Võ Công Của Ta Quá Thần Kỳ, Có Thể Tự Động Tu Luyện

Chương 36: TOÀN QUN BỊ DIỆT



Nghe được âm thanh của hệ thống, Chu Thành xem xét cột vũ khí, quả nhiên, tiến độ tu luyện của Diệt Thần Đao đang không ngừng tăng lên.

Từ sau khi đột phá đến thượng phẩm Linh khí, tiến độ tu luyện của Diệt Thần Đao, Ma Thần Y liền chậm lại, hiện tại, tiến độ tu luyện của Diệt Thần Đao tăng lên, đã tới gần cực phẩm Linh khí.

Lúc này, Ma Thần Y trên người Chu Thành cũng sinh ra thôn phệ chi lực kinh người, huyết khí trên người Hoàng Phủ Tinh Thần không ngừng hội tụ về hướng Ma Thần Y.

” Ma Thần Y của ngài thôn phệ huyết khí của cao thủ Tiên Thiên thập trọng sơ kỳ đỉnh phong, cực kỳ hưởng thụ, tinh lực sung túc, tiến độ tu luyện bắt đầu tăng lên rất nhiều.”

Sau khi Diệt Thần Đao, Ma Thần Y của hắn bắt đầu tăng lên kinh ngạc.

Cuối cùng, Diệt Thần Đao cùng Ma Thần Y của hắn đều tăng lên tới thượng phẩm Linh khí đỉnh phong, chỉ là, sau khi đạt tới thượng phẩm Linh khí đỉnh phong, thì ngừng lại.

Những ngày này, Chu Thành cũng săn giết yêu thú Tiên Thiên cảnh, nhưng mà, Diệt Thần Đao cùng Ma Thần Y phản ứng bình thường, không nghĩ tới hôm nay sau khi đánh chết Hoàng Phủ Tinh Thần, tiến độ tu luyện của Diệt Thần Đao và Ma Thần Y đột nhiên tiêu thăng.

Chẳng lẽ là cao thủ Tiên Thiên thập trọng mới có tác dụng với tu luyện của Diệt Thần Đao và Ma Thần Y?

Chu Thành thu hồi suy nghĩ, tìm ra trên người Hoàng Phủ Tinh Thần một bản bí tịch đao pháp.

Bí tịch đao pháp gọi « Bá Đao ».

Xem ra, là Hoàng Phủ Tinh Thần khổ tu luyện chủ yếu là bí tịch đao pháp.

Chu Thành đem Bá Đao cất kỹ.

Hắn cũng không xử lý sạch thi thể của Hoàng Phủ Tinh Thần, liền để thi thể của Hoàng Phủ Tinh Thần ở lại đó.

Rất nhanh, trong thành Vũ Lâm quân đã đến.

Tin tức Hoàng Phủ Tinh Thần bị giết, hẳn là chẳng mấy chốc sẽ truyền đến tai Thiên Long bang Nam Cung Hùng.

Hắn muốn xem phản ứng của Nam Cung Hùng như thế nào?

Trước khi rời đi, Chu Thành xử lý vết tích đánh nhau ở hiện trường.

Mấy người Chu Thành rời đi không đến bao lâu, trong thành một lượng lớn Vũ Lâm quân đuổi tới.

Dẫn đầu là vị tướng lĩnh Vũ Lâm quân lúc trước Chu Thành gặp ở cửa thành, đợi lúc hắn thấy rõ dung mạo thi thể, giật nảy mình, hai mắt trừng lớn, giọng run động hãi nhiên: “Đao Ma Hoàng Phủ Tinh Thần? !”

Đao Ma Hoàng Phủ Tinh Thần đi vào kinh thành, mật lệnh của hoàng thượng, để Vũ Lâm quân chú ý đến hành động của Hoàng Phủ Tinh Thần, cho nên, hắn nhận ra Hoàng Phủ Tinh Thần.

Một lượng lớn tướng sĩ Vũ Lâm quân chạy đến nghe nói thi thể trước mắt lại là Đao Ma Hoàng Phủ Tinh Thần, đều là kinh sợ.

“Nhanh, bẩm báo hoàng thượng!” Tướng lĩnh dẫn đầu sau khi bừng tỉnh, nhanh chóng kêu lên.

Đao Ma Hoàng Phủ Tinh Thần vậy mà chết!

Đây chính là cường giả Tiên Thiên thập trọng sơ kỳ đỉnh phong .

Hơn nữa còn là một trong mấy đại bá chủ của Hoành Sơn, hơn nữa là cánh tay phải của Nam Cung Hùng, bây giờ chết ở kinh thành, không chừng là đã xảy ra chuyện gì.

Đại Phụng hoàng cung, Chu Huyễn vừa mới ôm mỹ nhân nằm ngủ, liền nghe thái giám tổng quản Tào Thuần ở bên ngoài giọng khẽ gọi gấp gáp.

“Hoàng thượng, hoàng thượng.”

Chu Huyễn hơi nhướng mày, phiền chán nói: “Chuyện gì không thể để ngày mai bẩm báo sao?”

Bên ngoài, Tào Thuần trái tim xiết chặt, nói khẽ: “Xảy ra chuyện.” Dừng lại một chút: “Đao Ma Hoàng Phủ Tinh Thần chết rồi.”

Chu Huyễn sửng sốt một chút.

Sau đó từ trên người của mỹ nhân đứng dậy, vội vàng mặc y phục, nhanh chóng đi ra.

“Ngươi nói cái gì? Hoàng Phủ Tinh Thần chết rồi? !” Chu Huyễn vẻ mặt giật mình: “Ngươi xác định là Đao Ma Hoàng Phủ Tinh Thần?”

“Vâng, ngay vừa rồi, Vũ Lâm quân phát hiện thi thể bên trong một cái chùa miếu rách nát ở phía bắc kinh thành.” Tào Thuần khom lưng: “Đã xác nhận là Đao Ma Hoàng Phủ Tinh Thần.”

Chu Huyễn sắc mặt nghiêm túc: “Có phát hiện gì không?”

” Vết tích tại hiện trường đánh nhau bị người ta xử lý.” Tào Thuần giọng rất nặng: “Chỉ có thể xác định, Hoàng Phủ Tinh Thần là bị mấy người vây giết, trên thi thể hắn, có kiếm thương và vết đao, còn có tiên thương.”

“Có thể xác định chính là, cao thủ của đối phương, một người trong đó dùng đao, một người dùng kiếm, một người dùng roi.”

“Hơn nữa ở hiện trường, chỉ có máu của Hoàng Phủ Tinh Thần.”

Chu Huyễn hai mắt lấp loé không yên: “Đao, kiếm, roi, chỉ có máu của Hoàng Phủ Tinh Thần à.”

Hắn trầm ngâm nói: “Việc này, ngươi thấy thế nào?”

Tào Thuần suy nghĩ, nói ra: “Sau khi Hoàng Phủ Tinh Thần đến kinh thành, vẫn điều tra về việc chủ nhân của cửa hàng Ma Thần Luyện Khí, đêm nay đột nhiên xảy ra chuyện, nô tài đang nghĩ, có thể liên quan đến chủ nhân của cửa hàng Ma Thần Luyện Khí hay không?”

Chu Huyễn ngữ khí có chút phức tạp: “Cửa hàng Ma Thần Luyện Khí này thật đúng là cao thủ như mây.”

Hiện trường, chỉ có máu của Hoàng Phủ Tinh Thần, không thể nghi ngờ mấy người vây giết Hoàng Phủ Tinh Thần, thực lực đều rất mạnh, quá trình liên thủ giết chết Hoàng Phủ Tinh Thần cũng không có bị thương.

“Hoàng thượng, vậy cửa hàng Ma Thần Luyện Khí này, chúng ta còn phải tiếp tục điều tra hay không?” Tào Thuần cẩn thận hỏi.

Chu Huyễn chần chờ một chút, nói ra: “Chú ý một chút là được, không cần điều tra sâu.”

Tào Thuần cung kính xác nhận, nhưng lúc hắn lui xuống, Chu Huyễn đột nhiên nói: ” Thi thể của Hoàng Phủ Tinh Thần, không cần để ý tới.”

Không cần để ý tới?

Tào Thuần xác nhận, hiểu ý Chu Huyễn.

Rất nhanh, tin tức Đao Ma Hoàng Phủ Tinh Thần bị giết, liền truyền ra ngoài.

Kinh thành các phương ai cũng kinh động.

Phủ Càn thân vương.

Chu Đình Đình nghe được tin tức, sửng sốt một chút: “Đao Ma Hoàng Phủ Tinh Thần chết rồi?”

“Đúng vậy quận chúa.” Nàng thị nữ nói: “Nghe nói là bị chủ nhân cửa hàng Ma Thần Luyện Khí giết.”

“Cửa hàng Ma Thần Luyện Khí!” Chu Đình Đình toàn thân chấn động, trong đầu nàng, không khỏi hiện lên bóng dáng của một thiếu niên.

Là hắn sao?

Trái tim nàng cuồng loạn không thôi.

Từ sau khi lần trước đến thăm hỏi Chu phủ, là tránh hiềm nghi, mấy ngày nay, nàng cũng không đi tìm Chu Thành, chỉ là mấy ngày nay, trong đầu nàng, vẫn thỉnh thoảng hiện lên bóng dáng kia.

Mà Chu Thành sau khi trở lại sân nhỏ, lật xem lên quyển bí tịch « Bá Đao » kia.

Chu Thành mặc dù tu tập mấy môn đao pháp Tiên Thiên, nhưng là, uy lực đều bình thường, kém xa Bá Đao này.

Lật xem vài trang, Chu Thành liền bị sự tinh diệu của đao pháp Bá Đao hấp dẫn.

Càng lật về phía sau, chiêu thức của Bá Đao càng thêm huyền diệu.

Chu Thành đem Bá Đao so sánh một chút với Đoạt Hồn Đao của Tần Mãnh, phát hiện không hề yếu hơn so với Đoạt Hồn Đao của Tần Mãnh.

Bá Đao này hết tất cả 91 chiêu, mỗi chiêu đều nắm chắc loại biến hóa.

Hoàng Phủ Tinh Thần hiển nhiên không hiểu hết về Bá Đao, nếu không sức chiến đấu sẽ càng mạnh.

Lật xem xong bí tịch Đem Bá Đao, sắc trời đã sáng.

Chu Thành cũng không ngủ, thay vào đó mà là ngồi trong thư phòng một hồi, nuôi một hồi thần, sau đó trở về đại sảnh.

“Hôm nay trở về tông môn?” hai người Chu Uy, Lạc Thủy nghe Chu Thành nói lát nữa trở về Vạn Tinh môn, ngạc nhiên.

Hôm qua Chu Thành còn nói qua mấy ngày nữa mới về tông môn.

“Ừm, đột nhiên có chút việc gấp.” Chu Thành nói ra, hiện tại Tử Cực Kim Đan đã dùng hết, hắn muốn nhanh chóng tìm tới Long Quỳ, Ngũ Sắc Linh Hoa mới được.

“Vậy ta đi chuẩn bị đồ đạc.” Lạc Thủy nhanh chóng đứng dậy, chuẩn bị đi.

Chu Thành bất đắc dĩ cười một tiếng.

Lát nữa sợ là lại được mấy cái rương lớn.

Chu Uy để Chu Thành ngồi xuống, nói ra: “Hai cha con chúng ta uống hai chén.” Sau đó đổ cho Chu Thành một chén.

Chu Thành cực kỳ ngạc nhiên, phụ thân luôn luôn phản đối mình và đại ca uống rượu, bây giờ làm sao mà đổi tính rồi?

Sau một tiếng.

Chu Thành nhìn sáu cái rương lớn trước mặt, khóc không ra nước mắt.

Nhưng hắn biết kháng nghị cũng vô dụng, cho nên, để mấy người Tần Mãnh đem sáu cái rương lớn mang theo, dưới sự đưa tiễn hai người Chu Uy, Lạc Thủy, rời đi khỏi kinh thành.

Chương 65: SÁT THỦ TRONG ĐÊM

Đương nhiên, Chu Thành trước khi đi, để lại mấy chục viên cực phẩm Đại Hoàn Đan.

Ngay lúc Chu Thành rời đi khỏi kinh thành không đến bao lâu, thái sư Cao Phạm liền biết được tin tức Chu Thành rời đi.

Thủ lĩnh Thiên Lục hai mắt lạnh lẽo: “Tiểu tử này cuối cùng cũng rời khỏi kinh thành.”

Cao Phạm nhìn thủ lĩnh Thiên Lục: ” Tần Mãnh kia chiến lực có thể so sánh với Tiên Thiên bát trọng, mặc dù với thực lực của ngươi, hoàn toàn có thể nhẹ nhõm giải quyết bọn hắn, nhưng là vẫn phải cẩn thận, mang nhiều Tiên Thiên.”

“Đại nhân yên tâm.” thủ lĩnh Thiên Lục bảo đảm nói: “Ta cam đoan xử lý chúng sạch sẽ, Tinh Diệu sẽ không điều tra ra được chúng ta.”

Cao Phạm suy nghĩ, nói ra: “Theo tốc độ của tiểu tử Chu Thành kia, đêm nay hẳn có thể đến Phong Hạp cốc, các ngươi đến đó hãy ra tay.”

Thiên Lục thủ lĩnh gật đầu.

“Còn nữa, sau khi giải quyết tiểu tử Chu Thành kia, ta còn muốn ngươi đi đến Hoành Sơn một chuyến.” Cao Phạm nói ra: “Ngươi nói với Nam Cung Hùng, chỉ cần hắn đáp ứng điều kiện của ta, ta có thể giúp hắn tìm ra chủ nhân của cửa hàng Ma Thần Luyện Khí.”

Thủ lĩnh Thiên Lục hiểu ý Cao Phạm, gật đầu xác nhận.

Màn đêm dần dần buông xuống.

Năm người Chu Thành, Tần Mãnh đi tới Phong Hạp cốc.

Lúc đi qua Phong Hạp cốc, Chu Thành ngừng lại, cùng mấy người Tần Mãnh đi tới bên cạnh rừng cây của Phong Hạp cốc, định nghỉ ngơi một đêm ngày mai lại tiếp tục lên đường.

Đem dây cương của chiến mã buộc lại, Chu Thành lấy ra linh dược, cho chiến mã của mình ăn.

Tần Mãnh một bên làm đống lửa, một bên cười nói: “Thiếu gia, chiến mã này của người cứ tiếp tục cho ăn như vậy, sợ là sẽ thành tinh đó.”

Những ngày này, Chu Thành mỗi ngày đều dùng linh dược cho chiến mã ăn, trải qua rèn luyện linh dược màu sắc của những con chiến mã này trở nên tươi sáng hơn.

Dường như muốn sinh ra dầu.

Chu Thành không khỏi nhớ tới Bạch Long Mã của Đường Tăng, cười nói: “Chờ sau này con chiến mã này mở linh trí, nói không chừng đúng là có thể tự mình tu luyện thật.”

Khương Thần nhếch miệng cười nói: ” Thiếu gia không tiếc, nhưng nếu còn cho ăn như vậy mấy năm, nói không chừng con ngựa này thật sự có thể mở linh trí, sau đó tu luyện.”

Chu Thành vỗ vỗ chiến mã của mình.

Chiến mã giơ cao chân và rướn người một cách vui vẻ.

Chu Thành cười cười, những ngày gần đây, con chiến mã này không ngừng được hắn cho ăn linh dược, là càng phát ra linh tính.

Đương nhiên, khoảng cách mở linh trí còn xa.

Sau khi cho ăn linh dược, Chu Thành đi vào bên đống lửa ngồi xuống, xem xét nhân vật trong hệ thống, phát hiện hắn Bắc Minh Thần Công đã tu luyện tới Tiên Thiên nhị trọng 72%, mà Nguyên Thủy Vô Lượng Kinh của hắn đã đạt tới Khu Vật nhất trọng 90%.

Xem ra, ngày mai, lại thêm một viên Ngưng Thần Đan, Nguyên Thủy Vô Lượng Kinh của hắn có thể đột phá đến Khu Vật nhị trọng cảnh.

Khu Vật nhị trọng cảnh, tương đương với Tiên Thiên nhị trọng Tông Sư.

Những ngày này, hắn để Lâm Nho đi thương hội tìm kiếm bí tịch đạo pháp, chỉ là, bí tịch đạo pháp mua được, nhưng là đều là một ít bí tịch đạo pháp, hắn tu luyện hai quyển, đối với Nguyên Thủy Vô Lượng Kinh tu luyện căn bản không có bất kỳ trợ giúp nào.

Bên đống lửa ngồi xếp bằng xuống, Chu Thành ngồi xuống nhập định, thần hồn đi ra bên ngoài khỏi cơ thể,

Nếu là chưa đột phá Khu Vật cảnh, thần hồn của hắn tới gần đống lửa, chắc chắn sẽ bị đốt bị thương, nhưng mà bây giờ, cho dù là thần hồn của hắn xuyên qua đống lửa, cũng sẽ không có bị gì.

Thần hồn của Chu Thành suy nghĩ ngưng tụ, chui vào bên trong phi kiếm Xích Hồng Kiếm hắn luyện chế pháp khí, cùng Xích Hồng Kiếm hợp hai làm một, sau đó khống chế xích hồng phi kiếm bắt đầu bay lên xung quanh.

Trải qua những ngày này rèn luyện, lúc thần hồn của hắn điều khiển Xích Hồng Kiếm, đã có thể cùng Xích Hồng Kiếm hoàn toàn tương hợp.

Ngay lúc thần hồn của Chu Thành khống chế Xích Hồng Kiếm bay lượn trong trời đêm, đột nhiên, thần hồn của hắn thấy được ở một nơi rất xa có một đám bóng người đang không ngừng bay tới hướng bên này.

Đám bóng người này, có hơn mười người, tốc độ cực nhanh, lặng yên không một tiếng động.

Đột nhiên, hơn mười người toàn bộ ngừng lại.

“Mọi người bây giờ nuốt thuốc giải độc, theo kế hoạch , đợi lát nữa sau khi tới gần, trước hết đem Mê Hồn Tán phát ra giữa không trung.” Một người cầm đầu thân hình cao lớn mặc áo đen che mặt hạ giọng: “Nhớ kỹ, trước hết giết chết mấy người Tần Mãnh!”

Một người áo đen khác che mặt xác nhận, sau đó móc ra một viên đan dược nuốt vào.

Sau đó, người cầm đầu mặc áo đen che mặt đưa tay ra hiệu, để mọi người tách ra đi tới.

Thần hồn của Chu Thành hai mắt lạnh lẽo, lập tức trở về cung mệnh.

Một lát sau, sau khi bọn người áo đen che mặt tới gần, lấy ra một bọc thuốc bột nhỏ, tản ra trên không trung.

Đây chính là Mê Hồn Tán.

Đương nhiên, không phải loại Mê Hồn Tán bình thường, so với loại Mê Hồn Tán bình thường dược hiệu phải mạnh hơn không chỉ gấp mười lần, chỉ cần hít vào một chút, cho dù là cường giả Tiên Thiên, cũng sẽ khiến thần hồn hôn mê.

Mê Hồn Tán sau khi bị tản vào không trung, tan theo gió, thổi tới hướng Chu Thành .

Ngừng lại một hồi, bọn người áo đen này mới cẩn thận tới gần hướng Chu Thành.

Nhưng khi họ đến gần,, nhưng nhìn thấy từ xa, trừ đống lửa, mấy người Chu Thành đã biến mất!

Ngay lúc bọn hắn đang ngạc nhiên, đột nhiên, một đạo như tấm lụa đao quang từ không trung chém xuống.

Sau đó bức màn kiếm cuộn lên từng đợt sóng lớn.

Trường thương tỏa sáng điểm điểm, như sao rơi xuống.

Mười mấy mũi tên phá không mà tới.

“Lui!“Người cầm đầu mặc áo đen kinh ngạc kêu to, nhanh chóng rút lui.

Các người mặc áo đen khác cũng đều kinh ngạc lui lại, nhưng mà vẫn chậm một bước.

Đao chém xuống, một người áo đen bị chém thành hai nửa, phân liệt làm hai.

Sau đó là mấy tiếng kêu thảm vang lên, chỉ thấy năm kẻ mặc áo đen khác cũng lần lượt bị kiếm mạc, trường thương, mũi tên đánh trúng.

Trong đó hai kẻ mặc áo đen trực tiếp bị mũi tên xuyên qua cổ họng, đóng đinh trên mặt đất, mắt trừng trừng, vẻ mặt không thể tin được.

Lúc này, một thanh kiếm xuyên qua không trung, , lại là một tiếng hét thảm, chỉ thấy một thanh phi kiếm bay vụt qua, đầu của một kẻ mặc áo đen bị bay ra, cổ phun ra máu cao một mét.

Bốn người Tần Mãnh, Lâm Nho, Khương Thần, Lâm Vũ ra đòn duy nhất, ra tay lần nữa, họ lại bắn và tấn công những kẻ mặc áo đen che mặt khác.

Tốc độ của bốn người Tần Mãnh quá nhanh, kẻ mặc áo đen che mặt còn chưa kịp để phản ứng, trong lúc hoảng sợ, có mấy người lần nữa bị bốn người Tần Mãnh đánh bay.

Người tới, chính là sát thủ thủ lĩnh Thiên Lục cùng với một đám sát thủ dưới trướng, hết tất cả mười ba người, trừ Thiên Lục, mười hai người khác đều là cao thủ Tiên Thiên tứ trọng trở lên.

Vì đánh giết Chu Thành, thủ lĩnh Thiên Lục suất lĩnh 12 vị cường giả Tiên Thiên tứ trọng trở lên đến đây, mười hai người này dường như là hắn trong thời gian ngắn có thể điều động tất cả cường giả Tiên Thiên.

Trước khi đến, thủ lĩnh Thiên Lục tự tin, Chu Thành chắp thêm cánh cũng khó thoát, nhưng mà không ngờ tới còn chưa thực sự ra tay, liền bị giết bảy tám người.

Hắn tức giận gầm lên, trường kiếm trong tay đột nhiên chém tới tấp bốn người Tần Mãnh, Lâm Nho.

Dưới nội lực truyền vào của hắn,, kiếm khí tung hoành, bao phủ lại bốn người Tần Mãnh.

Khương Thần lách mình lùi lại.

Hai người Tần Mãnh, Lâm Nho tiến lên, kiếm đao hợp nhất.

“Đoạt Hồn Trảm!”

“Thái Huyền Chi Quang!”

Trường đao khiếu động, ẩn ẩn có âm thanh nhiếp hồn.

Trường kiếm nhảy lên không, nhanh đến mức khiến cho người ta không thấy rõ.

Kiếm khí của thủ lĩnh Thiên Lục bị phá vỡ ngay lập tức.

Đao kiếm tiếp tục đâm đến.

Thủ lĩnh Thiên Lục vốn dĩ giận tím mặt mà ra tay giật mình, trường kiếm trong tay muốn ngăn hai người Tần Mãnh, Lâm Nho công kích, đột nhiên, trường kiếm trong tay của hắn vậy mà bị lệch ra không khống chế được.

Chương 66: TOÀN QUN BỊ DIỆT

Thủ lĩnh của Thiên Lục căn bản không ngờ tới trường kiếm trong tay lại đột nhiên lạc sang một bên một cách mất kiểm soát..

Lúc hắn kinh ngạc, đao khí và kiếm khí của hai người Tần Mãnh, Lâm Nho đã đến trước mặt hắn, hắn kinh hãi, đang muốn lui về phía sau, đột nhiên, một thanh phi kiếm phá không bay tới hắn.

“Pháp khí phi kiếm!”

“Đạo thuật cao thủ!”

Hắn kinh sợ.

Không ngờ rằng trong nhóm cao thủ của Chu Thành, lại còn có cao thủ đạo thuật, mà lại là cao thủ đạo thuật Khu Vật cảnh, nhìn thấy sức mạnh của đòn tấn công bằng phi kiếm này, chỉ sợ đã đạt đến Khu Vật tứ trọng?

” Yêu đạo phương nào, cút ra đây cho ta!” Thủ lĩnh Thiên Lục hét lớn, đánh ra phi kiếm

Chỉ thấy một làn sóng lửa đáng kinh ngạc quét theo chưởng lực

Thần hồn của Chu Thành khống chế Xích Hồng Kiếm lập tức bị văng ra.

Nhưng là đúng lúc này, đao khí và kiếm khí cuả hai người Tần Mãnh, Lâm Nho lần lượt trúng ngực của thủ lĩnh Thiên Lục.

Dù là thủ lĩnh của Thiên Lục người vừa cố gắng hết sức để xoay người sang ngang, vẫn bị đao khí và kiếm khí cuả hai người Tần Mãnh, Lâm Nho đánh trúng liên tiếp lui về phía sau.

Sau khi lui lại mười mấy bước thủ lĩnh của Thiên Lục mới đứng vững.

Hắn há miệng ra, phun ra một ngụm máu tươi.

Đột nhiên, một thanh âm vèo vèo, khiến thủ lĩnh của Thiên Lục kinh ngạc ngẩng đầu, hắn vừa ngẩng đầu, thấy mấy mũi tên phá không mà đến, đã tới trước cách mặt hắn ba bốn mét.

Thủ lĩnh của Thiên Lục không khỏi sợ hãi, lại giật mình lùi lại, nhưng vừa lùi lại vài bước thì đâm vào một cái cây to phía sau.

Hắn liều lĩnh lăn sang một bên, vừa mới né tránh, một cơn đau nhói từ cánh tay hắn, chỉ thấy cánh tay phải của hắn đã bị một mũi tên xuyên qua.

Hắn sợ hãi nhìn bốn người Tần Mãnh, Lâm Nho, Khương Thần, Lâm Vũ.

Bốn người Tần Mãnh bên người Chu Thành, vậy mà toàn bộ đều là cao thủ Tiên Thiên thất trọng hậu kỳ.

Vậy mà toàn bộ đều là!

Lúc này, thần hồn của Chu Thành đã trở về bản mệnh.

Chu Thành đi tới.

Nhưng nhìn Chu Thành vẻ mặt lạnh lùng trong bóng đêm đi tới, thủ lĩnh của Thiên Lục đột nhiên có loại cảm giác kinh hãi nổi cả da gà.

Chu Thành chưa đến mười bốn tuổi, khuôn mặt còn trẻ con, thân hình gầy yếu.

Thế nhưng mà, thủ lĩnh của Thiên Lục lại có cảm giác đối diện với cự thú.

“Ngươi là ai? !” Thủ lĩnh của Thiên Lục mở miệng nói, giọng có chút run rẩy.

Lúc này, bốn kẻ mặc áo đen che mặt còn sống khác rút lui đến bên cạnh thủ lĩnh của Thiên Lục, nhìn Chu Thành, cũng khó nén sợ hãi trong lòng.

Chu Thành không trả lời, nhìn thoáng qua đôi bàn tay mười ngón màu xám tro lòng bàn tay dày gấp đôi những người khác của thủ lĩnh Thiên Lục, nói: “Ngươi chính là thủ lĩnh của Thiên Lục?”

Thủ lĩnh của Thiên Lục cực kỳ ngạc nhiên.

Hiển nhiên không ngờ tới Chu Thành vậy mà có thể đoán ra thân phận của hắn.

Thế nhưng mà, Chu Thành từ trước tới nay chưa từng gặp qua hắn, làm sao lại đoán được thân phận của hắn.

Ngay lúc hắn muốn mở miệng, đột nhiên, Chu Thành di chuyển.

Xuất thần nhập hóa cảnh Linh Hầu Bách Biến thân pháp!

Gần như tắt thở, Chu Thành liền đi tới trước mặt một kẻ mặc áo đen che mặt trong đó, sau đó, đại đao trong tay phải Chu Thành chém ra một chém.

Trường kiếm trong tay trái của hắn hất tung, kiếm khí như hoa tràn ra, tùng đóa một.

“Tiên Thiên nhị trọng!”

Thủ lĩnh của Thiên Lục thấy Chu Thành ra tay, kinh ngạc.

13 tuổi Tiên Thiên nhị trọng!

Đây là, đây là!

Mà trong bốn tên hắc y nhân khác trong lòng kinh ngạc không kém gì Chu Thành.

Lúc Chu Thành động thủ, bốn người Tần Mãnh, Lâm Nho cũng đồng thời xuất thủ.

“Đoạt Hồn Đao!”

“Thái Huyền kiếm pháp!”

Hai người Tần Mãnh, Lâm Nho lần nữa đao kiếm hợp bích, tấn công tới thủ lĩnh của Thiên Lục, còn Khương Thần và Lâm Vũ thì đối phó ba người còn lại.

Kẻ mặc áo đen che mặt là Tiên Thiên lục trọng sơ kỳ bị Chu Thành công kích, thấy Chu Thành tấn công sát tới, phản ứng với đại đao trong tay chém ra, tạo thành một cơn gió lốc thành một đao khí đón lấy đao pháp của Chu Thành, đồng thời, tay trái tung ra một quyền đánh về phía trường kiếm của Chu Thành.

Ngay lúc cả hai người công kích và chuẩn bị va vào một chỗ, đột nhiên, toàn thân Chu Thành đao khí tràn ngập, kiếm khí bốc lên.

Đao ý và kiếm ý kinh ngạc tỏa ra, giống như một cơn lũ dữ dội, ngay lập tức đánh về phía kẻ mặc áo đen che mặt kia.

Đồng thời, trường đao trong tay Chu Thành và trường kiếm nhận được đao ý cùng kiếm ý phù trợ, sức mạnh lần nữa gia tăng gấp đôi.

“Đao ý!”

“Kiếm ý!”

Mấy người thủ lĩnh Thiên Lục cảm nhận được đao ý và kiếm ý tuôn ra từ trên nguời Chu Thành kinh người, đều hãi nhiên thất sắc.

Oanh!

Khi đao ý cùng kiếm ý của Chu Thành đánh trúng kẻ mặc áo đen che mặt kia trong nháy mắt, kẻ mặc áo đen che mặt kia chỉ cảm thấy trời đất tối sầm lại, tinh thần hoảng hốt.

Đây cũng là chỗ kinh khủng của chân lý võ đạo, không chỉ có thể tăng cường sức mạnh công kích của đao pháp và kiếm pháp, hơn nữa còn ẩn chứa tinh thần công kích.

Kẻ mặc áo đen che mặt là cường giả Tiên Thiên lục trọng sơ kỳ, có ý chí tốt, nếu không cao thủ Tiên Thiên bình thường,bị tấn công tinh thần song song bởi đao ý và kiếm ý của Chu Thành, chỉ sợ ngay lập tức lại biến thành tên ngớ ngẩn.

Ngay lúc hắc y nhân che mặt tinh thần hoảng hốt trong nháy mắt, trường đao và trường kiếm của Chu Thành ngay lập tức đã xuyên thẳng vào cổ họng và ngực của đối phương.

Hắc y nhân che mặt tỉnh lại, nhìn trường đao trên cổ họng và trường kiếm trên ngực, toàn thân cứng ngắc, sau đó ngã xuống.

Bình!

Mặt đất bị đập khiến cát bụi bay lên.

“Lui!”

“Rút lui!”

Thủ lĩnh của Thiên Lục sắc mặt thay đổi, nghẹn ngào kêu to.

Chỉ là, hắn vừa mới nói xong, liền bị trường đao của Tần Mãnh chém trúng bả vai, một vết thương đầy máu xuất hiện.

Lúc này, trường kiếm của Lâm Nho lần nữa đâm đến, căn bản không cho hắn có cơ hội thở dốc.

Chu Thành tiếp tục thẳng hướng tới một tên cao thủ Tiên Thiên ngũ trọng hậu kỳ khác.

Thời gian uống trà trôi qua.

Thủ lĩnh của Thiên Lục lấy trường kiếm trụ trên đất, máu me khắp người, khí tức yếu ớt, bất cứ lúc nào đều có thể phải ngã xuống, bốn phía xung quanh hắn mấy tên hắc y nhân khác toàn bộ ngã xuống trong vũng máu.

Hắn nhìn Chu Thành, đột nhiên nhếch miệng buồn bã cười một tiếng, trước khi đến, hắn còn nghĩ cách xử lý thi thể Chu Thành như thế nào, bây giờ ngay cả sức lực để bước đi hắn còn không có, cỡ nào châm chọc.

Chu Thành nhìn thủ lĩnh của Thiên Lục lắc lư như muốn đổ, đi tới: “Thực lực ngươi không tệ, nhưng mà, còn kém mấy phần so với Đao Ma.”

Thủ lĩnh của Thiên Lục trước mặt hắn là Tiên Thiên thập trọng sơ kỳ, mà Đao Ma Hoàng Phủ Tinh Thần là Tiên Thiên thập trọng sơ kỳ đỉnh phong, vả lại Hoàng Phủ Tinh Thần chiến lực còn mạnh hơn hắn nhiều.

Thủ lĩnh của Thiên Lục nghe Chu Thành nói đến Đao Ma, không khỏi khẽ giật mình, tiếp theo thần sắc đại chấn, nhìn bốn người Tần Mãnh, lại nhìn Chu Thành: “Đao Ma là các ngươi giết!”

“Cửa hàng Ma Thần Luyện Khí !”

“Ngươi là chủ nhân của cửa hàng Ma Thần Luyện Khí!”

Hắn đầy mắt hãi nhiên.

Nhưng trả lời hắn là Chu Thành chợt lóe lên Diệt Thần Đao.

Đợi lúc Diệt Thần Đao trong tay Chu Thành xếp vào vỏ, cổ họng của thủ lĩnh Thiên Lục đã bị cắt ra.

Hắn ngã xuống, muốn bưng bít lấy cổ họng, nhưng lại phát hiện ngay cả sức lực đưa tay cũng đã không có.

Ngay lúc thần hồn của hắn dần dần tiêu tán, Chu Thành tiến lên, nắm cổ họng bên cạnh huyệt vị đối phương, sau đó dùng thần hồn chi pháp, thi triển mê thần chi thuật, hỏi: “Là ai điều động ngươi tới?”

Đối phương là cao thủ Tiên Thiên thập trọng sơ kỳ, ý chí kiên định, nhưng mà lúc này sắp chết, đâu còn có ý chí kiên định gì.

“Thái sư, Cao Phạm.” thủ lĩnh của Thiên Lục đứt quãng nói, nói xong, khí tức đã tuyệt, triệt để chết.

” Diệt Thần Đao của ngài đánh chết một tên cao thủ Tiên Thiên thập trọng sơ kỳ, cực kỳ phấn chấn, tốc độ tu luyện tăng lên rất nhiều.”

Ngay sau đó, Diệt Thần Đao tiến độ tu luyện đạt tới 100%, đột phá đến cực phẩm Linh khí.

Sau khi Diệt Thần Đao, Ma Thần Y thôn phệ huyết khí của thủ lĩnh Thiên Lục, cũng đột phá đến cực phẩm Linh khí.