.
Chỉ riêng tử vong chi khí này liền đủ cắn nuốt rất nhiều cường giả Tiên Vương.
Một đao này đã sắp đến cực hạn, đao mang lướt qua, dường như mọi người đều cảm thấy đầu của chính mình đã rơi xuống đất.
Cứ như thể Ôn Diệc Uy vừa ra đao đã đâm trúng Tiểu Ngưu.
Ngay khi Ôn Diệc Uy xuất đao, đột nhiên, Tiểu Ngưu nhấc lên chân ngưu vừa rồi, chỉ là một cái hất nhẹ, giống như búng một hạt bụi.
Leng keng!
Chân của Tiểu Ngưu vô cùng chuẩn xác búng trên thân Tử Vong Chi Nhận.
Tử Vong Chi Nhận phát ra một tiếng động nức nở quái dị.
Tiếng động nức nở này hoàn toàn khác với hàng tỉ tiếng ác quỷ khóc trước đó, nghe vào trong tai mọi người, giống như Tử Vong Chi Nhận phát ra tiếng kêu đau đớn thống khổ!
Tử Vong Chi Nhận, thế nhưng cũng biết đau?
Khi Tử Vong Chi Nhận bị bắn trúng, Ôn Diệc Uy chỉ cảm thấy một cỗ lực lượng quá mạnh vọt tới khiến hắn không thể chống lại.
Trước mặt cổ lực lượng này, cả người Ôn Diệc Uy bay lên.
Giống như một hạt cát bụi đột nhiên bị cuồng phong cuốn lên, bay lên trên không.
Loại cảm giác này đối với Ôn Diệc Uy mà nói chính là cực kỳ hoang đường, nhưng mà lại rất chân thật.
Mà ở trong mắt mọi người, bọn họ nhìn thấy Ôn Diệc Uy bị bắn ngược ra ngoài, đầu tiên là bắn ra khỏi quảng trường Hỗn Độn Bia, sau đó bắn thủng toà kiến trúc phía sau quảng trường Hỗn Độn Bia.
Tuy nhiên không dừng lại ở đó, Ôn Diệc Uy bắn thủng tòa nhà này đến toà nhà khác.
Giống như không có điểm cuối.
Toàn bộ cao thủ trong Hỗn Độn Thành, vào lúc này đều vô cùng kinh hãi khi nhìn thấy Ôn Diệc Uy giống như sao băng liên tục bắn ra ngoài.
Cao thủ Tiên Điện, thậm chí càng há to miệng.
Ngay cả Tiên Điện điện chủ Nghiêm Duy cũng khiếp sợ.
Hắn là sư đệ duy nhất của Ôn Diệc Uy, đương nhiên biết rõ thực lực của sư huynh, cho dù không có Tử Vong Chi Nhận, sư huynh của hắn tuyệt đối cũng là người đầu tiên bên dưới chúa tể.
Nếu vận dụng Tử Vong Chi Nhận, vậy thì càng không cần phải nói.
Nhưng hiện tại, lại bị một chân ngưu đá bay.
Sau khi Ôn Diệc Uy không biết đã đâm xuyên bao nhiêu tòa kiến trúc, cuối cùng đụng vào trên bức tường vô cùng kiên cố của Hỗn Độn Thành, bức tường vô cùng dày của Hỗn Độn Thành chính là Cương Thạch kiên cố nhất ở Tiên Giới đúc ra, thậm chí trên đó còn có dấu vết của Hỗn Độn Trận Phù, nhưng, tuy là như thế, nó vẫn cứ bị Ôn Diệc Uy đâm ra một chiếc động vô cùng lớn hình người.
Toàn bộ bức tường của Hỗn Độn Thành rung chuyển dữ dội, như thể nó sắp sụp đổ.
Đội quân canh giữ trên bức tường Hỗn Độn Thành nhìn thấy thành chủ va đập vào bức tường, suýt chút nữa đánh sập tường thành, sợ tới mức sắc mặt tái nhợt.
âm thanh nổ vang khi Ôn Diệc Uy đánh vào tường thành truyền ra rất lớn, vô số cường giả trong Hỗn Độn Thành đều run sợ trong lòng.
Nghiêm Duy là người đầu tiên phản ứng lại, sắc mặt hắn nhìn Tiểu Ngưu đã hoàn toàn thay đổi.
Là, là chúa tể sao?
Với thực lực của sư huynh hắn, cũng chỉ có cường giả chúa tể mới có thể dùng một chân đá ra ngoài.
Tiểu Ngưu không để ý đến mọi người kinh ngạc, nó đi đến phía La Gia Thành.
La Gia Thành cũng không tốt bao nhiêu so với cao thủ Tiên Điện, hắn sợ đến mức khiếp sợ khi nhìn thấy Tiểu Ngưu đến gần.
Lần này, không còn có người dám ngăn cản Tiểu Ngưu.
Bao gồm cả điện chủ Tiên Điện Nghiêm Duy.
Ở trong lòng Nghiêm Duy, Tiểu Ngưu đã là chúa tể cường giả, đối mặt với sự tồn tại như vậy, hắn nào dám cản, hắn cũng không tư cách.
“Ta, ta là chúa tể tương lai.” La Gia Thành nhìn Tiểu Ngưu đang đi tới, hắn cố nén nỗi hoảng sợ trong lòng, run rẩy nói.
“Chúa tể tương lai?” Tiểu Ngưu nhấc một chân đá qua, ngay lập tức, đá La Gia Thành lăn vài vòng, lăn ra bên ngoài quảng trường, sau đó ngất đi.
“Cũng thế, thấy ngươi còn hữu dụng đối với Nhân Tộc, lần này tạm tha ngươi bất tử.” Tiểu Ngưu đạm nhiên nói.
Sau đó Chu Thành cùng Tiểu Ngưu rời khỏi quảng trường Hỗn Độn Bia.
Khi Chu Thành cùng Tiểu Ngưu rời đi, Hỗn Độn Vực Tiên Điện điện chủ Nghiêm Duy dập đầu tôn kính: “Cung tiễn đại nhân.” Cũng không biết hắn nói đại nhân là đang ám chỉ Chu Thành hay vẫn là Tiểu Ngưu.
Cuối cùng, bóng dáng của Chu Thành cùng Tiểu Ngưu biến mất trong tầm mắt của mọi người.
Khi Chu Thành cùng Tiểu Ngưu rời đi, mọi người mới dám thở dốc, mới dám ra tiếng.
“Đại nhân, chúng ta.” Một vị lão tổ Tiên Điện đi đến trước mặt Nghiêm Duy, run rẩy hỏi.
“Trước tiên cứu trị.” Nghiêm Duy thở dài nói: “Chờ bệ hạ trở về, lại nghe theo ý chỉ của bệ hạ.”
“Là, đại nhân.”
Mà trận chiến ở quảng trường Hỗn Độn Bia rất nhanh đã truyền khắp Tiên Giới Cửu Vực.
Sau khi Thanh Vực Tiên Điện điện chủ Hồng Khôn nghe được tin tức, khiếp sợ qua đi mới mừng như điên nói: “Chu Thành đại nhân kiểm tra đo lường ở Hỗn Độn Bia, sáu đại thuộc tính, toàn bộ 149!”
“Mau, mau đem này tin tức tốt này bẩm báo cho bệ hạ!”
Chương 436: Thuỷ Tổ Long Thân
Thú Vực, lối vào ban đầu của Hỗn Độn Tiểu Thế Giới, Lý Diệu vẫn cứ ngồi xếp bằng ở nơi đó, trăm năm như một canh giữ ở nơi đó.
Tuy rằng đã trôi qua nhiều năm, nhưng Lý Diệu vẫn không có từ bỏ.
Chỉ là, mỗi khi ngẩng đầu nhìn đến lối vào ban đầu của Hỗn Độn Tiểu Thế Giới, Lý Diệu vẫn không kìm được cảm giác áy náy trong lòng.
Khi Lý Diệu áy náy nhìn lối vào ban đầu của Hỗn Độn Tiểu Thế Giới, đột nhiên, tín phù của hắn chấn động, vừa lấy ra đã thấy tín phù của Hồng Khôn gửi hắn.
Hắn nhăn mày lại, không phải đã nói tên tiểu tử này về sau không cần khuyên hắn rời đi rồi sao, tại sao còn gởi thư tín phù lại đây, hắn tùy ý mở ra xem, nhưng ngay lập tức cứng đờ, sau đó hiện lên vẻ mặt khiếp sợ, khó hiểu mà ngây ngẩn cả người.
“Sáu đại thuộc tính! Toàn bộ 149!”
“Chu Thành huynh đệ còn sống!”
“Ha ha, ta liền biết tiểu tử ngươi còn sống, không có khả năng cứ biến mất như vậy!”
Lý Diệu mừng như điên cười to.
Sau đó, Lý Diệu hóa thành một đạo quang mang biến mất tại chỗ, liên tục vượt qua thời không lao thẳng về phía Hỗn Độn Thành.
Mà sau khi Chu Thành cùng Tiểu Ngưu rời khỏi Hỗn Độn Thành, đã đáp xuống một đỉnh núi.
Chu Thành nhớ lại trên Hỗn Độn Bia, sáu đại thuộc tính của chính mình đều là 149, hắn vẫn là khó có thể bình tĩnh được.
“Như thế nào, 149 đã cảm thấy thỏa mãn?” Tiểu Ngưu đột nhiên mở miệng nói.
Chu Thành bừng tỉnh, ngạc nhiên nói: “Tiền bối có ý tứ gì?”
Chẳng lẽ thuộc tính tiên căn còn có thể càng cao?
Tuy nhiên, theo như hắn biết, tối cao trong Tiên Giới chính là 149.
Tiểu Ngưu nói: “Về mặt lý thuyết, 149 thật sự đã là cực hạn và thuộc tính tiên căn thiên phú đỉnh, nhưng là, cực hạn còn có thể đột phá.”
“Cực hạn có thể đột phá!” Cả người Chu Thành chấn động.
Đây là lần đầu tiên hắn nghe nói sau khi thuộc tính tiên căn đạt tới 149, vẫn còn có thể đột phá.
“Thuộc tính tiên căn bẩm sinh cao nhất chính là 149, nhưng, 149 còn không phải là viên mãn, 150 mới là chân chính viên mãn.” Tiểu Ngưu chậm rãi nói.
“150!” Chu Thành giật mình: “Tiền bối có ý tứ là đã có người đột phá tới 150? Là ai? Chẳng lẽ là Ngô Tất?”
Nếu có người có thuộc tính tiên căn đột phá 150, theo quan điểm của Chu Thành, chắc hẳn đó là chúa tể Hỗn Độn Vực Ngô Tất không thể nghi ngờ, dù sao thì Ngô Tất cũng là cao thủ đệ nhất ở Tiên Giới.
“Ngô Tất?” Tiểu Ngưu lắc đầu nói: “Hắn không tệ, nhưng vẫn chưa được, 150, cũng không phải dễ đột phá như vậy, muốn đột phá đến 150, chính là nghịch thiên mà đi, không có chiến thiên chi chí cùng nghịch thiên khí vận còn cả cơ duyên là phá không được.”
“Cho dù là cái nào, thiếu một thứ cũng không được.”
Chu Thành nói thầm: “150.”
Tiểu Ngưu nói: “Muốn đột phá đến 150, muốn hai điều kiện, một cái là thuộc tính tiên căn của bản thận đạt 149, hai là nuốt Thiên Đạo chi vật.”
Tiên căn của Chu Thành đã là 149, đã thỏa mãn, cho nên, hiện tại chỉ thiếu Thiên Đạo chi vật.
“Thiên Đạo chi vật!” Chu Thành nhăn mày.
Hắn tiến vào Tiên Điện chưa bao lâu, đối với Thiên Đạo chi vật này cũng là lần đầu tiên nghe nói.
“Thiên Đạo chi vật, chính là thiên địa dựng dục kỳ tích.” Tiểu Ngưu nói: “Loại đồ vật này rất hiếm thấy trên trời đất, từ xưa đến nay mới xuất hiện một lần.”
Xuất hiện một lần.
Chu Thành trong óc chợt lóe.
“Không sai, cho nên mới tạo thành một người có tiên căn viên mãn.” Tiểu Ngưu nói đến đây, cảm xúc của nó có chút dao động.
Chu Thành cảm nhận được sự thay đổi cảm xúc của Tiểu Ngưu, hắn cũng có chút kinh ngạc, chẳng qua nếu Tiểu Ngưu không nói, hắn cũng không tiện hỏi nhiều.
“Thật ra, ta biết một chỗ có khả năng tồn tại Thiên Đạo chi vật.” Tiểu Ngưu đột nhiên nói.
Chu Thành ngẩn ra.
“Ở sâu bên trong Hỗn Độn Tiểu Thế Giới.” Tiểu Ngưu nói: “Có một cái gọi là Hồng Mông không gian, Hồng Mông không gian kia ta vào không được, nhưng là ngươi lại có thể.”
“Ta?” Chu Thành ngạc nhiên.
“Ừ.” Tiểu Ngưu nói: “Muốn đi vào cần thiết phải có tiên căn chín đại thuộc tính, hơn nữa thuộc tính tiên căn là 149, tuy nhiên, bên trong Hồng Mông không gian, hẳn là có rất nhiều Hỗn Độn hung thú, với thực lực hiện tại của ngươi đi vào, cũng là chết.”
“Ngươi ít nhất phải đột phá đến Tiên Vương chi cảnh, khi tiến vào mới có năng lực bảo vệ chính mình.”
Chu Thành vốn dĩ vui mừng khi nghe nói trong Hồng Mông không gian có Thiên Đạo chi vật, nhưng đến khi nghe đoạn sau, trong lòng lập tức lạnh đi.
Tiên vương?
Hắn cười khổ.
Hiện tại, hắn thậm chí còn không phải là thượng tiên, chỉ là một cái Thiên Tiên đỉnh mà thôi, muốn đột phá đến Tiêng Vương, năm nào tháng nào mới được.
Tiểu Ngưu thấy sắc mặt Chu Thành ảm đạm, nói: “Thật ra nếu ngươi muốn đột phá đến Tiên Vương chi cảnh cũng không phải là việc khó.”
Chu Thành không khỏi nhìn về phía Tiểu Ngưu, chẳng lẽ Tiểu Ngưu lại muốn hắn tiếp tục nuốt hỗn độn linh quả cùng hỗn độn linh thủy, chính là, cho dù có tiếp tục nuốt hỗn độn linh quả cùng hỗn độn linh thủy, muốn đột phá đến Tiên Vương cũng không phải việc dễ dàng.
Hơn nữa vẫn luôn nuốt hỗn độn linh quả cùng hỗn độn linh thủy, đối với hắn mà nói cũng không nhất định là chuyện tốt.
“Kỳ thật ngoài Thuỷ Tổ Chi Hồn, Long Tộc Thuỷ Tổ còn có Long Thân.” Tiểu Ngưu nói: “Long Thân của Long Tộc Thuỷ Tổ, bảo lưu lại đại bộ phận Chân Long Chi Lực của nó, nếu ngươi có thể dung hợp Long Thân của Long Tộc Thuỷ Tổ, hấp thu Chân Long Chi Lực cùng toàn thân tinh huyết, ngươi liền có thể đột phi mãnh tiến, ít nhất đạt tới Tiên Vương chi cảnh.”
Long Thân Long Tộc Thuỷ Tổ!
Nghe vậy, trong lòng Chu Thành nhảy dựng cả lên.
“Cho dù người khác có được Long Thân Long Tộc Thuỷ Tổ thì cũng không thể dung hợp, nhưng là ngươi đã thành công dung hợp Long Tộc Thuỷ Tổ Chi Hồn, hoàn toàn có thể dung hợp Long Thân Long Tộc Thuỷ Tổ.” Tiểu Ngưu nói.
“Vậy Long Thân Long Tộc Thuỷ Tổ hiện tại đang ở đâu?” Chu Thành hỏi.
Tiểu Ngưu nói: “Năm đó Long Tộc Thuỷ Tổ ở Hỗn Độn Thế Giới bị hơn mười vị Ma Thần vây sát, cuối cùng đầu long bị trảm, thân long của hắn liền ở Ma Uyên Hỗn Độn Thế Giới.”
“Ma Uyên?” Chu Thành kinh nghi.
Tiểu Ngưu gật đầu: “Ma Uyên, sâu không lường được, chính là nơi nguy hiểm nhất trong Ma Thần nhất tộc, ma khí bên trong đó cực kỳ khủng bố, thậm chí có rất nhiều Ma Thần không dám tiến vào chỗ sâu nhất bên trong Ma Uyên, tuy nhiên, ngươi có Hỗn Độn Bất Diệt Thể, tiến vào là không thành vấn đề, nhưng hiện tại Hỗn Độn Bất Diệt Thể của ngươi còn yếu.”
“Chờ ngươi đột phá đến Kim Tiên chi cảnh, với Hỗn Độn Bất Diệt Thể của ngươi hẳn là có thể đi vào nơi sâu nhất bên trong Ma Uyên.”
Kim Tiên chi cảnh?
Chu Thành toát mồ hôi.
Tuy rằng nói, phía trên Thượng Tiên chính là Kim Tiên, nhưng hắn hiện tại thậm chí còn chưa phải Thượng Tiên.
Muốn đột phá Kim Tiên, với tốc độ tu luyện hiện tại của hắn thì sẽ cần không ít thời gian.
“Tiền bối, hiện tại chúng ta muốn đi đâu?” Chu Thành hỏi.
“Trên người của ngươi chính là Cửu Giới Đỉnh đi?” Tiểu Ngưu nói: “Cửu Giới Đỉnh này không tồi, chẳng qua, hiện tại Cửu Đỉnh chỉ có Mộc Đỉnh tiến hóa, ngươi phải nghĩ cách làm tám đỉnh khác cũng tiến hóa thành Hỗn Độn Linh Bảo mới được, như vậy mới có thể phát huy uy lực chân chính của Cửu Giới Đỉnh.”
“Hơn nữa khi toàn bộ Cửu Giới Đỉnh tiến hóa, đến lúc đó ngươi vào Ma Uyên sẽ càng có nắm chắc hơn một chút.”
Chu Thành gật đầu.
Chỉ là, muốn toàn bộ Cửu Giới Đỉnh tiến hóa, khó.
Mộc Đỉnh là dung hợp Phù Tang Thụ mới tiến hóa, còn tám đỉnh khác, khẳng định cũng phải dung hợp cấp bậc bảo bối như Phù Tang Thụ mới có khả năng tiến hóa.
“Đi Trân Bảo Lâu nhìn xem.” Tiểu Ngưu suy nghĩ một lúc rồi nói.
Trân Bảo Lâu, chính là thương hội đệ nhất trong Tiên Giới.
Tiên Giới có truyền lưu một câu như vậy: “Tiên Giới trọng bảo, ra hết trân bảo.”
Phàm là trọng bảo xuất thế ở Tiên Giới, giống nhau đều đến từ Trân Bảo Lâu.