Võ Công Của Ta Quá Thần Kỳ, Có Thể Tự Động Tu Luyện

Chương 45: CÙNG TINH DIỆU SO TÀI



Chu Thành đứng trên lôi đài, lạnh lùng nhìn Tô Hoàng ngất đi, giống như lúc trước đứng trên lôi đài lạnh lùng nhìn Cao Nghị bị hắn đánh bay ra ngoài.

Vừa rồi một quyền kia của hắn, đã làm chấn vỡ tâm mạch của Tô Hoàng.

Hơn nữa, phá hủy sinh lực trong cơ thể của Tô Hoàng.

Dù Tô Hoàng là cao thủ Tiên Thiên thập trọng, bây giờ không chết được, cũng không chống chọi được mấy năm.

Chu Thành cũng không để ý tới Tô Hoàng ngất đi, đạp không mà đi, thi triển Linh Hầu Bách Biến thân pháp, chớp mắt biến mất trong tầm mắt của mọi người.

Đợi sau khi Chu Thành rời đi một hồi lâu, bọn người Thạch Phi, Ngô Thước vẫn là khó mà lấy lại tinh thần với cảnh trước mắt.

Thạch Phi nhìn Tô Hoàng ngất đi, trong lòng thở dài, lắc đầu, nói với trưởng lão Liễu Phi một bên: ” Đỡ môn chủ trở về chữa thương trước đi.”

Nhưng mà tất cả mọi người nhìn ra được, Tô Hoàng bị Chu Thành đánh trọng thương thành như thế này, là triệt để phế đi.

Cho dù là linh dược trăm năm, cũng vô dụng.

Hồi tưởng quyền cuối cùng hung ác của Chu Thành, bọn người Thạch Phi, Ngô Thước trong lòng rung động hãi nhiên.

Cũng may là những ngày này bọn hắn chọn bảo vệ mình, không dây dưa với Tô Hoàng nữa, nếu không, bây giờ, e rằng bọn họ cũng có kết cục không khác Tô Hoàng là mấy.

Vương tử Vân Dạ quốc Du Chí Mẫn ở trong đám người đến xem trận chiến này sắc mặt tái nhợt đến không có một tia máu.

Lúc đầu hắn nghe được Chu Thành cùng Tô Hoàng quyết chiến sớm hơn, hắn hứng thú bừng bừng đến đây xem trận chiến, muốn nhìn Chu Thành kết cục bi thảm, thế nhưng là không nghĩ tới!

Hắn liếc nhìn Tô Hoàng nằm ở nơi xa đó kéo dài hơi tàn một chút, trái tim run rẩy.

Đứng ở đó những âm thanh xung quanh dường như biến mất, ngay cả đệ tử bên cạnh gọi hắn, hắn cũng không hề hay biết.

Cuối cùng, bọn người Liễu Phi luống cuống tay chân vịn Tô Hoàng trở về cung điện của Tô Hoàng, sau đó bắt đầu cứu chữa.

Mà Chu Thành sau khi trở lại viện của mình, tiếp tục cùng bốn người Tần Mãnh, Lâm Nho, Khương Thần, Dương Vũ so tài.

Hiện tại, Tây Môn kiếm pháp và Linh Hầu Bách Biến thân pháp của hắn đã tu luyện đến xuất thần nhập hóa đỉnh phong, nhưng mà, từ đầu đến cuối không cách nào đột phá cảnh giới đăng phong tạo cực, cho nên hắn thử nghiệm cùng bốn người Tần Mãnh, Lâm Nho, Khương Thần, Dương Vũ đồng thời đối chiến, xem có thể kích thích đến Tây Môn kiếm pháp và Linh Hầu Bách Biến thân pháp hay không.

Tây Môn kiếm pháp là kiếm pháp Tiên Thiên, nếu là có thể tu luyện tới cảnh giới đăng phong tạo cực, đối với kiếm ý của hắn tăng lên nhất định sẽ đáng kinh ngạc.

Ngay lúc Chu Thành cùng bốn người Tần Mãnh, Lâm Nho cố gắng so tài, tin tức hắn cùng Tô Hoàng quyết chiến, cũng như gió bão truyền khắp Đại Phụng vương triều.

Đại Phụng hoàng cung, Chu Huyễn nghe được Tào Thuần bẩm báo, sững sờ một lát, bút lông trong tay mực nước nhỏ đầy trang giấy mà chưa phát giác.

“Tiên Thiên thất trọng!”

“Tam đại chân lý võ đạo!”

Chu Huyễn lẩm bẩm nói.

Tào Thuần cẩn thận gọi mấy tiếng hoàng thượng, Chu Huyễn mới lấy lại tinh thần.

“Đây là chuyện tốt, Chu Uy đại nhân là ái thần của bệ hạ, Chu Thành thiếu hiệp là huynh đệ của bệ hạ, Chu Thành thiếu hiệp thắng, đó là điều đáng mừng.” Tào Thuần mặt mày hớn hở nói.

Chu Huyễn cười ha ha, tiếng cười chấn động đến Kim Loan bảo điện không thôi: “Nói hay lắm, Chu Thành thiếu hiệp là huynh đệ của ta, huynh đệ của ta thắng, đó là thật đáng mừng.”

Sau đó cười nói với Tào Thuần: “Nghĩ chỉ, ta muốn khắp chốn mừng vui.”

Tào Thuần mắt trợn tròn: “Khắp chốn mừng vui?”

Điều này, nó có vẻ không cần thiết, phải không?

Chỉ là, Chu Huyễn nói muốn khắp chốn mừng vui, hắn nào dám nhiều lời.

Mà lúc này, Chu Uy đang ở Chu phủ đang nhâm nhi từng ngụm rượu.

Từ sau khi tâm mạch tổn thương của hắn khỏi hẳn, hắn uống rượu càng nhiều so với trước kia.

Hắn vừa uống vào, liền nghe được giọng của Tào Thuần: “Thánh chỉ đến.”

Chu Uy trở mình một cái, vội vàng chạy ra tiếp chỉ.

Đợi Tào Thuần tuyên đọc xong thánh chỉ, Chu Uy ở đó mơ hồ, hồi lâu không có phản ứng.

Tào Thuần kêu vài tiếng, Chu Uy mới hồi tỉnh.

“Chu đại nhân, chúc mừng chúc mừng, Chu Thành thiếu hiệp đánh bại Tô Hoàng, về sau Chu Thành thiếu hiệp chính là môn chủ của Vạn Tinh môn.” Tào Thuần mặt tươi cười nói với Chu Uy.

Chu Uy nhìn mặt mũi tràn đầy nụ cười nịnh nọt của Tào Thuần, luôn cảm thấy không chân thực.

Vạn Tinh môn, là tam đại tông môn của Đại Phụng vương triều.

Con trai Chu Thành của hắn, vậy mà sẽ phải trở thành môn chủ của Vạn Tinh môn rồi?

Tào Thuần thấy bộ dáng Chu Uy kinh hỉ ngẩn người, vừa cười nói: “Chu Uy đại nhân, ngươi vì Đại Phụng ta lập biết bao chiến công hiển hách, hoàng thượng luôn luôn là ghi nhớ.”

“Sáng sớm mai lên triều, hoàng thượng muốn phong hầu cho Chu Uy đại nhân.”

“Tào Thuần ở đấy lại chúc mừng Chu Uy đại nhân.”

Chu Uy kinh ngạc nói: “Phong hầu?”

Hầu phía trên, chính là quốc công, hơn nữa chính là vương khác họ.

Phong hầu, đây chính là vinh quang vô thượng.



Các phương vì chuyện Chu Thành cùng Tô Hoàng quyết chiến mà sôi trào, Tinh Diệu đang ở xa biên giới phía bắc của Đại Phụng vương triều tại tửu lâu nghe được mấy người bàn bên cạnh ở đó đang bàn luận về chuyện quyết chiến, chậm chậm, mở miệng hỏi: “Các vị, các ngươi mới vừa nói, Chu Thành tu luyện ra tam đại chân lý võ đạo?”

Một vị hảo hán trong đó thấy bộ dáng của Tinh Diệu, ôm quyền, nói ra: “Không sai, Chu Thành thiếu hiệp không chỉ tu luyện ra quyền ý, còn tu luyện ra đao ý, kiếm ý.”

“Trên lôi đài, đao ý, kiếm ý của Chu Thành thiếu hiệp đều xuất hiện, đao kiếm hợp nhất, một chiêu oanh bại Tô Hoàng.”

“Hoàng thượng biết được Chu Thành thiếu hiệp thắng, hiện tại lớn hách thiên hạ, chỉ cần không phải là tội đồ cực hung ác, đều sẽ được đặc xá, những kẻ bây giờ được đặc xá, đều cảm kích Chu Thành thiếu hiệp.”

Vị hảo hán tiếp tục nói, nước miếng tung bay.

“Tô Hoàng hiện tại thế nào?” Tinh Diệu đột nhiên mở miệng hỏi.

“Tô Hoàng bị Chu Thành thiếu hiệp một quyền đánh nát tâm mạch, sinh lực bắt đầu dần dần yếu bớt.” Vị hảo hán lắc đầu: “Bây giờ là một phế nhân, sống không được mấy năm.”

Tinh Diệu bất động, chén rượu trong tay từ từ để xuống, sắc mặt âm tình, nhắm mắt lại, thở dài.

Một lát sau, Tinh Diệu khẩn cấp toàn lực chạy về Vạn Tinh môn.

Mấy ngày sau.

Chu Thành đang cùng mấy người Tần Mãnh, Lâm Nho, Khương Thần, Dương Vũ đang chiến đấu mạnh mẽ, Tinh Diệu trở về tới.

Tinh Diệu đầu tiên là đi xem Tô Hoàng, nhìn Tô Hoàng vẫn nằm trên giường ngọc lạnh lẽo, Tinh Diệu tâm tình phức tạp.

Mặc dù hắn cũng hi vọng Chu Thành thắng, nhưng là bất kể nói thế nào, Tô Hoàng cũng là đệ tử của hắn, mà lại là đệ tử mấy chục năm.

Ngồi yên hồi lâu, Tinh Diệu mới rời khỏi cung điện của Tô Hoàng, đi tới viện của Chu Thành.

Tinh Diệu há hốc mồm, nhất thời không biết muốn nói gì.

“Sư phụ, người lúc trước muốn luyện chế đan dược, thiếu đi mấy loại dược liệu kia, ta đã tìm được.” Chu Thành mở miệng nói.

Tinh Diệu khẽ giật mình.

Chu Thành lấy ra ngoài năm loại dược liệu tìm được ở Độc Vụ cốc.

Tinh Diệu xem xét, trên mặt đại hỉ: “Không sai, chính là bọn chúng, chính là năm loại dược liệu này!” Sau đó vui mừng tiếp nhận dược liệu trong tay Chu Thành.

“Ngươi làm thế nào mà tìm được?” Tinh Diệu cười hỏi.

Chu Thành cười nói: “Trước đó vài ngày, ta không phải là đi Nam Cương một chuyến sao, năm loại dược liệu này, là tìm được ở Nam Cương.” Sau đó nói: “Sư phụ, người muốn luyện chế đan dược, người có chắc chắn thành công hay không?”

Luyện đan, thu đủ dược liệu là bước đầu tiên, bước quan trọng nhất là có thể luyện chế thành công hay không, nếu không có cách luyện chế thành công, thì chỉ phí công nhọc sức.

Tinh Diệu lắc đầu: “Chỉ có năm phần nắm chắc.”

Năm phần nắm chắc, đã là hắn đánh giá cao nhất kế, thậm chí khả năng không đến năm phần.

Chu Thành trầm ngâm nói: “Không biết sư phụ có thể đem đan phương cho ta xem một chút không? Ta có mười phần tự tin luyện chế thành công.”

Chương 92: TINH DIỆU ĐỘT PHÁ

“Mười phần tự tin?” Tinh Diệu ngạc nhiên.

Ngay cả cường giả Vương cảnh cũng không có mười phần tự tin?

Cường giả Vương cảnh có sức mạnh thần thông mặc dù có thể gia tăng rất nhiều tỷ lệ thành công luyện đan, nhưng mà, luyện chế Thông Thần Đan mà hắn muốn luyện, cho dù là cường giả Vương cảnh luyện chế, nhiều nhất thì chỉ năm phần tỷ lệ thành công.

Chu Thành gật đầu cười nói: “Tần Mãnh là cao thủ luyện đan, hắn luyện chế mấy trăm lô đan dược, chưa từng thất bại.”

Mấy trăm lô đan dược, chưa từng có thất bại!

Tinh Diệu giật mình nhìn Tần Mãnh.

Tần Mãnh sắc mặt như thường, nhẹ gật đầu.

Hiện tại, đối với chuyện hóc búa này, hắn đã an nhiên rồi.

Cuối cùng, tín nhiệm Chu Thành, Tinh Diệu đem đan phương cho Chu Thành, cũng đem tất cả dược liệu lấy ra ngoài.

Chu Thành nói Tinh Diệu sáng ngày mai tới lấy đan.

“Buổi sáng ngày mai là có thể luyện chế thành công? Nhanh như vậy?” Tinh Diệu nói.

Chu Thành cười nói: “Đó là còn chậm, bình thường Tần Mãnh luyện chế đan dược cực phẩm Tiên Thiên, chỉ cần bốn, năm tiếng.”

Thật ra, Đại Địa Đỉnh Lô hợp đan, tối đa cũng chỉ cần vài phút.

Nhưng mà vài phút luyện chế ra đan dược cực phẩm Tiên Thiên, điều này quá kinh khủng, cho nên Chu Thành để Tinh Diệu buổi sáng ngày mai lại tới lấy đan.

Dù là như vậy, vẫn khiến Tinh Diệu giật mình, dù sao luyện chế đan dược Tiên Thiên phổ thông đều phải mất một ngày, chớ nói chi là đan dược cực phẩm Tiên Thiên.

Đợi sau khi Tinh Diệu rời đi, Chu Thành bắt đầu nghiên cứu đan phương Thông Thần Đan.

Rất nhanh, Chu Thành ghi lại đan phương Thông Thần Đan, cũng hoàn toàn hiểu được phương pháp luyện chế đan phương, sau đó dựa theo đan phương nói, đem dược liệu từng cái phối vào, lại dần dần bỏ vào trong Đại Địa Đỉnh Lô luyện hóa.

Rất nhanh, quang mang của Đại Địa Đỉnh Lô chấn động, nắp lò mở ra, từng viên từng viên Thông Thần Đan lóe ra quang mang mê người bay ra.

Tất cả mười một viên.

Cho nên, Tinh Diệu rời đi không bao lâu, Thông Thần Đan đã được luyện chế xong.

Sau khi luyện chế Thông Thần Đan, Chu Thành thu vào bình ngọc, sau đó tiếp tục cùng bốn người Tần Mãnh, Lâm Nho kịch chiến.

Chỉ là, bất luận hắn cùng bốn người Tần Mãnh, Lâm Nho tỷ thí như thế nào, Tây Môn kiếm pháp và Linh Hầu Bách Biến thân pháp từ đầu đến cuối không cách nào đột phá đến cảnh giới đăng phong tạo cực.

Điều này khiến Chu Thành buồn bực.

Sau một hồi kịch chiến, thấy Tây Môn kiếm pháp và Linh Hầu Bách Biến thân pháp từ đầu đến cuối không cách nào đột phá, Chu Thành đành phải dừng lại.

“Không biết cùng cường giả Vương cảnh so tài, sẽ có hữu dụng hay không?” Chu Thành thầm nghĩ.

Bốn người Tần Mãnh, Lâm Nho chiến lực tuy mạnh, nhưng mà chỉ là Tiên Thiên bát trọng mà thôi.

Nếu là hắn có thể cùng cường giả Vương cảnh so tài, nói không chừng Tây Môn kiếm pháp, Linh Hầu Bách Biến thân pháp có thể lĩnh ngộ được thần thông tuyệt kỹ từ cường giả Vương cảnh, từ đó có thể đột phá cảnh giới đăng phong tạo cực.

“Tam Tiên Đảo.” Chu Thành thì thầm.

Đảo chủ Tam Tiên Đảo, nhiều năm trước đã đột phá Vương cảnh.

Không biết bây giờ đã là thực lực gì.

Chu Thành xem xét hệ thống cột nhân vật.

Kí chủ: Chu Thành

Bắc Minh Thần Công: Tiên Thiên thất trọng ( tiến độ 72% )

Nguyên Thủy Vô Lượng Kinh: Khu Vật thất trọng ( tiến độ 45% )

Với tốc độ tu luyện hiện tại của hắn, qua thêm bốn ngày nữa, thì có thể đột phá Tiên Thiên bát trọng.

Đến lúc đó, chính là gặp gỡ Vương cảnh, hắn cũng có thể chiến đấu một trận?

Đương nhiên, đây chỉ là hắn dự đoán.

Sau đó, Chu Thành nghĩ đến gói quà đột phá cảnh giới.

Lúc trước, hắn đột phá Tiên Thiên thất trọng, cũng không có gói quà đột phá cảnh giới, chẳng lẽ về sau cũng không có?

Lúc đầu, hắn còn kỳ vọng đột phá Tiên Thiên thất trọng, gói quà cảnh giới có Tẩy Tủy Đan, cải thiện tư chất của hắn, nhưng mà bây giờ, lại không có gói quà cảnh giới.

Không có Tẩy Tủy Đan, vậy tư chất kỳ tài cái thế của hắn sẽ không cách nào lại tiến hóa.

“Không biết trên đời này còn có bảo vật khác có thể cải thiện tư chất thiên tài hay không?” Chu Thành thầm nghĩ.

Đã có Tẩy Tủy Đan, nhất định trên đời này cũng có bảo vật khác có thể cải thiện tư chất thiên tài.

Trở về phòng, Chu Thành cũng không có ngồi xuống nhập định, mà đi ngủ một giấc.

Từ sau khi hắn tu luyện Nguyên Thủy Vô Lượng Kinh, ban đêm bình thường hắn đều là ngồi xuống nhập thất, rèn luyện thần hồn.

Đêm nay, Chu Thành ngủ đến lúc tự nhiên tỉnh.

Chu Thành đứng lên, trong sân không ít lá rơi rụng xuống.

Bây giờ là cuối tháng mười, gần tháng 11, đã vào thu.

Chu Thành nhặt lên một chiếc lá rụng, tiện tay bắn ra, chiếc lá như đao, bay vào trên một cây cột đá ở xa.

Nhớ lại bốn tháng trước, hắn vẫn là Luyện Thể tam trọng, bây giờ lại là bá chủ cường giả của Đại Phụng vương triều.

Một lát sau, sắc trời sáng rõ, Tinh Diệu tới.

Thấy sư phụ vẻ mặt chờ đợi, Chu Thành cười nói: “May mắn thay, Thông Thần Đan, Tần Mãnh đã luyện chế thành công.” Sau đó đem bình ngọc chứa Thông Thần Đan lấy ra.

Tinh Diệu cầm lấy bình ngọc, nhìn đan dược trong bình ngọc, mừng rỡ như điên, hắn đổ ra một viên, sau khi nhìn thấy chất lượng của Thông Thần Đan, càng là kinh hỉ.

Thông Thần Đan là đan dược cực phẩm Tiên Thiên quả không sai, nhưng mà luyện chế ra được Thông Thần Đan , cũng có phẩm chất khác biệt.

Mà Thông Thần Đan trước mắt, nhất định là phẩm chất tốt nhất.

Phẩm chất càng tốt, xác xuất thành công để hắn đột phá Vương cảnh, tất nhiên là càng cao.

Tinh Diệu vui mừng, ôm quyền vẻ mặt cảm kích nói với Tần Mãnh,: “Tinh Diệu đa tạ Tần Mãnh tiên sinh ân luyện đan.”

Tần Mãnh vội vàng khoát tay: “Tinh Diệu tiền bối khách khí.”

“Sư phụ, người đột phá Vương cảnh, hãy để bảy người Tần Mãnh, Lâm Nho bọn hắn ở một bên thay người hộ pháp đi.” Chu Thành nói ra.

Tinh Diệu gật đầu, cười nói với bảy người Tần Mãnh: “Vậy phiền bảy vị.”

Lập tức, hắn ngồi xếp bằng xuống ngay tại trong viện của Chu Thành, sau khi trấn tĩnh tâm trí, bắt đầu nuốt một viên Thông Thần Đan, ngay lập tức, toàn thân Tinh Diệu bắt đầu xuất hiện điểm điểm quang mang.

Dưới sự trợ lực của đan dược Thông Thần Đan không ngừng dung nhập vào cơ thể Tinh Diệu, những ánh sáng này, càng ngày càng sáng ngời.

Đột phá Vương cảnh, kỳ thật chính là cầu nối giữa con người và thiên địa, khống chế sức mạnh của thiên địa.

Thông Thần Đan, chỉ là trợ giúp người nuốt tăng thêm tỷ lệ thành công, cho nên, có thể đả thông cầu nối giữa người và thiên địa hay không, còn phải xem cá nhân.

Hơn một giờ sau.

Quang mang quanh thân Tinh Diệu đột nhiên sáng tối chập chờn, cuối cùng tiêu tán, Tinh Diệu mở to mắt, vẻ mặt không khỏi thất vọng, không thể nghi ngờ, viên Thông Thần Đan vừa rồi, là đột phá thất bại.

Tuy nhiên Tinh Diệu cũng biết, không thể một viên đan dược liền có thể thành công, cho nên nhanh chóng điều chỉnh tâm lý, tiếp tục nuốt viên Thông Thần Đan, bắt đầu lần thứ hai trùng kích Vương cảnh.

Lần này, quang mang toàn thân Tinh Diệu so với vừa rồi lại sáng lên một phần.

Nhưng mà, vẫn thất bại.

Sau đó, Tinh Diệu nuốt viên thứ ba, viên thứ tư, viên thứ năm.



Quang mang toàn thân Tinh Diệu càng ngày càng nóng càng ngày càng sáng tỏ, khi nuốt đến viên Thông Thần Đan thứ chín, Tinh Diệu tựa như là tinh thể phát sáng, toàn thân quang mang không ngừng phun trào, chiếu sáng tất cả ngõ ngách sân nhỏ của Chu Thành.

Chu Thành luôn chú ý biến hóa của sư phụ Tinh Diệu, thấy Tinh Diệu biến hóa, biết sư phụ là đến thời cơ mấu chốt để đột phá , lúc này tiến lên cùng bảy người Tần Mãnh vận chuyển nội lực toàn thân, nội lực liên tục không ngừng tràn vào cơ thể của Tinh Diệu.

Có mấy người Chu Thành, Tần Mãnh hỗ trợ bên trong, quang mang toàn thân Tinh Diệu mãnh liệt hơn, trong cơ thể vang lên một âm thanh kỳ lạ, một loại gông xiềng nào đó tại thời khắc này ầm vang đánh vỡ.

Quang mang toàn thân Tinh Diệu đại chấn.

Một luồng khí bí ẩn và sâu thẳm quét qua người Tinh Diệu.

Chương 93: CÙNG TINH DIỆU SO TÀI

Cùng lúc đó, toàn thân Tinh Diệu phát sinh biến hóa kinh người.

Trước kia, Tinh Diệu khí huyết đã gần khô kiệt, nhưng mà hiện tại, khí huyết đang dâng lên như một dòng sông cuồn cuộn, làn da vốn đã khô nhăn nay lại trở nên sáng bóng, cơ bắp toàn thân khô gầy cũng đều bắt đầu trở nên rắn chắc.

Ngay cả tóc của Tinh Diệu đã trắng bệch cũng đều dần dần trở nên đen nhánh lại.

Nếp nhăn trên mặt Tinh Diệu lần lượt biến mất.

Nhìn biến hóa trên người Tinh Diệu, cảm nhận được sinh lực mênh mông trên người Tinh Diệu, Chu Thành lộ ra dáng vẻ tươi cười, giờ khắc này, Tinh Diệu cuối cùng cũng đột phá Vương cảnh!

Thành vương!

Một đời Vương giả!

Mấy người Chu Thành thu hồi nội lực.

Nội lực của Tinh Diệu lại vận chuyển thêm một lần, hoàn toàn ổn định cảnh giới, sau đó mở hai mắt ra

“Chúc mừng sư phụ đột phá Vương cảnh!” Chu Thành tiến lên, chúc mừng cười nói với Tinh Diệu.

Tinh Diệu đứng dậy, kích động dị thường: “Chu Thành, nếu không có ngươi cùng Tần Mãnh, sư phụ cũng không thể đột phá Vương cảnh!”

“Sư phụ thật sự không biết!” Tinh Diệu kích động không biết nói gì cho phải.

Hắn vốn dĩ khí huyết khô kiệt, thọ nguyên đã đến gần, đã không ôm lấy hi vọng đối với Vương cảnh, cho dù là tìm được đan phương Thông Thần Đan, cũng không ôm lấy hy vọng quá lớn.

Dù sao Thông Thần Đan chỉ có ba phần tỷ lệ.

Ba phần, quá ít!

Thế nhưng là, hiện tại, lại đột phá thành công!

Hắn biết, đây tất cả đều là nhờ vào Chu Thành và Tần Mãnh.

Nếu không phải phẩm chất của Thông Thần Đan kia cực cao, hắn cũng không thể đột phá thành công.

Chu Thành vui mừng cười nói: “Sư phụ có thể đột phá Vương cảnh, là công lao nhiều năm tu luyện của sư phụ, ta và Tần Mãnh cũng chỉ là là dệt hoa trên gấm mà thôi.”

Tinh Diệu đột phá Vương cảnh, đối với Vạn Tinh môn và Đại Phụng vương triều mà nói đây đều là đại hỉ sự.

Một khi đột phá Vương cảnh, tuổi thọ có thể đạt tới 300 tuổi, có Tinh Diệu tọa trấn Đại Phụng, những ngày tiếp theo, Mông Cổ và Nam Cương tuyệt đối không dám lại xâm phạm Đại Phụng.

Ngày hôm đó, Tinh Diệu mở một vò rượu ngon tuổi thọ lâu nhất, sau đó sư đồ hai người uống đến đêm khuya.

Đợi Tinh Diệu sau khi rời đi, Chu Thành nhìn bóng dáng Tinh Diệu rời đi, trong lòng nhẹ nhõm.

Hắn không thể nào ở lại Vạn Tinh môn lâu dài, năm sau, hắn dự định tiến về Tứ Hải vương triều, hắn lúc trước còn lo lắng sau khi hắn rời khỏi Vạn Tinh môn, không chấp chưởng Vạn Tinh môn, bây giờ Tinh Diệu đột phá Vương cảnh, có Tinh Diệu chấp chưởng Vạn Tinh môn, hắn tự nhiên không cần quan tâm.

Chu Thành nhảy lên một cái, đi tới nóc nhà, nằm trên nóc nhà, thổi làn gió mát, nhìn những vì sao trên bầu trời đêm.

Trong vô thức, Chu Thành ngủ thiếp đi.

Đợi khi Chu Thành tỉnh lại, mặt trời đang từ từ mọc lên từ đường chân trời..

Ánh nắng dịu nhẹ chiếu vào khuôn mặt của Chu Thành, khiến khuôn mặt của Chu Thành trở nên vô cùng quyến rũ.

Những ngày này, khi tu vi của Chu Thành không ngừng tăng lên, khí chất của Chu Thành đã hoàn toàn khác biệt so với hơn ba tháng trước.

Khí chất của Chu Thành càng mê người, bá khí trên người nhưng cũng bộc lộ khí chất nho nhã của một người thư sinh và nam tính của một thiếu niên.

Hơn hai tháng nữa, chính là đến năm mới, đến lúc đó Chu Thành chính là mười bốn tuổi.

Gần bốn tháng đi vào Tiên Võ thế giới, Chu Thành đã cao hơn rất nhiều, đã gần đến một mét bảy.

Tin rằng sang năm, liền có thể một mét bảy.

Lúc Chu Thành nằm trên nóc nhà nhìn mặt trời vừa mới lên, Tần Mãnh đứng phía dưới trong sân nhỏ nói: “Thiếu gia, Tử Tuyết quận chúa đến tìm người.”

Từ Tử Tuyết quận chúa sau khi gia nhập Vạn Tinh môn, thường xuyên đến tìm hắn.

Mỗi lần tới, Tử Tuyết quận chúa tất nhiên là tìm Huyền Vũ Thần Thú và Bạch Hổ Thần Thú, một rùa một mèo.

Mà lại mỗi lần tới, tất nhiên muốn sờ vào đầu Huyền Vũ Thần Thú, sở thích đặc biệt này khiến Chu Thành trong lòng bao nhiêu khó xử.

“Để cho nàng ta vào đi.” Chu Thành nói ra.

Mặc dù sở thích đặc biệt này của Tử Tuyết quận chúa, nhưng mà, hắn cũng thật thích nhìn bộ dáng khả ái của Tử Tuyết quận chúa sờ vào đầu của Huyền Vũ Thần Thú.

Hơn nữa hắn ưa thích nghe tiếng cười giòn tan của Tử Tuyết quận chúa dễ nghe tựa như tiếng chuông.

Tử Tuyết quận chúa hôm nay mặc một chiếc váy màu be, bằng thêm một phần thuần thanh, thánh khiết.

Sau khi đi vào, Tử Tuyết quận chúa giống như thói quen khơi dậy Huyền Vũ và Bạch Hổ.

Những ngày này, nàng cùng Huyền Vũ và Bạch Hổ đã rất quen.

Chu Thành đứng ở bên cạnh, nhìn từ một bên, Tử Tuyết quận chúa mặc kệ là cười lên hay là không cười, cũng khá kinh diễm.

Đương nhiên, nhìn chính diện, cũng rất kinh diễm.

Tử Tuyết quận chúa ở lại sau nửa canh giờ, liền rời đi.

Mỗi lần nàng tới, nàng đều không ở lâu, bình thường là nửa giờ.

Tựa hồ là sợ ngẩn đến quá lâu, trì hoãn Chu Thành tu luyện.

Lúc rời đi, Tử Tuyết quận chúa nói với Chu Thành chuyện hoàng thượng phong hầu cho Chu Uy.

Cũng nói sẽ ngày mai sẽ xử trảm thái sư Cao Phạm cùng đám người phủ thái sư.

Nghe được tin phụ thân được phong hầu, trong lòng Chu Thành thay cha vui mừng.

Tử Tuyết quận chúa sau khi rời đi, Chu Thành đi đến cung điện của sư phụ Tinh Diệu.

Tinh Diệu đã đột phá Vương cảnh, hắn lần này tìm Tinh Diệu, là muốn cùng Tinh Diệu so tài, xem Tây Môn kiếm pháp và Linh Hầu Bách Biến thân pháp có thể đột phá đến cảnh giới đăng phong tạo cực hay không.

Quả nhiên, hắn và Tinh Diệu sau một phen so tài, âm thanh của hệ thống vang lên.

” Tây Môn kiếm pháp của ngài so tài với cường giả Vương cảnh, thăm dò đến sự trợ lực thần thông ảo diệu, được trợ lực lớn, khoảng cách cảnh giới đăng phong tạo cực lại tới gần thêm một phần.”

Linh Hầu Bách Biến thân pháp cũng như vậy.

Chu Thành nghe xong, vui mừng.

Quả nhiên, cùng cường giả Vương cảnh so tài, đối với Tây Môn kiếm pháp và Linh Hầu Bách Biến thân pháp tăng lên là hữu dụng.

Thế là, Chu Thành gia tăng thêm sức mạnh, toàn tâm vào trong cuộc so tài với sư phụ Tinh Diệu.

Mới đầu, Tinh Diệu sợ chính mình làm Chu Thành bị thương, chỉ dám ra hai phần sức mạnh, nhưng là càng đánh vậy mà càng cố hết sức, không khỏi tăng thêm đến ba phần, sau đó là bốn phần!

Cuối cùng, khi hắn thêm đến năm phần sức mạnh, phát hiện ra là rất khó khăn!

Hắn chấn kinh!

Hắn nhưng là Vương cảnh!

Người ta nói lực tay có thể tùy tiện triển ép mấy vị tuyệt đỉnh Đại Tông Sư Vương cảnh, hắn năm phần sức mạnh vậy mà không cách nào áp chế Chu Thành, không chỉ là không cách nào áp chế, ngược lại còn cảm thấy khó khăn!

Hắn thậm chí hoài nghi mình có phải đã đột phá Vương cảnh hay không.

Đột phá Vương cảnh vậy mà không cách nào áp chế một cái Tiên Thiên thất trọng?

Một Vương cảnh làm sao lại yếu như vậy?

Cuối cùng, hắn thêm đến sáu phần sức mạnh, cuối cùng mới không có cảm giác khó khăn.

Khi hắn thêm đến bảy phần sức mạnh, hắn có thể chiếm thế thượng phong.

Mặc dù Tinh Diệu chiếm thế thượng phong, nhưng mà hắn vẫn khó nén kinh ngạc trong lòng, hắn chính là cường giả Vương cảnh bảy phần sức mạnh, mới có thể chiếm thế thượng phong, một khi tên đệ tử này của hắn đột phá đến Tiên Thiên bát trọng, đây chẳng phải là đến lúc đó hắn toàn lực xuất thủ, cũng không cách nào chiếm thế thượng phong?

Trên đường đi, Tinh Diệu mấy lần bị đả kích lớn, nói không đánh.

Nhưng là Chu Thành không chịu, vẫn luôn lôi kéo hắn dùng sức so tài.

Cho đến khi hoàng hôn mặt trời lặn, Tinh Diệu mới kéo toàn thân mệt mỏi cũng như chạy trốn, tránh né.

Vào cuối ngày, Tây Môn kiếm pháp và Linh Hầu Bách Biến thân pháp của Chu Thành tăng lên không ít.

Đã chạm đến cửa đăng phong tạo cực, thế nhưng mà, từ đầu đến cuối không cách nào oanh mở được bức tường ngăn cản, thực sự bước vào cảnh giới đăng phong tạo cực.

Cho nên, sáng ngày thứ hai, Chu Thành lại tìm đến Tinh Diệu.

Tinh Diệu thấy Chu Thành tới, sắc mặt cũng thay đổi.

Có một cảm giác biến sắc khi nhìn thấy một con hổ.

Cuối cùng, Tinh Diệu lại bị Chu Thành lôi kéo luyện một ngày.

Mặt trời lặn lúc hoàng hôn.

” Tây Môn kiếm pháp của ngài cùng cường giả Vương cảnh trải qua liên tục hai ngày so tài, bước vào cảnh giới đăng phong tạo cực.”

Tây Môn kiếm pháp cuối cùng cũng đột phá!