Võ Công Của Ta Quá Thần Kỳ, Có Thể Tự Động Tu Luyện

Chương 50: TAM ĐẠI VƯƠNG CẢNH MẤT MẠNG



Đạo hàn khí kinh người này, cực lớn, bao phủ lại không gian xung quanh Chu Thành.

Bất luận Chu Thành là lui về phía bên trái hay là phía bên phải, đều sẽ bị hàn khí này phun trúng.

Bọn người đảo chủ Tam Tiên Đảo Chư Quân kinh hãi, lúc đang muốn ra tay, đột nhiên, liền thấy thân hình Chu Thành ở giữa không trung vậy mà bay cao lên mấy mét!

Nhưng mà, ngay lúc thân hình Chu Thành bay cao lên, hàn khí kia từ mặt sông phun ra kinh người, cũng tiếp tục phun ra hướng trên không trung.

Nhìn thấy hàn khí muốn đuổi tới, thân hình Chu Thành lúc đầu bay cao mấy thước, lần nữa bay cao thêm mấy mét.

Hàn khí lại vẫn có dư lực, tiếp tục hướng không trung xông lên.

Chu Thành lần thứ ba cất cao!

Lần này, trực tiếp bay cao gần mười mét!

Người ở giữa không trung, thế lực cũng không mượn được, cho dù là tuyệt đỉnh Đại Tông Sư, cũng không thể giống như Chu Thành không ngừng bay cao, đừng nói Chu Thành, ngay cả Chư Quân cũng không cách nào giống như Chu Thành, liên tục cất cao ba lần.

Cuối cùng, hàn khí dâng trào lên, sức lực cạn kiệt, bắt đầu hạ xuống mặt sông.

Lúc này Chu Thành mới chậm rãi rơi xuống.

Đảo chủ Tam Tiên Đảo Chư Quân tiến lên, khâm phục nói với Chu Thành: ” Thân pháp của Chu Thành huynh đệ đăng phong tạo cực, khiến cho chúng ta không theo kịp.”

Đây là từ đáy lòng đảo chủ Tam Tiên Đảo nói như vậy.

bọn người Khổng Lệnh, Triệu Đằng đều có một ánh mắt kinh ngạc nhìn Chu Thành.

Đao ý, kiếm ý, quyền ý, chưởng ý, Chu Thành đã tìm hiểu tứ đại chân lý võ đạo, hiện tại, liền thân pháp đã là cảnh giới đăng phong tạo cực.

Chu Thành cười nói: “Chút tài mọn mà thôi.”

Đám người tiếp tục tiến lên.

Sau mười mấy phút, đám người cuối cùng cũng xuyên qua sông băng, đi tới trước sơn cốc.

Miệng hang sơn cốc không lớn, nhưng mà bao phủ một tầng sương mù nồng đậm dày đặc, căn bản thấy không rõ hình ảnh bên trong, nhìn miệng hang sơn cốc trước mắt, Chu Thành lại nghĩ đến cửa động khổng lồ ở cuối Nam Cương Độc Vụ cốc.

“Chu Thành huynh đệ, đây chính là Băng Tuyết cấm địa.” Chư Quân chỉ vào sơn cốc: “Miệng hang có ba vị Tam Tiên đại nhân bố trí cấm chế, chúng ta bây giờ liên thủ công kích, oanh mở băng tuyết cấm chế này ra.”

Chu Thành gật đầu, cùng mọi người Tam Tiên Đảo đi tới bên ngoài miệng hang mười mét đứng vững.

Chu Thành và đảo chủ Tam Tiên Đảo Chư Quân đứng ở chính giữa, còn18 người Khổng Lệnh, Triệu Đằng, Y Ba thì đứng ở bên cạnh hai người, lấy thế vây kín ra tay.

Đối mặt cấm chế do Tam Tiên bố trí, Chu Thành cũng không có ẩn mình, lấy Thái Thanh Kiếm ra ngoài.

Hiện tại, trong ngũ đại chân lý võ đạo, kiếm ý của hắn tu luyện cảnh giới cao nhất, công kích mạnh nhất.

“Ra tay!” Chư Quân đột nhiên quát, hắn cùng đám người Tam Tiên Đảo đồng thời ra tay.

Đại đao trong tay Chư Quân chém ra, đao khí hóa thành một đầu Hỏa Long dài trăm trượng.

Đây cũng là thần thông.

Sau khi đột phá Vương cảnh, có thể tu luyện thần thông, uy lực thần thông mạnh hơn nhiều rất nhiều so với võ kỹ Tiên Thiên.

Và Chu Thành cũng toàn lực vận nội lực, Thái Thanh Kiếm trong tay đồng thời chém ra.

Ông!

Dưới sự thúc đẩy kiếm ý gần tới cảnh giới viên mãn của Chu Thành, một đạo kiếm khí kinh người như cầu vồng vượt ngang không trung, chém xuống miệng hang sơn cốc.

“Kiếm Lạc Cửu Thiên.”

Chiêu công kích có uy lực mạnh nhất trong Tây Môn kiếm pháp.

Kiếm khí của Chu Thành cùng đao khí Hỏa Long của Chư Quân còn có bọn người Khổng Lệnh, Triệu Đằng công kích đánh vào màn sương nồng đặc phía trên miệng hang.

Khi bọn người Chu Thành công kích oanh đến màn sương nồng đặc phía trên miệng hang, đột nhiên, màn sương nồng đặc phía trên xuất hiện một cái cự ở luồng ánh sáng, bắn ra quang mang mãnh liệt.

Ầm ầm!

Bọn người Chu Thành đánh vào trên luồng ánh sáng, trong ầm ầm nổ vang, luồng ánh sáng chấn động không thôi, quang mang mãnh liệt bắn.

Khí lãng cuốn lên.

Cát bụi cuồn cuộn.

Xung quanh miệng hang núi đá bắn bay.

Bọn người Chư Quân, Chu Thành đều bị sức mạnh của luồng ánh sáng bắn ngược chấn động đến liên tiếp lui về phía sau, Chư Quân, Chu Thành không sao, lui về sau mấy bước, còn bọn người Khổng Lệnh, Triệu Đằng, Y Ba lui ra khỏi mấy chục mét! Suýt chút ngã nhào trên mặt đất.

Chư Quân giật mình.

Cấm chế này còn mạnh hơn so với hắn tưởng tượng.

Với hắn cùng bọn người Chu Thành liên thủ sức lực hợp kích, không chỉ không cách nào đem nó phá mất, ngược lại bị đẩy lui.

Hắn cùng thực lực của Chu Thành cũng không cần nói, bọn người Khổng Lệnh, Triệu Đằng, Y Ba toàn bộ đều là cường giả Tiên Thiên thập trọng Tông Sư trở lên, liên thủ một kích, chỉ sợ đều có thể san bằng một ngọn núi nhỏ.

“Làm lại!” Chư Quân nhìn chằm chằm miệng hang, hai mắt hung ác, cùng bọn người Chu Thành lần nữa đi tới bên ngoài miệng hang mười mét, lần nữa ra tay.

Tiếng ầm ầm vang vọng vang lên lần nữa.

Cũng giống như lúc trước, bọn người Chư Quân, Chu Thành lần nữa bị đẩy lui.

Nhưng mà, sau mười mấy lần bị bọn người Chử Quân, Chu Thành liên tục ra tay công kích, luồng ánh sáng cuối ở miệng hang cùng cũng biến mỏng một chút, hơn nữa quang mang cũng không có mãnh liệt như vậy.

Nhưng mà, sau khi trải qua mười mấy lần công kích, nội lực của bọn người Chư Quân cũng đều tiêu hao không ít, không thể không dừng lại, nuốt đan dược để khôi phục nội lực.

Chu Thành cũng nuốt một viên đan dược khôi phục nội lực.

Sau khi mọi người gần như đã hồi phục nội lực, lần nữa ra tay oanh kích.

Sau mười mấy lần lần nữa oanh kích, đám người ngừng lại, lại nuốt đan dược khôi phục nội lực.

Cứ như vậy, bọn người Chu Thành không ngừng ra tay oanh kích, nội lực sau khi bị tiêu hao, thì nuốt đan dược khôi phục nội lực.

Sau khi bị bọn người Chu Thành liên tục oanh kích gần một trăm lần, luồng ánh sáng quang mang nơi miệng hang đã mờ nhạt dần, xem ra, lại sau mười mấy lần công kích nữa, luồng ánh sáng này có thể hoàn toàn oanh mở.

Tuy nhiên, ngay lúc bọn người Chu Thành nuốt đan dược khôi phục nội lực, đột nhiên, một đám cao thủ từ sông băng đằng xa bay tới.

Bọn người đảo chủ Tam Tiên Đảo Chư Quân lúc thấy rõ người tới, đều là biến sắc.

“Thiên Long môn!”

Người tới, chính là cao thủ Thiên Long môn và Chân Long tông.

Cầm đầu là Thái Thượng trưởng lão của Thiên Long môn Thiệu Hồng Phi, Hồ Tử Thiên và Chân Long tông Vũ Hướng Dương.

Sau lưng ba người, là gần trăm vị cao thủ của Thiên Long môn, Chân Long tông.

Chư Quân sầm mặt lại.

Chu Thành cũng hơi nhíu mày.

Nếu là bình thường, hắn tất nhiên là không sợ những cao thủ Thiên Long môn, Chân Long tông này, thế nhưng mà, trải qua một phen oanh kích cấm chế miệng hang vừa rồi, nội lực của hắn cùng bọn người Chư Quân đã tiêu hao không ít.

Cao thủ Thiên Long môn và Chân Long tông từ xa xa cũng nhìn thấy được bọn người Chu Thành, đảo chủ Tam Tiên Đảo Chư Quân.

“Hướng Dương đại nhân, đó chính là Chu Thành!”

Một vị cao thủ Chân Long tông trong đó chỉ về hướng Chu Thành, nói với Vũ Hướng Dương.

Vũ Hướng Dương nghe xong, ánh mắt bỗng nhiên rơi vào trên người Chu Thành.

Mấy người Thiệu Hồng Phi, Hồ Tử Thiên cũng đều toàn bộ nhìn về hướng Chu Thành.

“Hắn chính là Chu Thành?” Thiệu Hồng Phi hai mắt ngưng tụ.

“Đúng vậy, Thiệu Thái Thượng trưởng lão.” Một vị đệ tử Thiên Long môn cay cú nhìn Chu Thành: “Chính là hắn, giết sư phụ ta.”

Vị đệ tử Thiên Long môn này là đệ tử thân truyền của trưởng lão thủ tịch Thiên Long môn Thi Nam.

Lúc nói chuyện, bọn người Thiệu Hồng Phi, Hồ Tử Thiên, Vũ Hướng Dương bay xuống đến trước mặt bọn người Chu Thành, Chư Quân.

Thiệu Hồng Phi nhìn đảo chủ Tam Tiên Đảo Chư Quân: “Chư Quân lão đệ, chúng ta lại gặp mặt.” Sau đó nhìn cấm chế ngay miệng hang một chút, nở nụ cười: “Ngươi vẫn rất nhiệt tình, biết chúng ta phải vào Băng Tuyết cấm địa, trước một bước tới giúp chúng ta oanh mở cấm chế.”

“Xem ra, sau này chúng ta phải cảm ơn các ngươi rất nhiều..”

Cao thủ Thiên Long môn cười một tiếng.

Chử Quân nghe vậy, sầm mặt lại: “Thiệu Hồng Phi, Băng Tuyết cấm địa này là của Chư gia chúng ta.”

” Chư gia các ngươi?” Thiệu Hồng Phi chế nhạo cười một tiếng: “Ngươi tại sao không nói Tứ Hải vương triều là của Chư gia các ngươi.”

Đám người cười một tiếng.

Chương 107: ĐỘC CHIẾN TAM ĐẠI VƯƠNG CẢNH

“Các ngươi muốn thế nào?” Chư Quân trầm giọng nói.

“Chúng ta muốn thế nào?” Thiệu Hồng Phi cười lạnh nói: “Chúng ta không muốn thế nào, muốn Chu Thành chết!”

Sau đó lại nói với Chu Quân: “Ta và ngươi hợp tác, giết chết Chu Thành này, sau đó chúng ta cùng nhau mở Băng Tuyết Cấm Địa ra, đến lúc đó, linh dược trong Băng Tuyết Cấm Địa, chúng ta chia đều!”

Dù Chư Quân nội lực tiêu hao, nhưng mà dù sao cũng là Vương cảnh, Thiệu Hồng Phi biết rõ nhóm người mình không cách nào nắm chắc giết chết toàn bộ mọi người Tam Tiên Đảo.

Cho nên, quyết định nói động với Chư Quân, cùng hắn liên thủ, giết chết Chu Thành.

Như Thiên Long môn, Chân Long Tông và Tam Tiên Cung ba bên liên thủ, vây giết Chu Thành, Chu Thành chắp cánh cũng khó thoát khỏi, chắc chắn sẽ phải chết không thể nghi ngờ!

Đảo chủ Tam Tiên Đảo Chư Quân không ngờ tới Thiệu Hồng Phi là muốn liên thủ với Tam Tiên Cung giết chết Chu Thành, không khỏi giật mình.

Bọn người Khổng Lệnh, Triệu Đằng cũng đều ngạc nhiên.

Chu Thành hai mắt cũng nhíu lại.

Thiệu Hồng Phi nhìn đảo chủ Tam Tiên Đảo Chư Quân: “Chư Quân, như thế nào đây? Ngươi với Chu Thành này cũng không có giao tình, tại sao phải vì một Chu Thành mà đắc tội Thiên Long môn chúng ta!”

“Hơn nữa ngươi cũng biết, Môn chủ Thiên Long môn chúng ta đã kết minh cùng Tứ Hải chi Vương, nếu như ngươi đắc tội với Thiên Long môn chúng ta, đến lúc đó, Chư gia sau lưng ngươi chưa chắc sẽ che chở ngươi.”

Thiệu Hồng Phi lại nói tiếp: “Chúng ta liên thủ giết chết Chu Thành, cùng nhau lấy linh dược của Băng Tuyết Cấm Địa, cùng nhau chia đều, có những linh dược này, thực lực của ngươi tất nhiên sẽ tăng lên nhiều, trăm năm sau nói không chừng có hi vọng trở thành cho giáo chủ Chư gia các ngươi.”

“Những lợi hại trong đó, ta hi vọng ngươi suy nghĩ kỹ càng!”

Nói đến đây, cùng cao thủ Thiên Long môn, Chân Long Tông xông tới, phong kín tất cả đường lui của Chu Thành.

Đảo chủ Tam Tiên Đảo Chư Quân sắc mặt ảm đạm, đột nhiên nở nụ cười.

Bọn người Thiệu Hồng Phi, Hồ Tử Thiên, Vũ Hướng Dương thấy Chư Quân bật cười, trong lòng cảm thấy an tâm, đúng lúc này, Chư Quân đột nhiên nói: “Thiệu Hồng Phi, đầu óc ngươi bị ngập nước à? Vậy mà muốn ta liên thủ với ngươi giết Chu Thành huynh đệ?”

Thiệu Hồng Phi khẽ giật mình, sắc mặt âm trầm.

Chư Quân nhìn quét qua bọn người Thiệu Hồng Phi, Hồ Tử Thiên, Vũ Hướng Dương, lạnh lùng cười cười: “Ngươi thực sự cho rằng, các ngươi giết được chúng ta?” Ý chỉ chính mình và Chu Thành.

Thiệu Hồng Phi hai mắt lạnh lẽo: “Chư Quân, ngươi thật sự muốn vì một Chu Thành vừa mới kết bạn hai ngày, mà đắc tội với Thiên Long môn chúng ta?”

Chư Quân không nói gì, lạnh lùng nhìn Thiệu Hồng Phi, ý không cần nói cũng biết.

Thiệu Hồng Phi nhìn về phía Hồ Tử Thiên, Vũ Hướng Dương.

Ba người nhìn nhau, đột nhiên, ba người nhảy lên không trung, đồng thời công sát tới hướng Chu Thành .

Hai người Thiệu Hồng Phi, Hồ Tử Thiên dùng đao, Vũ Hướng Dương dùng kiếm.

Tam đại cường giả Vương cảnh đồng thời ra tay, đao khí, kiếm khí kinh người.

Hai người Thiệu Hồng Phi, Hồ Tử Thiên, sớm đã đột phá Vương cảnh nhiều năm, đã là Võ Vương nhất trọng đỉnh phong, vẻn vẹn chênh lệch nửa bước chính là Võ Vương nhị trọng, hai người tu luyện, là thần thông của Thiên Long môn Huyễn Thần trảm.

Huyễn Thần trảm, là một trong mười đại thần thông uy lực rất mạnh của Thiên Long môn, Huyễn Thần trảm này, không những được công kích vật, mà lại có thể công kích tinh thần, tạo ra ảo ảnh.

Chỉ thấy hai người Thiệu Hồng Phi, Hồ Tử Thiên đao khí trùng trùng điệp điệp, huyễn hóa ra các loại hào quang.

Mọi người Tam Tiên Cung không ngờ tới ba người Thiệu Hồng Phi, Hồ Tử Thiên, Vũ Hướng Dương lại đột nhiên liên thủ công sát Chu Thành.

“Chu Thành huynh đệ cẩn thận!” Đảo chủ Tam Tiên Đảo Chư Quân nhảy lên một cái, liền muốn ra tay.

Nhưng mà, hắn vừa mới nói xong, liền thấy Chu Thành di chuyển.

Thân hình Chu Thành nhoáng một cái, giống như đầu Linh Hầu, trong nháy mắt liền tránh thoát được công kích của ba người Thiệu Hồng Phi, Hồ Tử Thiên, Vũ Hướng Dương.

Lúc ba người công kích thất bại, Chu Thành đã đi tới trước mặt ba người.

Chu Thành một quyền đánh ra.

“Hai mươi tám Tinh Tú quyền!”

“Mãn Thiên Tinh Thần!”

Khi Chu Thành một quyền oanh ra, lập tức, không gian xôn xao, Tinh Quang nở rộ, tựa như vô số vì sao theo không ngừng được sinh ra từ lực quyền của Chu Thành.

Mặt trời nhô lên cao, các vì sao dày đặc.

Mọi người có ảo giác, dường như họ đang ở dưới bầu trời đêm.

Ba người Thiệu Hồng Phi, Hồ Tử Thiên, Vũ Hướng Dương kinh hãi, không ngờ tới tốc độ của Chu Thành vậy mà nhanh hơn so với tưởng tượng của bọn hắn.

Ba người thu hồi đao và kiếm nhưng không kịp, chỉ có thể đồng thời tung quyền nghênh đón hai mươi tám Tinh Tú quyền của Chu Thành.

Ầm ầm!

Gần như trong nháy mắt này, tay đấm của Chu Thành cùng tay đấm của ba người đồng thời va vào cùng một chỗ.

Bốn người Chu Thành, Thiệu Hồng Phi, Hồ Tử Thiên, Vũ Hướng Dương đồng thời bị đẩy lui.

Chu Thành lui ra hơn mười bước.

Mà ba người Thiệu Hồng Phi, Hồ Tử Thiên, Vũ Hướng Dương cũng trượt trên mặt đất hơn mười thước, để lại ba vết trượt trên mặt đất.

Sức lực ngang nhau!

Vượt qua dự đoán của tất cả mọi người, Chu Thành vừa rồi một mình độc chiến với ba người Thiệu Hồng Phi, vậy mà không rơi vào thế hạ phong!

Bọn người Chư Quân ai cũng khiếp sợ.

Đây chính là Tam đại Vương cảnh!

Chu Thành một Tiên Thiên, vậy mà độc chiến Tam đại Vương cảnh mà không hề rơi vào thế hạ phong.

Ngay lúc Chu Thành lui ra bên ngoài hơn mười thước, đột nhiên, âm thanh hệ thống vang lên.

” Bắc Minh Thần Công của ngài vừa mới cùng ba vị cường giả Vương cảnh so tài, cực kỳ phấn chấn, nuốt chửng nội lực trong lực quyền của ba người.”

Chu Thành phát hiện, sau khi Bắc Minh Thần Công nuốt chửng nội lực chân khí ẩn chứa trong lực quyền của ba người, lúc trước hao tổn nội lực hắn bây giờ hoàn toàn đã được khôi phục.

Phát hiện này, khiến Chu Thành vui mừng.

Không nghĩ tới bây giờ, Bắc Minh Thần Công có thể thôn phệ nội lực ẩn chứa trong quyền oanh của đối phương.

Nếu tiếp tục giao thủ như vậy, vậy chẳng phải là hắn có thể có thể nuốt hết nội lực của đối phương từng chút một, ho đến khi nội lực của đối phương bị rút hết sao?

Nghĩ vậy, thân hình Chu Thành uốn éo, lần nữa thi triển Linh Hầu Bách Biến thân pháp đi tới trước mặt ba người, ra tay công kích.

Ba người Thiệu Hồng Phi, Hồ Tử Thiên, Vũ Hướng Dương kinh ngạc sau đó lui lại, đồng thời ra tay.

Đao khí và kiếm khí của ba người cùng tay đấm của Chu Thành đụng vào nhau.

Quả nhiên, lần nữa giao thủ, Bắc Minh Thần Công lại thôn phệ lần nữa, trực tiếp nuốt sạch nội lực ẩn chứa bên trong đao khí cùng kiếm khí của ba người.

Chu Thành thấy thế, ngược lại không vội mà đánh chết ba người, mà cùng ba người tiếp tục giao chiến.

Lúc Chu Thành cùng ba người Thiệu Hồng Phi, Hồ Tử Thiên, Vũ Hướng Dương giao thủ, cao thủ Tam Tiên Cung và Thiên Long môn, Chân Long Tông cũng bắt đầu giao chiến.

Lúc Đảo chủ Tam Tiên Đảo Chư Quân muốn ra tay tương trợ Chu Thành, Chu Thành lại mở miệng nói: “Chư đảo chủ, bên này ta không cần ngươi hỗ trợ, ngươi đối phó với những người khác là được.”

Hắn muốn đem nội lực của ba người Thiệu Hồng Phi, Hồ Tử Thiên, Vũ Hướng Dương rút sạch hoàn toàn, đương nhiên là không muốn đảo chủ Tam Tiên Đảo Chư Quân nhúng tay vào.

Bây giờ, ba người Thiệu Hồng Phi ở trong mắt Chu Thành, vậy mà lại chính là miếng bánh thơm ngon.

Nếu nội lực của cả ba bị rút cạn , nói không chừng hắn có thể một lần hành động đột phá Vương cảnh!

Vốn là muốn ra tay tương trợ Chu Thành đảo chủ Tam Tiên Đảo Chu Quân nghe Chu Thành nói không cần sự hỗ trợ của mình, không khỏi ngẩn người, sau đó lắc đầu cười cười, quay đầu công kích các cao thủ khác của Thiên Long môn.

Hắn nhìn ra được, Chu Thành đủ sức đối phó với ba người Thiệu Hồng Phi.

Thật đúng là không cần hắn ra tay.

Vốn, cao thủ Thiên Long môn và Chân Long Tông chiếm được ưu thế tuyệt đối, nhưng mà do Chu Thành một người độc chiến ba người Thiệu Hồng Phi, hơn nữa lúc Chu Thành rỗi rãnh, ra tay đối phó với các cao thủ khác của Thiên Long môn, Chân Long Tông, cho nên, cao thủ của Thiên Long môn, Chân Long Tông chẳng những không chiến đấu được lâu mà còn dần rơi vào thế bất lợi..

Chương 108: TAM ĐẠI VƯƠNG CẢNH MẤT MẠNG

Ba người Thiệu Hồng Phi, Hồ Tử Thiên, Vũ Hướng Dương thấy ba người mình liên thủ, sau một trận chiến dài, vậy mà vẫn không cách nào áp chế Chu Thành, không khỏi vừa sợ vừa giận lại hổ thẹn.

Tam đại Vương cảnh liên thủ, thậm chí ngay cả một Tiên Thiên cảnh nho nhỏ mà không thu phục được, nếu chuyện này truyền ra, bọn họ biến thành trò cười của Tứ Hải Vương Triều.

“Thái Hư Thần Long Phá!”

Thiệu Hồng Phi nổi cơn thịnh nộ, đột nhiên một quyền đánh tới hướng Chu Thành.

Lực quyền gào thét.

Một tiếng Long gầm.

Chỉ thấy sức mạnh từ nắm đấm của hắn, một đầu Thần Long cực lớn bay ra.

Thái Hư Thần Long Phá, chính là một môn có uy lực thần thông còn mạnh hơn so với Huyễn Thần trảm.

Uy lực thần thông càng mạnh, càng khó tu luyện thành công, trong hai người Thiệu Hồng Phi, Hồ Tử Thiên, cũng chỉ có Thiệu Hồng Phi mới tu luyện thành Thái Hư Thần Long Phá này.

Thần Long cực lớn theo tay đấm của Thiệu Hồng Phi đánh tới Chu Thành.

Thần Long trông rất sống động, giống như là thật.

Nhìn Thái Hư Thần Long Phá ầm ầm đánh tới, Chu Thành cũng không thi triển hai mươi tám Tinh Tú quyền, mà Du Long Bạch Hổ quyền tung ra.

Lập tức, Long ngâm Hổ tung ra.

Một đầu cự long bay ra.

Bạch Hổ theo sau.

Hai Thần Long mãnh liệt đụng vào nhau.

Sóng khí nổ tung.

Dưới sự thúc giục quyền ý của Chu Thành, Du Long Bạch Hổ quyền cho dù là võ kỹ Hậu Thiên, uy lực cũng đều không kém gì rất nhiều tuyệt kỹ thần thông nào.

Đương nhiên, điều này cũng là bởi vì thực lực của Chu Thành mạnh hơn so với Thiệu Hồng Phi, hơn nữa Thái Hư Thần Long Phá của Thiệu Hồng Phi cũng chỉ là vừa mới nhập môn mà thôi.

Thiệu Hồng Phi thấy thần thông của mình lại bị một võ kỹ Hậu Thiên của Chu Thành ngăn cản, sắc mặt rất khó coi.

Nhưng mà, quyền ý đại thành cảnh của Chu Thành, cũng đều khiến người ta kinh ngạc.

“Giết!” Hồ Tử Thiên tay cầm đại đao, lần nữa công sát tới Chu Thành.

Tiên Thiên cảnh của Chu Thành yêu nghiệt như thế, nếu mà đột phá Vương cảnh, đến lúc đó Thiên Long môn muốn giết Chu Thành sẽ còn khó hơn trăm lần, cho nên, trước khi Chu Thành đột phá Vương cảnh, phải giết chết Chu Thành.

Lần này nếu để Chu Thành chạy thoát, lần sau chẳng biết lúc nào mới có thể bắt được Chu Thành.

Nhìn Hồ Tử Thiên công kích tới, Diệt Thần Đao trong tay Chu Thành xuất hiện, một Đoạt Hồn đao pháp nghênh đón.

Loong coong!

Diệt Thần Đao của Chu Thành cùng đại đao của đối phương công kích ở cùng một chỗ.

Đại đao trong tay Hồ Tử Thiên phát ra tiếng gãy đoạn , Diệt Thần Đao trong tay Chu Thành chém thẳng tới, Hồ Tử Thiên kinh hãi, đại đao trong tay hắn là linh khí Trung phẩm, lại bị thanh đao trong tay Chu Thành một kích mà đánh gãy!

Đại đao kia trong tay Chu Thành là gì?

Hắn không kịp nghĩ nhiều, sợ hãi sau đó lui lại.

Nhưng mà, hắn vẫn chậm nửa bước, bị Diệt Thần Đao trong tay Chu Thành chém rách áo giáp trên ngực hắn.

Áo giáp trên người hắn cũng là linh khí Trung phẩm, thế nhưng mà, lại bị Diệt Thần Đao của Chu Thành, nó giống như cỏ vỡ nát, trong nháy mắt mà đã bị rách.

Hồ Tử Thiên chỉ cảm thấy ngực đau đớn, sau khi lùi lại đến xa xa, tay vừa sờ ngực, chỉ thấy bàn tay đầy máu, máu đang không ngừng tuôn ra từ ngực hắn.

Hắn vừa sợ vừa giận.

Nếu mà vừa rồi chậm một chút, chỉ sợ ngực hắn sẽ cũng bị Chu Thành cắt thành hai nửa.

Đúng lúc này, thân hình của Chu Thành nhoáng cái, đi tới trước mặt Hồ Tử Thiên, Diệt Thần Đao trong tay chém ra.

Thiệu Hồng Phi, Vũ Hướng Dương thấy thế, công kích Chu Thành từ hai bên trái phải.

Cứ như vậy, Chu Thành cùng mấy người Thiệu Hồng Phi, Hồ Tử Thiên, Vũ Hướng Dương ngươi tới ta ở, rất nhanh liền giao thủ ba bốn mươi chiêu.

Trên người ba người Thiệu Hồng Phi, Hồ Tử Thiên, Vũ Hướng Dương bị thương càng ngày càng nhiều.

Ngược lại là Chu Thành, vẫn đang bình tĩnh thoải mái, trên áo bào màu lam nhạt, vẫn đang sáng như cũ.

Ban đầu, ba người Thiệu Hồng Phi, Hồ Tử Thiên, Vũ Hướng Dương bị Bắc Minh Thần Công thôn phệ nội lực, cũng không phát giác, nhưng là giao thủ đến ba bốn mươi chiêu, ba người phát hiện nội lực bị tiêu hao cực kỳ nhiều.

Hơn nữa nội lực tiêu hao không giống như trước đây, ba người cảm giác giống như là bệnh nặng một hồi, có cảm giác cực kỳ suy yếu, giống như nội lực đang dần bị rút cạn.

Điều này khiến ba người không ngừng kinh nghi.

“Là ngươi? !” Thiệu Hồng Phi kinh nghi nhìn Chu Thành.

Lúc này, âm thanh của hệ thống vang lên.

” Bắc Minh Thần Công của ngài sau khi tiếp tục thôn phệ nội lực của Tam đại Vương cảnh, tiến độ tu luyện đạt tới 100%, đột phá Tiên Thiên thập trọng!”

Lúc Chu Thành đột phá Tiên Thiên thập trọng, nội lực trong Đan Điền hắn cuộn trào cuồng bạo, khí tức kinh người từ trên người Chu Thành quét ra.

Thiệu Hồng Phi vừa mới hỏi xong, đột nhiên cảm nhận được khí tức của Chu Thành trong nháy mắt tăng vọt, không khỏi hoảng sợ.

“Tiên Thiên thập trọng!” Ba người Thiệu Hồng Phi, Hồ Tử Thiên, Vũ Hướng Dương kinh ngạc.

Cao thủ Tam Tiên Cung, Thiên Long môn và Chân Long Tông cũng toàn bộ kinh ngạc nhìn qua.

Bọn người Khổng Lệnh, Triệu Đằng, Y Ba chỉ cảm thấy miệng đắng lưỡi khô, Chu Thành lúc Tiên Thiên cửu trọng có thể độc chiến với Tam đại Vương cảnh rồi, bây giờ đột phá Tiên Thiên thập trọng, đây chẳng phải là có thể…?

Đúng lúc này, Chu Thành bước tới trực tiếp một quyền đánh tới ba người Thiệu Hồng Phi.

Ba người Thiệu Hồng Phi kinh hãi, ra tay ngăn cản, nhưng là đều bị đánh bay rớt ra ngoài, ba người gần như đồng thời nện ở trên vách núi đá miệng hang của sơn cốc, làm cho vách núi bị sụp đổ một mảnh.

Mọi người của Tam Tiên Cung sau khi nhìn thấy Chu Thành đột phá Tiên Thiên thập trọng, vẻn vẹn là một quyền, liền đem ba người Thiệu Hồng Phi đánh bay, đều là kinh ngạc.

Lúc trước, Tam đại Vương cảnh Thiệu Hồng Phi bị một Tiên Thiên Chu Thành áp chế, cũng đã đủ khiến người giật mình rồi, bây giờ, một quyền, trực tiếp đánh bay Tam đại Vương cảnh.

Hơn nữa hai người Thiệu Hồng Phi, Hồ Tử Thiên đã là Vương cảnh nhất trọng đỉnh phong, có thể không giống là Vũ Hướng Dương vừa mới đột phá Vương cảnh.

Chu Thành không dừng lại, lần nữa bước tiếp, đi đến trước mặt ba người, lại là một quyền đánh ra.

Sau khi đột phá Tiên Thiên thập trọng, hắn phát hiện, lực cắn nuốt của Bắc Minh Thần Công lần nữa tăng lên.

Cứ như vậy, khi Chu Thành oanh kích, ba người Thiệu Hồng Phi, Hồ Tử Thiên ngăn cản, nội lực của Chu Thành không ngừng nâng cao, còn ba người Thiệu Hồng Phi không ngừng suy yếu.

Ba người với mắt thường cũng có thể thấy được tốc độ không ngừng yếu đi.

Cao thủ Tam Tiên Cung, Chân Long Tông, Thiên Long môn thấy ba người Thiệu Hồng Phi biến hóa, ánh mắt nhìn Chu Thành, không ai không hề e sợ.

Cuối cùng, Thiệu Hồng Phi ba người nội lực bị Chu Thành Bắc Minh Thần Công hoàn toàn cắn nuốt sạch.

Chu Thành một người một quyền, đam vào cổ ba người nổ nát.

Ba người khí tuyệt, thi thể xụi lơ ở bên cạnh vách núi.

Bọn người Khổng Ứng, Triệu Đằng nhìn thi thể Tam đại Vương cảnh Thiệu Hồng Phi, sắc mặt biến ảo.

Các cao thủ còn lại của Thiên Long môn, Chân Long Tông, cuối cùng, cũng đều bị bọn người Chu Thành, Tam Tiên Cung giải quyết sạch sẽ.

bọn người Chu Thành đem cao thủ Thiên Long môn, Chân Long Tông xử lý sạch sẽ.

Đương nhiên, những thứ trên người ba người Thiệu Hồng Phi được quy về Chu Thành.

“Chu Thành huynh đệ, nếu không có ngươi ở đây, hôm nay Tam Tiên Cung chúng ta sợ là chạy trời không khỏi nắng.” Đảo chủ Tam Tiên Đảo Chư Quân đi đến trước mặt Chu Thành, tự đáy lòng cảm khái nói, nhìn Chu Thành, trong nội tâm khó giấu sợ hãi.

Thực lực của hắn không kém gì Thiệu Hồng Phi và Hồ Tử Thiên, nhưng mà, cũng chỉ là Vương cảnh nhất trọng đỉnh phong mà thôi.

Một cái Vương cảnh nhất trọng đỉnh phong vậy mà sợ hãi một cái Tiên Thiên, nói ra chỉ sợ khiến người ta khó mà tin được, nhưng lại là cảm giác chân thật trong nội tâm đảo chủ Tam Tiên Đảo Chư Quân.

Chu Thành nghe vậy, cười nói: “Chư đảo chủ quá khiêm tốn rồi.” Sau đó nói: “Chúng ta hay là liên thủ, đem cấm chế phá vỡ trước a.”

“Được, được!” Đảo chủ Tam Tiên Đảo Chư Quân vội vàng đáp, sau đó cùng Chu Thành tiến đến lối vào miệng hang của sơn cốc, đồng thời ra tay tiếp tục oanh kích cấm chế miệng hang của sơn cốc.

Bởi vì thực lực của Chu Thành nâng cao, sau mấy cái, cấm chế sơn cốc bị oanh phá.