Tiên Thiên tứ trọng!
Khi Chu Thành đột phá Tiên Thiên tứ trọng trong nháy mắt, hắn có thể cảm nhận được nội lực trong đan điền điên cuồng tăng vọt, trở nên càng thêm tinh thuần càng thêm hùng hậu.
“Chúc mừng kí chủ đột phá Tiên Thiên tứ trọng, thu hoạch được gói quà đột phá cảnh giới.”
“Kí chủ có muốn mở gói quà đột phá cảnh giới bây giờ?”
Nghe được âm thanh của hệ thống, Chu Thành không chần chờ, mặc niệm đem cảnh giới gói quà mở ra.
“Ngài thu được một thanh Thanh Sương Bảo Kiếm.”
“Ngài thu được một thanh Trấn Hồn Thương!”
“Ngài thu được mười hai viên Tẩy Tủy Đan.”
Trong đó, Thanh Sương Bảo Kiếm và Trấn Hồn Thương đều là cực phẩm Linh khí, mà lại giống như Đại Địa Đỉnh Lô, Diệt Thần Đao, Ma Thần Y, có thể tự động gia tăng phẩm giai.
Tuy nhiên hấp dẫn Chu Thành chính là mười hai viên Tẩy Tủy Đan.
Hiện tại, tư chất trăm năm của hắn đã là 70%, chỉ cần có thêm mười hai viên Tẩy Tủy Đan, vậy tư chất trăm năm của hắn liền có thể tiến hóa đến kỳ tài cái thế.
Kỳ tài cái thế, dù là nhìn toàn bộ thế giới Tiên Võ, hắn là thiên tài trong các thiên tài.
Mà lại, một khi tiến hóa đến kỳ tài cái thế, tốc độ tu luyện của hắn về sau, có thể lần nữa tăng lên.
Chu Thành nuốt vào mười hai viên Tẩy Tủy Đan.
Lập tức, toàn thân Chu Thành vang lên âm thanh giống như bạo đậu.
Tại thời khắc này, mặc kệ là căn cốt của hắn, hay là lục phủ ngũ tạng của hắn, hay là thần hồn của hắn, sinh ra lột xác kinh người.
Căn cốt của hắn, trở nên càng thêm nhẹ nhàng, trở nên càng thêm trong suốt, giống như không có trọng lượng, lục phủ ngũ tạng của hắn, giống như là các viên đá quý với nhiều màu sắc khác nhau.
Thần hồn của hắn, càng là như là như mặt trời, tách ra ngàn vạn tia sáng rực rỡ.
Chu Thành biến hóa, làm cho mấy người Tần Mãnh giật mình.
Lão hán Lâm Trần mắt càng trợn tròn.
Hồi lâu, quang mang toàn thân Chu Thành mới mờ dần đi, khôi phục như thường.
“Chúc mừng kí chủ, tư chất từ trăm năm thiên tài tiến hóa thành kỳ tài cái thế.”
“Bởi vì tư chất của ngài tiến hóa, về sau ngài tu luyện tất cả công pháp, võ công, đạo thuật tốc độ tu luyện được tăng lên trên diện rộng.”
“Đồng thời, bởi vì tư chất của ngài tiến hóa, Bắc Minh Thần Công và Nguyên Thủy Vô Lượng Kinh của ngài sinh ra thay đổi kinh người.”
Chu Thành khẽ giật mình.
Tư chất tiến hóa, tốc độ tu luyện của công pháp, võ công, đạo thuật tăng lên trên diện rộng, cái này rất bình thường, thế nhưng mà, khiến Chu Thành ngạc nhiên chính là, Bắc Minh Thần Công và Nguyên Thủy Vô Lượng Kinh cũng sinh ra biến hóa kinh người?
Biến hóa kinh người này là có ý gì?
Chu Thành mở hệ thống ra quan sát, phát hiện tốc độ tu luyện của tất cả công pháp, võ công đích thật là tăng lên trên diện rộng, theo tốc độ lúc trước, hắn mười ba mười bốn ngày mới có thể đột phá đến Tiên Thiên ngũ trọng, nhưng mà bây giờ, cũng chỉ cần tám chín ngày là có thể đột phá Tiên Thiên ngũ trọng.
Cảnh giới đạo pháp cũng giống như thế.
Thế nhưng, hắn lại không quan sát ra được, Bắc Minh Thần Công và Nguyên Thủy Vô Lượng Kinh còn có gì khác biến hóa kinh người.
Đột nhiên, Chu Thành nghĩ đến Bắc Minh Thần Công thôn phệ năng lực nội lực của người khác, sự biến hóa này, có phải là nói Bắc Minh Thần Công thôn phệ năng lực nội lực của người khác mạnh lên rồi hay không?
Nói cách khác, về sau có thể kích hoạt khả năng gia tăng thật lớn?
Nghĩ đến cái này, Chu Thành không khỏi kích động.
“Thiếu gia, ngươi không sao chứ?” Tần Mãnh mở miệng nói.
Chu Thành thấy mấy người Tần Mãnh quan tâm nhìn mình, lắc đầu cười một tiếng: “Không sao.”
Mình đương nhiên không sao.
Đúng lúc này, đột nhiên, Khương Thần đang canh chừng ở ngoài cửa hang động mở miệng nói: “Thiếu gia, có độc vật tấn công tới!”
Chu Thành nghe xong, cùng mấy người Tần Mãnh đi ra xem xét, chỉ thấy dưới bóng đêm, một đám đồ vật đen sì đang dọc theo vách núi bò tới cửa hang.
Nhìn kỹ, lại là kiến độc.
Những kiến độc này, kích cỡ cực lớn, có thể lớn chừng hai ngón cái, lớn hơn không biết gấp bao nhiêu lần so với con kiến bình thường nhìn thấy, bốn bàn chân của chúng tỏa ra ánh sáng lạnh lẽo, hiển nhiên, nếu như bị kiến độc này đâm một cái, mùi vị kia tuyệt đối không dễ chịu.
“Là Hắc Tà Độc Nghĩ!” Lão hán Lâm Trần nhìn thấy những kiến độc này, vẻ mặt sợ hãi, giọng cũng thay đổi.
“Hắc Tà Độc Nghĩ?” Chu Thành hỏi.
Lâm Trần run giọng nói: “Vâng, Hắc Tà Độc Nghĩ, thứ này, độc tính kinh khủng, một khi bị quấn lên người, cho dù là Tiên Thiên, cũng toàn thân đau đớn, mà lại độc tính loan ra cực nhanh, một khi xâm nhập tới tim, Tiên Thiên cũng phải mất mạng.”
“Vả lại thứ này, hút máu, sẽ hút không còn một giọt.”
“Người bị hút khô, không khác gì một cái thây khô.”
Chu Thành hơi nhướng mày, suy nghĩ, Chu Thành phóng ra toàn bộ ngũ đại Thần Thú Kỳ Lân, Bạch Hổ, Băng Tuyết Phượng Hoàng, Thanh Long còn có Huyền Vũ.
Quả nhiên, ngũ đại Thần Thú sau khi thả ra, trấn thủ cửa hang.
Những con kiến kia vốn ngửi được mùi của mấy người Chu Thành mà xông tới mấy chục vạn Hắc Tà Độc Nghĩ toàn bộ ngừng lại.
Thế nhưng mà, những Hắc Tà Độc Nghĩ kia, cũng không có lùi lại, chỉ là đứng bên ngoài mười mấy mét, vẫn gắt gao nhìn chằm chằm mấy người Chu Thành.
Bạch Hổ thấy thế, ngửa mặt lên trời vừa hô.
Lập tức, hổ chấn sơn lâm.
Sơn cốc không ngừng chấn động, núi đá lăn xuống, khí lãng cuồn cuộn, Hắc Tà Độc Nghĩ trứơc mặt từng con từng con bị nhấc lên, toàn bộ lăn xuống dưới.
Sức mạnh của Hổ Vương, quét sạch thiên địa.
Tất cả Hắc Tà Độc Nghĩ tranh nhau chen lấn điên cuồng lui lại.
Lão hán Lâm Trần kinh ngạc đến ngây người nhìn Bạch Hổ.
Lúc này, Bạch Hổ Thần Thú vẫn không khôi phục bản thể, cho nên Bạch Hổ vẫn là trạng thái mèo trắng nhỏ.
Cuối cùng, cái Hắc Tà Độc Nghĩ lít nha lít nhít kia đã hoàn toàn sạch sẽ.
Thấy tất cả Hắc Tà Độc Nghĩ rút đi, Chu Thành để mấy người Tần Mãnh đốt lên đống lửa, sau đó đem Giao Long lúc trước lấy ra ngoài, đem huyết của Giao Long phóng ra trước, dùng ngọc khí sắp xếp gọn.
Sau đó, cắt xuống mấy miếng thịt của Giao Long, bắt đầu nướng lên.
Mặc dù ánh lửa hấp dẫn độc vật, nhưng mà, có mấy đại Thần Thú trông coi, mấy người Chu Thành cũng không lo lắng có độc vật lại tấn công tới.
Thịt của Giao Long cũng là vật đại bổ, Chu Thành ăn một miếng, chỉ cảm thấy toàn thân ấm áp, nội lực lại tinh tiến một chút xíu, con Giao Long này mặc dù còn không có tiến hóa thành rồng, nhưng mà, cả thân nó đều là bảo vật.
Đến lúc đó, một khối da trên thân Giao Long, cũng có thể luyện chế thành nội giáp.
Lão hán Lâm Trần cũng có có lộc ăn, ăn một miếng, sợ hãi thán phục liên tục, hắn đương nhiên biết thịt của Giao Long quý giá.
Ăn thịt của Giao Long, Chu Thành ngồi xếp bằng, ngồi xuống nhập định.
Thần hồn của hắn xếp bằng ở trong cung mệnh, hình dung Nguyên Thủy Thiên Tôn.
Nhưng lần hình dung này, Chu Thành phát hiện, thần hồn của hắn bộ dạng vậy mà so với Nguyên Thủy Thiên Tôn giống nhau như đúc.
Thần hồn của hắn, chính là phiên bản thu nhỏ của Nguyên Thủy Thiên Tôn.
Chu Thành kinh ngạc.
Chẳng lẽ có liên quan đến sự biến hoá của Nguyên Thủy Vô Lượng Kinh?
Đột nhiên, Chu Thành có một suy nghĩ kỳ lạ, nếu là thần hồn của hắn tiếp tục tu luyện, sẽ có một ngày trở thành Nguyên Thủy Thiên Tôn hay không?
Thế nhưng là, thế gian này, không thể có hai cái Nguyên Thủy Thiên Tôn a?
Một đêm vô sự.
Sắc trời dần dần sáng lên.
Chu Thành cùng mấy người Tần Mãnh ra khỏi sơn động, tiếp tục đi sâu vào trong thung lũng, tìm kiếm Huyết Sâm trăm năm.
Qua nửa ngày.
Không tìm được Huyết Sâm trăm năm, nhưng mà mấy loại kia dược liệu sư phụ hắn Tinh Diệu muốn luyện chế đan dược bị thiếu hụt, hắn ngược lại là tìm được ba loại.
Sư phụ hắn muốn luyện chế đan dược, thiếu năm loại, cho nên, hiện tại chỉ thiếu hai loại.
Chu Thành tiếp tục đi sâu vào Độc Vụ cốc.
Độc Vụ cốc này cực sâu, dường như không có điểm cuối cùng.
Chu Thành hỏi Lâm Trần, cái Độc Vụ cốc này sâu bao nhiêu, Lâm Trần lắc đầu: “Không biết, Độc Vụ cốc càng sâu độc vật càng kinh khủng hơn, ngay cả tuyệt đỉnh Đại Tông Sư còn không thể nào vào được, không ai biết Độc Vụ cốc bao sâu.”
Chương 78: HUYẾT SM TRĂM NĂM
“Không ai biết à.” Chu Thành nhìn phía trước sương độc càng thêm dày đặc.
Khi bọn hắn đi sâu vào Độc Vụ cốc, sương độc càng thêm dày đặc, dày đặc không chỉ gấp hai so với lúc vừa mới tiến vào cốc.
Những sương độc này dính trên người, có chút ẩm ướt.
May mà mấy người Chu Thành đều nuốt đặc chế Tị Độc Đan, nếu không phải vậy, những sương độc này dính trên người, từ từ rót vào trong cơ thể, bọn hắn cũng chèo chống không được bao lâu.
Nhưng mà, dù là như vậy, lão hán Lâm Trần cũng không cách nào lại tiếp tục đi vào chỗ sâu, bởi vì sương độc thật sự quá dày đặc, độc tính càng ngày càng mạnh, hắn chỉ là Luyện Khí cảnh, không cách nào chống đỡ tiếp.
Chu Thành để Lâm Nho và Dương Vũ hộ tống Lâm Trần rời khỏi Độc Vụ cốc, để cho hai người ở lại ngoài cốc chờ bọn hắn.
Đợi sau khi Lâm Nho, Dương Vũ hộ tống Lâm Trần rời đi, Chu Thành mang theo Tần Mãnh, Khương Thần tiếp tục đi vào chỗ sâu.
Lại đi nửa ngày.
Sắc trời dần dần tối.
Chu Thành chỉ có thể cùng Tần Mãnh, Khương Thần tìm sơn động qua đêm.
Trong sơn động, Chu Thành nhìn sương độc dày đặc bên ngoài, nghe tiếng kêu độc vật thảm thiết, lại nghĩ đến Huyết Sâm trăm năm.
Chẳng lẽ Độc Vụ cốc thật sự không có Huyết Sâm trăm năm?
Ngày kế tiếp.
Chu Thành cùng Tần Mãnh, Khương Thần tiếp tục đi vào chỗ sâu.
Hắn thật tò mò, Độc Vụ cốc rốt cuộc là sâu bao nhiêu.
Nhưng sau khi đi nửa ngày, độc tính của sương độc càng nặng, ngay cả Tần Mãnh, Khương Thần đều không thể chịu đựng được.
Chu Thành chỉ có thể để hai người Tần Mãnh, Khương Thần cũng ra khỏi cốc, đến lúc đó cùng Lâm Nho, Dương Vũ ở ngoài cốc chờ mình.
Hai người Lâm Nho, Dương Vũ sau khi rời đi, có được hai đại Thần Thể Chu Thành cùng Ngũ Đại Thần Thú tiếp tục đi về phía trước.
Không đến bao lâu, hai loại dược liệu khác mà sư phụ hắn luyện đan đang thiếu hụt cũng lần lượt tìm ra.
Chỉ là, Huyết Sâm trăm năm từ đầu đến cuối không thấy tăm hơi.
Chu Thành tiếp tục đi về phía trước.
Lại là màn đêm buông xuống.
Chu Thành tìm sơn động nghỉ ngơi.
Ngày kế tiếp, lại tiếp tục đi vào chỗ sâu của Độc Vụ cốc.
Cứ như vậy, Chu Thành ban ngày thì tìm Huyết Sâm trăm năm, ban đêm thì dừng lại nghỉ ngơi.
Cứ như vậy, ba ngày đi qua.
Sương mù độc phía trước quá dày không thể hòa tan, giống như chất nhờn, lơ lửng trong không gian của sơn cốc.
Ngay khi Chu Trừng tiếp tục cẩn thận tiến về phía trước, đột nhiên, hắn nhìn thấy một tia máu chợt lóe lên trong màn sương dày đặc trước mặt.
Chu Thành khẽ giật mình, lúc này bước nhanh tới phía trước.
Chỉ chốc lát, Chu Thành đi tới một vách núi cheo leo.
Chỉ thấy một cây sâm to hình người mọc trên vách núi đối diện vách đá, toàn thân đại sâm có màu đỏ như máu, giống như một viên ngọc đỏ màu máu, chảy ra dòng máu trong như pha lê.
” Huyết Sâm trăm năm!”
Nhìn thấy gốc đại sâm hình người kia, Chu Thành sắc mặt vui mừng.
Cuối cùng cũng tìm được!
Chu Thành lúc này cưỡi Băng Tuyết Phượng Hoàng đi tới trước Huyết Sâm trăm năm.
Ngay lúc Chu Thành muốn lấy Huyết Sâm trăm năm, đột nhiên, một đồ vật màu đỏ máu đánh tới Chu Thành.
Chu Thành phản ứng cấp tốc, một chưởng vỗ ra, đánh bay đối phương ra ngoài, định thần nhìn lại, là một con chồn màu đỏ như máu!
Con chồn này rất lớn, lớn hơn gấp ba bốn lần so với những con chồn bình thường, bốn móng vuốt sắc bén, lóe ra ánh sáng lạnh.
Sau khi bị Chu Thành một quyền đánh bay, vậy mà không hề hấn gì, lần nữa đánh tới Chu Thành.
Nhưng mà lần này, nó còn chưa bổ nhào vào, liền bị Kỳ Lân xông lên, móng vuốt trực tiếp đập vào trên vách núi đá, sau đó Kỳ Lân dùng móng vuốt hung hăng ấn con chồn máu vào trên vách núi đá.
Kỳ Lân dùng móng vuốt khác cắm vào, lúc Kỳ Lân thu hồi móng vuốt, máu từ trong vách núi không ngừng chảy ra.
Chu Thành nhìn lại, con chồn máu kia đã thành một khối thịt nhão
Trước đó, Kỳ Lân luôn làm làm việc xử lý thi thể, đây là lần đầu tiên Chu Thành thấy Kỳ Lân ra tay, không hổ là Vạn Thú Chi Vương, vừa ra tay chính là lôi đình trấn sát.
Giải quyết xong chồn máu, Chu Thành thuận lợi chiếm lấy gốc Huyết Sâm trăm năm kia.
Huyết Sâm trăm năm vào tay ấm áp, toát ra một tia máu xanh nhạt, chiếu lên làm mặt của Chu Thành đỏ lên.
Nhìn Huyết Sâm trăm năm trước mắt, tảng đá trong lòng Chu Thành cuối cùng cũng rơi xuống.
Từ sau khi tâm mạch của phụ thân hắn bị thương, hắn luôn mong muốn việc lấy được Huyết Sâm trăm năm.
Bây giờ, Huyết Sâm trăm năm cuối cùng cũng vào tay.
Chu Thành lấy ra một cái hộp ngọc, đem trăm năm Huyết Sâm cẩn thận bỏ vào.
Sau khi cất kỹ Huyết Sâm trăm năm, Chu Thành nhìn Độc Vụ cốc phía trước, chần chờ một chút, tiếp tục đi về phía trước, hắn hiếu kỳ Độc Vụ cốc này rốt cuộc đến cùng có gì.
Sau hai giờ đi về phía trước, cuối cùng, đi tới điểm cuối cùng của Độc Vụ cốc.
Khiến Chu Thành ngạc nhiên là, điểm cuối cùng của Độc Vụ cốc là một cái cửa hang lớn.
Trong cửa hang, sương độc đang liên tục không ngừng phun trào ra, hiển nhiên, sương độc của Độc Vụ cốc chính là từ hang động này trào ra.
Chu Thành có thể cảm thấy một luồng khí mạnh mẽ và nguy hiểm ở cửa hang.
Chần chờ một chút, Chu Thành cẩn thận tới gần cửa hang, tới gần cửa hang, loáng thoáng truyền ra âm thanh rít lên.
Nhưng khi Chu Thành đi tới cửa hang động, đột nhiên, ơt cửa hang động xuất hiện những quang phù to lớn, những cái quang phù này, phát ra sức mạnh mạnh mẽ, đẩy Chu Thành lui ra.
Nhìn quang phù trước mắt, Chu Thành sững sờ.
“Đây là đại trận cấm chế.” Băng Tuyết Phượng Hoàng mở miệng nói.
“Đại trận cấm chế?” Chu Thành kinh nghi.
Băng Tuyết Phượng Hoàng gật đầu: ” Sau khi đột phá đến Vương cảnh, liền có thể câu thông sức mạnh của thiên địa, bố trí trận pháp, uy lực trận pháp khó lường.”
Nói như vậy, quang phù trước mắt này, là cường giả Vương cảnh bố trí?
Thế nhưng mà, Đại Phụng vương triều cũng không có Vương cảnh.
Chu Thành hỏi Ngũ Thú và Băng Tuyết Phượng Hoàng có cách nào phá vỡ những quang phù này hay không, Ngũ Thú lắc đầu.
Bố trí đại trận trước mắt, cũng không phải Vương cảnh bình thường.
Cuối cùng, Chu Thành đành phải mang theo Tứ Thú đi ra khỏi Độc Vụ cốc.
Từ Độc Vụ cốc đi ra, thuận lợi hơn nhiều, chỉ dùng hai ngày, Chu Thành đã rời khỏi Độc Vụ cốc.
Lúc đi ra miệng hang Độc Vụ cốc, Chu Thành cùng mấy người Tần Mãnh, Lâm Nho phía ngoài chạm mặt, về tới thôn trang.
Ngay lúc Chu Thành trở lại thôn trang, Vạn Tinh môn Tô Hoàng xếp bằng ở cung điện của mình, toàn thân đao khí bốc lên, những đao khí này, giống như có linh tính, ở bốn phía thân thể của hắn không ngừng bay lượn.
Từ sau khi cùng Chu Thành ước chiến, những ngày này, hắn luôn ở trong cung điện của mình khổ tu võ kỹ Tiên Thiên mạnh nhất Vạn Tinh môn “Bàn Nhược Đao”, chỉ thiếu một chút xíu, là hắn có thể tu luyện tới tầng cao nhất của Bàn Nhược Đao.
Trong vòng ba tháng, hắn tự tin có thể tu luyện tới tầng cao nhất của Bàn Nhược Đao.
Chỉ cần đem Bàn Nhược Đao tu luyện tới tầng cao nhất, hắn tự tin, có thể chiến với cường giả Tiên Thiên thập trọng hậu kỳ.
Sau khi dừng tu luyện, Tô Hoàng từ cung điện đi ra.
“Chu Thành kia còn chưa quay về?” Tô Hoàng hỏi trưởng lão Vạn Tinh môn Liễu Phi.
“Vẫn chưa.” Liễu Phi lắc đầu.
Tô Hoàng cười lạnh: “Ước chiến với ta, lại còn có tâm tư đi dạo khắp nơi bên ngoài, du sơn ngoạn thủy.” Đứng chắp tay, nhìn về chân trời: “Chu Thành, ta ngược lại muốn xem xem, sau ba tháng, ngươi rốt cuộc lấy đâu ra sức mạnh ước chiến với ta.”
Chu Thành sau khi rời khỏi Độc Vụ cốc, dừng lại một đêm ở thôn trang, cũng không rời khỏi Nam Cương, mà là tiến về Côn Thiên sơn mạch của Nam Cương, Ma giáo sau khi trốn đến Nam Cương, tạm thời sào huyệt đóng ở Côn Thiên sơn mạch.
Chương 79: BẮT TÀ ĐAO HỮU SỨ
Một ngày sau.
Mấy người Chu Thành liền đi tới Côn Thiên sơn mạch.
Sau khi sắp xếp chiến mã cẩn thận, mấy người Chu Thành thừa dịp bóng đêm lẻn vào trong rừng rậm của Côn Thiên sơn mạch, không ngừng tới gần sào huyệt của Ma giáo.
Côn Thiên sơn mạch rất lớn, có vài chục ngọn núi, sào huyệt của Ma giáo trong một ngọn núi lớn ở phía bắc .
Sau khi tới gần sào huyệt của Ma giáo, chỗ ẩn nấp của Ma giáo càng nhiều hơn.
Năm người Chu Thành cẩn thận giải quyết lấy những chỗ ẩn nấp này, không gây nên một chút tiếng động, không ngừng tiến lên.
Lúc này, bên trong đại sảnh sào huyệt của Ma giáo, Nam Minh Vương đi dạo, tản bộ, trong lòng thoáng có cảm giác bất an.
Hắn gọi Tà Đao hữu sứ đến, hỏi: “Thanh Hà bọn hắn còn chưa trở về sao?”
“Vẫn chưa.” Tà Đao hữu sứ lắc đầu, sau đó nói: “Giáo chủ yên tâm, thiếu giáo chủ bọn họ hẳn là chỉ bởi vì chậm trễ chuyện gì đó, độc vật trong Độc Vụ cốc mặc dù lợi hại, nhưng mà, trên người thiếu giáo chủ bọn họ có Tị Độc Châu, những độc vật kia không gây thương tổn được thiếu giáo chủ bọn họ đâu.”
Nam Minh Vương không nói năng gì, đi thong thả khoan thai, càng ngày càng bất an, sau đó gọi Ma Long Tướng đứng đầu mười hai Ma Tướng tới, nói ra: “Thanh Hà lần này đi Độc Vụ cốc đã tám chín ngày rồi, còn chưa có trở về, ngươi dẫn người đi Độc Vụ cốc một chuyến.”
Ma Long Tướng xác nhận: “Giáo chủ yên tâm, ta sẽ đem thiếu giáo chủ bình an trở về.”
Nam Minh Vương gật đầu, thực lực của Ma Long Tướng, hắn vẫn là yên tâm.
Đợi Ma Long Tướng sau khi rời đi, Tà Đao hữu sứ nói ra: “Ta đã liên hệ với thái sư Cao Phạm, Cao Phạm nói cuối năm lúc sứ thần của chư quốc đến kinh thành dâng cống, liền binh biến.”
“Đến lúc đó, hắn dẫn người vây quanh hoàng cung.”
“Để cho chúng ta cùng Nam Cương quốc, còn có Mông Cổ quốc xuất binh tiến đánh biên giới, ngăn chặn đại quân ở biên giới.”
“Hơn nữa, để cho chúng ta điều động cao thủ ẩn núp chung quanh kinh thành trước mấy ngày, một khi hắn đã bao vây hoàng cung, sẽ để chúng ta ra tay, ngăn cản Vũ Lâm quân.”
Nam Minh Vương ừ một tiếng, hai mắt lạnh lùng: “Nói cho hắn biết, để hắn giữ lại cả nhà Chu Uy, ta muốn đích thân chặt đầu cả nhà Chu Uy.”
Tà Đao hữu sứ lắc đầu: ” Cao Phạm cháu trai Cao Nghị bị Chu Thành một quyền đánh cho xương ngực vỡ vụn, kinh mạch đều đoạn, đã bị phế triệt để, Cao Phạm bây giờ là hận không thể uống máu Chu Thành, ăn thịt Chu Thành.”
“Cả nhà Chu Thành, hắn nhất định sẽ tự mình động thủ.”
Nam Minh Vương trầm ngâm nói: “Có điều tra ra được nguyên nhân thực lực của Chu Thành tại sao đột nhiên tăng mạnh như vậy hay không?”
Tà Đao hữu sứ lắc đầu: “Không cách nào tra ra được, hơn nữa Cao Phạm nói, hộ vệ Tần Mãnh kia bên người Chu Thành thực lực rất mạnh, chỉ sợ không kém gì Tiên Thiên thất trọng.”
” Tần Mãnh kia, ta tra xét, danh tính cũng là một bí ẩn..”
“Có phải cao thủ của nước ngoài hay không?” Nam Minh Vương hỏi.
Tà Đao hữu sứ nói: “Khó nói.”
Ngay lúc Nam Minh Vương và Tà Đao hữu sứ đang bàn luận Chu Thành, mấy người Chu Thành, Tần Mãnh đang không ngừng đi tới sào huyệt của Ma giáo.
Đột nhiên, Chu Thành thấy được Ma Long Tướng từ trong sơn động đi ra.
Ma Long Tướng mang theo mười mấy người đi ra ngoài.
Xem ra, là muốn ra ngoài?
Chu Thành để hai người Lâm Nho, Dương Vũ theo sau, để cho hai người đợi Ma Long Tướng rời đi xa, sẽ giải quyết đám người Ma Long Tướng.
Ma Long Tướng chỉ là một Tiên Thiên bát trọng, với thực lực của hai người Lâm Nho, Dương Vũ, hoàn toàn có thể tuỳ tiện giải quyết mười mấy người Ma Long Tướng.
Hai người Lâm Nho, Dương Vũ sau khi rời đi, Chu Thành để hai người Tần Mãnh, Khương Thần giải quyết cao thủ bên ngoài Ma giáo, mà chính hắn, thì giống như lần trước mở ra Ma Thần Y ẩn thân, lẻn vào bên trong sào huyệt của Ma giáo.
Trên đường, gặp được cao thủ ẩn nấp của Ma giáo, Diệt Thần Đao trong tay Chu Thành vung ra, đều là một đao mất mạng.
Rất nhanh, Chu Thành đi tới đại sảnh sào huyệt của Ma giáo.
Nam Minh Vương cùng Tà Đao hữu sứ đang bàn luận đến lúc đó làm thế nào để liên thủ với Nam Cương, Mông Cổ xuất binh đến biên giới của Đại Phụng.
Cuối cùng, Tà Đao hữu sứ nói ra: “Giáo chủ, nếu như Cao Phạm thật sự ngồi lên hoàng vị của Đại Phụng, hắn thật sự sẽ đem ba châu cắt nhường cho chúng ta?”
Nam Minh Vương nói ra: “Yên tâm, hắn không dám bội ước, nếu như hắn ngồi lên hoàng vị, đến lúc đó, hắn còn muốn mượn nhờ chúng ta, Nam Cương, Mông Cổ tới đối phó với tam đại tông môn.”
Nghe được thái sư Cao Phạm cùng Ma giáo, Nam Cương, Mông Cổ đều có cấu kết, Chu Thành hai mắt lạnh lùng.
“Ngươi tự mình đi Nam Cương vương thành một chuyến.” Nam Minh Vương nói với Tà Đao hữu sứ, sau đó hạ giọng, cùng Tà Đao hữu sứ nói vài câu.
Tà Đao hữu sứ cung kính xác nhận, liền rời khỏi đại sảnh.
Chu Thành theo đuôi phía sau.
Rất nhanh, Tà Đao hữu sứ ra khỏi núi ngọn núi, tức tốc chạy tới Nam Cương vương thành.
Chu Thành đi theo Tà Đao hữu sứ ra khỏi Côn Thiên sơn mạch.
“Ai? !” Tà Đao hữu sứ đột nhiên dừng bước, giật mình nói.
Hắn dứt lời, liền gặp một vị thiếu niên hiện ra.
Nhìn thiếu niên trước mắt, Tà Đao hữu sứ kinh ngạc: “Ngươi là Chu Thành? !”
Lúc này, hai người Tần Mãnh, Khương Thần xuất hiện ở bên người Chu Thành, lạnh lùng nhìn chằm chằm Tà Đao hữu sứ.
“Ra tay!”
“Bắt sống!”
Chu Thành mở miệng nói.
Lập tức, Tần Mãnh, Khương Thần di chuyển.
Trường đao của Tần Mãnh chém ra.
Tà Đao hữu sứ thực lực mặc dù mạnh hơn một chút so với Ma Diện tả sứ, nhưng mà, cũng chỉ là Tiên Thiên cửu trọng hậu kỳ đỉnh phong, với thực lực của hai người Tần Mãnh, Khương Thần, hoàn toàn có thể chế ngự Tà Đao hữu sứ, cho nên, Chu Thành căn bản không lo lắng đối phương có thể chạy thoát.
Tà Đao hữu sứ thấy trường đao của Tần Mãnh đao khí kinh người chém tới, kinh hãi, hoảng sợ mà lùi lại, nhưng là vẫn chậm một bước, bị đao khí trường đao của Tần Mãnh quét trúng.
Lập tức, liền bị đánh bay ra mấy mét.
Mấy người Tần Mãnh, Khương Thần đã đột phá Tiên Thiên bát trọng sơ kỳ, thực lực của mỗi người, đều không kém gì cường giả Tiên Thiên thập trọng sơ kỳ.
Tà Đao hữu sứ chỉ cảm thấy ngực đau nhức kịch liệt, nhìn lại, thấy ngực bị chém một vết đao cực to.
Lúc này, mũi tên trong tay Khương Thần đã tới.
Tà Đao hữu sứ lần nữa hoảng sợ tránh né.
Dưới sự liên thủ của hai người Tần Mãnh, Khương Thần, rất nhanh, Tà Đao hữu sứ liền bị hai người chế ngự.
Tà Đao hữu sứ bị bắt, trong lòng vẫn khó mà tin được và khiếp sợ không thôi, bên người Chu Thành, vậy mà có hai vị cao thủ chiến lực có thể so sánh với Tiên Thiên thập trọng!
Đợi sau khi Tần Mãnh, Khương Thần chế ngự Tà Đao hữu sứ, ba người Chu Thành mang theo Tà Đao hữu sứ, cùng hai người Lâm Nho, Dương Vũ tụ hợp.
Tà Đao hữu sứ thấy trên tay Dương Vũ cầm theo một cái đầu người đẫm máu, nhìn lại, lúc phát hiện là đầu của Ma Long Tướng, kinh hãi.
Sau khi tụ hợp cùng Lâm Nho, Dương Vũ, Chu Thành cũng không trở về Ma giáo, mà là mang theo Tà Đao hữu sứ rời khỏi Côn Thiên sơn mạch.
Có Tà Đao hữu sứ làm chứng, đến lúc đó, hắn cũng phải xem thái sư Cao Phạm chết như thế nào!
Nhưng mà Nam Minh Vương chẳng mấy chốc sẽ phát hiện ra việc cao thủ ẩn nấp bị giết, nói không chừng biên giới của Nam Cương quốc và các cứ điểm đại thành trì chẳng mấy chốc sẽ phong tỏa, cho nên, Chu Thành mang theo Tà Đao hữu sứ nhanh chóng rời khỏi Nam Cương quốc.
Như Chu Thành dự đoán, việc cao thủ ẩn nấp bị giết, Nam Minh Vương rất nhanh liền giật mình, điều động số lượng lớn cao thủ Ma giáo truy sát, đồng thời liên hệ Nam Cương quốc, phong tỏa các cứ điểm đại thành trì.
Cuối cùng, Chu Thành dứt khoát đánh bất tỉnh Tà Đao hữu sứ, mang theo hắn ngồi lên Băng Tuyết Phượng Hoàng, trực tiếp từ trên cao qua biên giới của Nam Cương quốc, về tới Đại Phụng.
Sau khi trở lại Đại Phụng, Chu Thành cũng không dừng lại, áp giải Tà Đao hữu sứ trực tiếp chạy về hướng Đại Phụng kinh thành.