Lúc này, chính là sáng sớm, vốn dĩ trời trong gió nhẹ, ánh mặt trời xán lạn, đột nhiên mây đen cuồn cuộn, sấm sét nổ vang, tất cả mọi người ở Đại Phụng kinh thành không khỏi kinh ngạc ngẩng đầu.
Chu Uy ngẩng đầu, nhìn bầu trời thay đổi bất thường, ánh mắt nghi hoặc, nhưng lúc này, sấm sét nổ vang đột nhiên ngừng lại, mây đen tiêu tán, tất cả đều khôi phụ lại bộ dáng ban đầu.
“Không phải là cao thủ đạo pháp đang hô mưa gọi gió à?” Chu Uy nói ra.
Lạc Thủy lườm hắn một cái, cười nói: “Người đã xem qua cao thủ cảnh giới Phụ Thể chưa?”
Phía trên Hóa Hình, là Phụ Thể, cao thủ Phụ Thể cảnh có thể hô mưa gọi gió, nhưng mà cao thủ dạng này, đối với Đại Phụng mà nói, quá mức xa xôi, thuộc về truyền thuyết.
Chu Uy lắc đầu.
Còn Chu Thành, thu hồi nội lực, khí tức hoàn toàn giảm hẳn, nhìn qua tựa như là một thư sinh trẻ tuổi.
Sau khi đột phá Võ Vương tứ trọng cảnh, Chu Thành tu luyện một hồi Huyễn Thần Trảm, Tử Điện Lôi Đao, sau đó vận lực thần hồn, quan tưởng Nguyên Thủy Thiên Tôn, và tăng cường thần hồn của chính mình.
Hiện tại, cảnh giới đạo pháp của hắn cùng cảnh giới Võ Đạo chênh lệch càng lúc càng lớn, cho nên, Chu Thành chủ yếu tu luyện đạo pháp, gia tăng sức mạnh thần hồn của bản thân, để cho cảnh giới đạo pháp của mình nhanh chóng đuổi theo cảnh giới Võ Đạo.
Giữa trưa.
Sư phụ hắn Tinh Diệu đến kinh thành.
Chu Huyễn tổ chức đại hội diễn võ, mời Tinh Diệu đến đây chủ trì đại hội diễn võ.
Hiện tại, tin tức Tinh Diệu đột phá Vương cảnh đã truyền ra, có một tôn Vương cảnh như Tinh Diệu tọa trấn, Chu Huyễn sẽ yên tâm mà gối cao.
Tinh Diệu đến, Thái Minh Thánh Tổ và Chu Huyễn suất lĩnh đại thần cùng đại tướng của Đại Phụng vương triều đích thân đến ngoài cửa thành của kinh thành đón Tinh Diệu, đại trận như thế, là từ trước tới nay lần đầu tiên của Đại Phụng vương triều.
Thái Minh Thánh Tổ nhìn thấy tóc Tinh Diệu đã khôi phục màu đen, tràn đầy cảm khái, ôm quyền cười nói: “Tinh Diệu huynh đột phá Vương cảnh, chính là may mắn của Đại Phụng ta.” Thần thái khó nén hâm mộ, kính sợ.
Một khi đột phá Vương cảnh, thọ nguyên có thể tăng đến 300 năm, Thái Minh Thánh Tổ tất nhiên là hâm mộ, nghĩ đến thọ nguyên của hắn đã gần, trong lòng khó tránh khỏi cảm khái cùng sầu muộn.
Tinh Diệu cười nói: “Ta có thể đột phá Vương cảnh, may mắn là có đồ nhi của ta mà thôi.”
Đồ nhi?
Bọn người Thái Minh Thánh Tổ, Chu Huyễn khẽ giật mình.
Chu Thành?
“Tinh Diệu huynh có ý là?” Thái Minh Thánh Tổ suy đoán hỏi.
Tinh Diệu cười cười, nhưng không nói gì thêm.
Thái Minh Thánh Tổ thấy thế, cũng không dám hỏi thêm.
Dưới sự cung nghênh của bọn người Thái Minh Thánh Tổ, Chu Huyễn, Tinh Diệu tiến vào Đại Phụng kinh thành.
“Tinh Diệu huynh, ta đã chuẩn bị xong yến hội ở hoàng cung.” Thái Minh Thánh Tổ mở miệng nói.
“Không cần, ta đến chỗ đồ nhi của ta là được.” Tinh Diệu khoát tay.
Hai người Thái Minh Thánh Tổ, Chu Huyễn nhìn nhau.
“Vậy ta đưa Tinh Diệu huynh cùng đi Chu phủ.” Thái Minh Thánh Tổ cười nói.
Nếu Tinh Diệu không muốn đi hoàng cung, hắn cũng không dám cưỡng cầu.
Tinh Diệu nhìn Thái Minh Thánh Tổ một chút, cười nói: “Hiếm khi Thái Minh huynh có thời gian, vậy chúng ta cùng đi thôi.” Sau đó nhìn một đám đại thần, đại tướng.
Thái Minh Thánh Tổ biết ý Tinh Diệu, lúc này để một đám đại thần, đại tướng tất cả về các phủ, sau đó cùng Tinh Diệu còn có Chu Huyễn đi tới Chu phủ.
Lúc đi vào Chu phủ, Chu Uy, Lạc Thủy, Chu Thành sớm đã ở ngoài cửa lớn chờ đợi.
Chu Uy thấy không chỉ có Tinh Diệu đến đây, ngay cả Thái Minh Thánh Tổ đều tới, tất nhiên là kích động không thôi.
Ngay lúc hai người Chu Uy, Lạc Thủy muốn tiến lên trước bái kiến, Thái Minh Thánh Tổ lại là nhanh chóng đỡ hai người Chu Uy dậy, nói không cần đa lễ.
Sau khi nghênh tiếp Tinh Diệu, Thái Minh Thánh Tổ, Chu Huyễn tiến vào trong Chu phủ, Chu Uy sớm đã để cho người ta chuẩn bị xong tiệc rượu, đám người ngồi vào chỗ, cùng nhau đàm luận.
Sau hai giờ, hai người Thái Minh Thánh Tổ, Chu Huyễn mới rời đi.
Tinh Diệu thì ở lại tại Chu phủ.
Chạng vạng tối, Tinh Diệu đi vào sân nhỏ của Chu Thành, cùng Chu Thành đàm luận Võ Đạo.
Nhìn tên đệ tử Chu Thành này, Tinh Diệu trong lòng đã vui mừng, lại phức tạp.
Mặc dù sự việc ở Băng Tuyết đảo, Tinh Diệu cũng không biết, nhưng là chuyện xảy ra trong đại hội giao lưu đạo thuật ở Tam Tiên Đảo, hắn lại có nghe nói, tên đệ tử này của hắn đoạt được vị trí thứ nhất của đại hội giao lưu đạo thuật ở Tam Tiên Đảo.
Tinh Diệu cảm khái nói với Chu Thành: ” Đại hội giao lưu đạo thuật ở Tam Tiên Đảo, ngươi đoạt được thứ nhất, sư phụ không ngờ tới, thiên phú đạo pháp của ngươi cũng cao như thế, ngắn ngủi mấy tháng, liền tu luyện đến cảnh giới Khu Vật thập trọng.”
Chu Thành nghe vậy cười một tiếng: “Vậy về sau sư phụ sẽ không phản đối ta tu luyện đạo pháp nữa.”
Tinh Diệu khẽ giật mình, tiếp theo cười ha ha.
Sau đó dừng lại, Tinh Diệu suy nghĩ, nói ra: “Ngươi giết Thi Nam của Thiên Long môn, vi sư cũng nghe nói, vi sư quen biết Hách thái phó của Tứ Hải vương triều, ta đã để cho người ta liên hệ Hách thái phó, để Hách thái phó ra mặt điều hòa.”
“Thiên Long môn hẳn là sẽ nể mặt Hách thái phó.”
Chu Thành kinh ngạc, không nghĩ tới sư phụ Tinh Diệu còn quen biết Hách thái phó của Tứ Hải vương triều.
Thái phó địa vị tương đương với thái sư, Hách thái phó của Tứ Hải vương triều, ở Tứ Hải vương triều chắc chắn là người có được quyền hành lớn.
Nhưng là lập tức Chu Thành âm thầm lắc đầu, mặc dù nói sư phụ hắn quen biết Hách thái phó, nhưng mà, việc này, không phải Hách thái phó kia có thể điều giải.
Sư phụ hắn chỉ biết là hắn giết trưởng lão thủ tịch Thi Nam của Thiên Long môn, mà lại không hề biết hắn còn giết tam đại Vương cảnh Thiệu Hồng Phi, Hồ Tử Thiên, Vũ Hướng Dương của Thiên Long môn.
Nếu như hắn chỉ giết thủ tịch trưởng lão của Thiên Long môn Thi Nam, có lẽ, Hách thái phó kia còn có thể điều giải.
Nhưng mà hiện tại, chết là Thái Thượng trưởng lão Vương cảnh của Thiên Long môn, Thiên Long môn làm sao có thể sẽ bỏ qua cho hắn.
Tinh Diệu ở trong sân nhỏ của Chu Thành ngây người hồi lâu, mới trở về sân nhỏ của mình.
Lại hai ngày đi qua.
Trời còn chưa sáng, toàn bộ Đại Phụng kinh thành đã náo nhiệt.
Hôm nay là đại hội diễn võ, bình thường kinh thành rất náo nhiệt, nay càng thêm người người nhốn nháo, cao thủ đến từ các phe đều từ các ngõ ngách đi ra, đi tới hiện trường đại hội diễn võ.
Địa điểm cử hành đại hội diễn võ ngay tại quảng trường bên ngoài cách hoàng cung Đại Phụng không xa.
Quảng trường rất lớn, dung nạp hai ba mươi vạn người cũng không có vấn đề gì.
Giữa quảng trường, là một lôi đài rất lớn.
Lúc Chu Thành cùng mấy người Tinh Diệu, Chu Uy, Lạc Thủy đi vào quảng trường, tiếng người huyên náo, quảng trường chen lấn dường như chật cứng.
Đại Phụng đại hội diễn võ lần này, có thể nói là sự kiện lớn nhất trong mười năm gần đây của Đại Phụng vương triều, cho nên, cao thủ tông môn đại gia tộc của Đại Phụng vương triều dường như đều chạy đến.
Chu Thành, Tinh Diệu đến, tất nhiên là thu hút ánh mắt ánh mắt các phương.
Lần này, Chu Huyễn mặc dù nói là mời Tinh Diệu chủ trì đại hội diễn võ lần này, nhưng mà cũng mời chủ trì Phật Môn Thiếu Lâm Tuệ Năng phương trượng và tông chủ Nhật Nguyệt Kiếm Tông Trần Tuyên Phong.
Bởi vì đại ca Chu Thành Chu Lập bế quan trùng kích cảnh giới, cho nên lần này cũng không trở về kinh thành.
Mà Tuệ Năng phương trượng gặp lại Chu Thành, lộ ra vẻ rất là kích động, dựng thẳng chưởng A Di Đà Phật không thôi.
Lúc trước, lúc Chu Thành vẫn là một Luyện Thể cảnh, là tuệ nhãn của hắn, nhìn ra Chu Thành bất phàm.
Chu Thành gặp lại Tuệ Năng phương trượng, cũng cảm thấy rất thân thiết.
Theo bọn người Chu Thành, Tinh Diệu đến, Chu Huyễn suất lĩnh đại thần đại tướng của Đại Phụng cũng ùn ùn kéo đến, đương nhiên, thân Thái Minh Thánh Tổ nhiều năm rất ít hiện cũng đến.
Sau bài phát biểu đầy nhiệt huyết của Chu Huyễn, rất nhanh, đại hội diễn võ bắt đầu.
Lần đại hội diễn võ này, chỉ cần là Luyện Khí cảnh trở lên đều có thể bắt đầu.
Thật ra không có quá nhiều quy tắc.
Luyện Khí nhất trọng lên lôi đài tỷ thí trước, thắng được điểm tích lũy nhiều nhất, là Luyện Khí nhất trọng tổ thứ nhất.
Sau đó là Luyện Khí nhị trọng lên lôi đài tỷ thí.
Ngay lúc cao thủ Luyện Khí nhị trọng trên lôi đài tỷ thí so tài, đột nhiên, có người chú ý tới phía xa xa bầu trời, có người phá không bay tới.
“Vương cảnh!”
“Là Vương cảnh cường giả!”
Có người kích động kêu lên.
Chỉ có Vương cảnh mới có thể ngự không phi hành.
Mà lại là ngũ đại Vương cảnh!
Mấy người Tinh Diệu, Thái Minh Thánh Tổ, Tuệ Năng phương trượng cũng đều giật mình, ai cũng nhìn về hướng năm bóng người đạp không bay đến hướng Đông Nam.
Chương 119: ĐẠI CHIẾN VỚI NGŨ ĐẠI VƯƠNG CẢNH THẤT TRỌNG
“Thiên Long môn!”
“Là cường giả Vương cảnh của Thiên Long môn ở Tứ Hải vương triều!”
Lúc có người nhìn thấy trên ngực của người tới kia thấy được chữ Long, hoảng sợ nói.
Lập tức, đám người chấn động.
Mặc dù Tứ Hải vương triều và Đại Phụng vương triều cách nhau cực xa, nhưng mà, Đại Phụng vương triều đối với Thiên Long môn ở Tứ Hải vương triều, vẫn là như sấm bên tai.
Rất nhiều người đều biết Thiên Long môn là bá chủ của Tứ Hải vương triều.
Tinh Diệu thấy rõ người tới là cường giả Vương cảnh của Thiên Long môn, biến sắc, thoáng có một loại cảm giác bất an.
Người tới, chính là mấy người Thiệu Hồng Nghiệp, Tất Sâm.
Bọn người Thiệu Hồng Nghiệp, Tất Sâm ngự không mà đến, ánh mắt xuyên qua đám người, rơi xuống trên đài hội nghị, quét mắt một vòng, cuối cùng, nhìn về hướng người mặc cẩm bào lam nhạt trên người Chu Thành.
Thiệu Hồng Nghiệp mặc dù chưa gặp qua Chu Thành, nhưng mà cũng biết qua hình dạng đặc thù của Chu Thành, cho nên, lúc nhìn thấy Chu Thành, sát ý trong lòng bốc lên.
Sát ý kinh người, từ trên người bọn hắn phát ra.
Dù là cách nhau cực xa, đám người đứng ở hiện trường đại hội diễn võ vẫn cảm nhận được sát ý trên người Thiệu Hồng Nghiệp, kinh hãi không thôi.
Khi năm người Thiệu Hồng Nghiệp, Tất Sâm không ngừng tới gần hiện trường đại hội diễn võ, đám người chỉ cảm thấy năm cỗ khí tức mênh mông không gì sánh được cuả Vương cảnh cường giả không ngừng vọt tới.
Dưới năm cỗ khí tức cường tuyệt này, đám người có cảm giác khó hô hấp, như thể dưới đáy biển sâu, bị sóng lớn biển sâu vô biên không ngừng bao phủ, không ngừng trùng kích, không nhìn thấy hi vọng.
Năm người Thiệu Hồng Nghiệp, Tất Sâm ở trên không phi tới, trong khi các cao thủ khác của Thiên Long môn thì cưỡi hung thú từ cuối con đường tức tốc vọt tới đại hội diễn võ.
Mặt đất chấn động không thôi.
Rất nhiều người, cũng đều thấy được các cao thủ khác của Thiên Long môn.
“Tiên Thiên thập trọng!” Tông chủ Nhật Nguyệt Kiếm Tông Trần Tuyên Phong chấn kinh.
Những cao thủ Thiên Long môn khác đến đây, vậy mà toàn bộ đều là Tiên Thiên thập trọng!
Bốn mươi vị Tiên Thiên thập trọng!
Mà lại có mười tôn khí tức mạnh hơn so với hắn!
Tức trong đó mười người, là Tiên Thiên tuyệt đỉnh Đại Tông Sư!
Dù là không có ngũ đại Vương cảnh Thiệu Hồng Nghiệp, riêng bốn mươi vị Tiên Thiên thập trọng cường giả, cũng đều đủ để hủy diệt Đại Phụng bất kỳ lúc nào.
Rất nhanh, năm người Thiệu Hồng Nghiệp, Tất Sâm còn có bốn mươi vị cao thủ Tiên Thiên thập trọng Thiên Long môn đi tới hiện trường diễn võ.
Dưới khí tức cường tuyệt của bọn người Thiệu Hồng Nghiệp, Tất Sâm, cao thủ các tông môn phái của Đại Phụng vương triều đều hướng đài chủ tịch ở hiện trường diễn võ không ngừng lùi lại.
Thái Minh Thánh Tổ thấy bọn người Thiệu Hồng Nghiệp, Tất Sâm đến, cùng Chu Huyễn vội vàng đứng dậy, đi tới trước mặt bọn người Thiệu Hồng Nghiệp, Tất Sâm, Thái Minh Thánh Tổ ôm quyền, cung kính một thân: “Đại Phụng Chu Thái Minh bái kiến năm vị đại nhân Thiên Long môn, không biết chư vị đại nhân của Thiên Long môn đến đây, chưa từng nghênh tiếp từ xa, mong rằng chư vị đại nhân thứ tội!”
Thiệu Hồng Nghiệp lại không nhìn Thái Minh Thánh Tổ, nhìn về hướng Chu Thành.
“Ngươi chính là Chu Thành!” Thiệu Hồng Nghiệp lãnh đạm nói.
Hiện tại đã gần giữa trưa, ánh nắng chói chang, nhưng mà đám người chỉ cảm thấy lãnh ý kinh người không ngừng tràn ngập ra.
“Không sai.” Chu Thành sắc mặt bình tĩnh.
Thái Minh Thánh Tổ khom người, thấy đối phương ngay cả nhìn cũng chưa từng nhìn mình, không khỏi một trận xấu hổ.
“Đại nhân, tại hạ Chu Thái Minh.” Thái Minh Thánh Tổ mở miệng nói.
Thiệu Hồng Nghiệp ngắt lời nói: “Nơi này không có chuyện của ngươi, người chúng ta hôm nay muốn tìm là Chu Thành.”
Thái Minh Thánh Tổ sắc mặt đỏ lên.
Thiệu Hồng Nghiệp nhìn chằm chằm Thái Minh Thánh Tổ một chút: “Bất kể là ai , đợi lát nữa nếu như dám can đảm xen vào việc của người khác, chết!”
Lời này, là nói với đám người Thái Minh Thánh Tổ, Chu Huyễn, cũng như nói với cường giả các phương của Đại Phụng vương triều ở hiện trường.
Thái Minh Thánh Tổ sắc mặt âm tình.
Lúc này, Tinh Diệu tiến lên, trầm giọng nói: “Tại hạ Vạn Tinh môn Tinh Diệu.”
Nhưng mà, Tinh Diệu vừa mở miệng, đột nhiên, Thiệu Hồng Nghiệp lạnh giọng hừ một cái, đột nhiên một chưởng quất về phía mặt Tinh Diệu.
Chưởng lực của Thiệu Hồng Nghiệp, thực sự quá nhanh, Tinh Diệu vừa kịp phản ứng, đối phương liền đã rút đến trước mặt mình.
Tinh Diệu kinh sợ, toàn lực vận chuyển chân nguyên của cường giả Vương cảnh, một chưởng nghênh đón.
Nhưng mà, tay phải của Thiệu Hồng Nghiệp kia lại đột nhiên huyễn hóa ra một loạt chưởng ấn, vòng qua bàn tay của Tinh Diệu.
Tinh Diệu kinh hãi, nhìn thấy tay phải của Thiệu Hồng Nghiệp liền muốn quất vào trên mặt Tinh Diệu, đột nhiên, một bóng người lóe lên, một chưởng nghênh đón tay phải Thiệu Hồng Nghiệp.
Bình!
To lớn vang vọng.
Kinh người khí lãng cuốn lên.
Bọn người Thái Minh Thánh Tổ, Chu Huyễn ai cũng bị khí lãng kinh khủng bắn bay ra.
Cho dù là Tinh Diệu, cũng đều bị khí lãng bắn liên tiếp lui về phía sau không thôi.
Mà Thiệu Hồng Nghiệp cũng đều bị chấn động phải lui về phía sau mấy bước mới ổn định thân hình.
Đám người giật nảy cả mình, ai cũng nhìn lại, chỉ thấy vừa rồi trước mặt vị trí Tinh Diệu đứng, chẳng biết lúc nào nhiều một bóng dáng gầy gò mặc đồ lam nhạt.
Rõ ràng là Chu Thành!
Bọn người Tinh Diệu, Thái Minh Thánh Tổ, thậm chí Thiệu Hồng Nghiệp, Tất Sâm ai cũng chấn kinh.
Ngay cả hai người Chu Uy, Lạc Thủy cũng hai mắt trừng lớn.
Mặc dù bọn hắn không rõ thực lực của Thiệu Hồng Nghiệp, nhưng mà đều nhìn ra được ngay cả Tinh Diệu đều khó mà ngăn cản một chưởng của đối phương, nhưng mà bây giờ, Chu Thành không chỉ có tiếp chưởng lực của đối phương, mà còn đẩy đối phương lui mấy bước.
Mặc dù chỉ là mấy bước, nhưng mà cũng đủ khiến mọi người Chu Uy, Tinh Diệu, Thái Minh Thánh Tổ tất cả chấn kinh.
Khi tất cả mọi người đều đang kinh ngạc, Thiệu Hồng Nghiệp khó tin nhìn Chu Thành: “Không thể như vậy! Ta là Vương cảnh thất trọng, thực lực ngươi làm sao có thể tăng lên nhanh như vậy!”
Vương cảnh thất trọng!
Tất cả mọi người Chu Uy, Thái Minh Thánh Tổ nghe Thiệu Hồng Nghiệp trước mắt là Vương cảnh thất trọng, đều kinh ngạc.
Thiệu Hồng Nghiệp này lại là cường giả Vương cảnh thất trọng!
Đây chẳng phải là nói, Chu Thành đã? !
Tất Sâm và các Thái Thượng trưởng lão khác của Thiên Long môn sắc mặt khó coi.
Thiên Long môn đã dự đoán qua thực lực của Chu Thành, cho dù là Chu Thành trưởng thành nhanh thế nào, hơn một tháng, chiến lực tối đa cũng chỉ có thể so với Vương cảnh tam trọng tứ trọng.
Nhưng là bây giờ!
Nghĩ đến cái này.
Ánh mắt bọn hắn nhìn Chu Thành, cũng đều dần dần sợ hãi.
Thế gian này, còn có quái thai đáng sợ như thế? Hơn một tháng trước, Chu Thành nhiều lắm là có thể so với Vương cảnh nhị trọng đi, hơn một tháng sau, thậm chí ngay cả Vương cảnh thất trọng đều không phải là đối thủ của hắn!
Càng sợ hãi, sát ý của bọn hắn đối với Chu Thành càng mạnh.
Chu Thành phải chết!
Nếu không, chỉ sợ chưa đến nửa năm, Thiên Long môn nhất định sẽ bị hủy diệt dưới tay Chu Thành!
Năm người Thiệu Hồng Nghiệp, Tất Sâm nhìn nhau, tâm linh tương thông, năm người đồng thời nhảy lên một cái, đột nhiên một quyền đánh giết tới hướng Chu Thành.
Năm người năm quyền, hóa thành năm dòng lũ, từ năm phương hướng đánh tới phía Chu Thành.
Năm người đều không có giữ lại thực lực, đem chân nguyên thôi động đến cực hạn, sức mạnh hủy diệt thiên địa, làm cho tất cả mọi người quá sợ hãi, ai cũng hoảng sợ tránh lui.
Bảy người Tần Mãnh, Lâm Nho bảo vệ hai người Chu Uy, Lạc Thủy cũng đều bị bay ngược.
Nhìn lực quyền của năm người Thiệu Hồng Nghiệp, Tất Sâm đánh tới, Chu Thành đột nhiên toàn thân lôi quang diệu động, từng lôi điện to bằng cánh tay ngưng tụ thành từng lôi xà.
Chu Thành lượn vòng, chỉ thấy lôi xà quanh thân hắn bắn ra vô số đao khí, cùng lực quyền của năm người Thiệu Hồng Nghiệp, Tất Sâm không ngừng va chạm vào nhau.
Tiếng ầm vang không ngừng.
Lực quyền của năm người Thiệu Hồng Nghiệp, Tất Sâm, vậy mà nhất thời không cách nào phá mở lôi xà đao khí quanh thân Chu Thành.
“Tử Điện Lôi Đao!” Năm người Thiệu Hồng Nghiệp, Tất Sâm nhìn thấy lôi khí quanh thân Chu Thành, trăm miệng một lời.
Chu Thành vậy mà học xong thần thông của Thiên Long môn bọn hắn, mà còn đã tiến vào cảnh giới đại thành!
Chương 120: TÀ CÔNG THÔN PHỆ CHN NGUYÊN CỦA NGƯỜI KHÁC
Năm người Thiệu Hồng Nghiệp không thể tin được.
Chu Thành hẳn là từ trên người Thiệu Hồng Phi, Hồ Tử Thiên tìm được bí tịch Tử Điện Lôi Đao, hẳn là hơn một tháng trước mới bắt đầu tu luyện Tử Điện Lôi Đao.
Hơn một tháng, liền đem Tử Điện Lôi Đao tu luyện đến cảnh giới đăng đường nhập thất? !
Bọn hắn thực sự khó mà tin được.
Đúng lúc này, đột nhiên, Chu Thành bay lên không trung, năm ngọn lửa khổng lồ đột nhiên nổi lên từ trong không khí mỏng, chém xuống năm người Thiệu Hồng Nghiệp.
Năm ngọn lửa khổng lồ, ẩn chứa sức mạnh kinh khủng, vậy mà còn mạnh hơn Tử Điện Lôi Đao.
Càng làm cho đám người ở hiện trường sợ hãi chính là, năm ngọn lửa khổng lồ này vậy mà xen vào ở giữa thực cùng ảo.
“Huyễn Thần Trảm!” Năm người Thiệu Hồng Nghiệp kêu to.
Chu Thành không chỉ tu luyện thành công Tử Điện Lôi Đao, mà ngay cả một trong thập đại thần thông của Thiên Long môn Huyễn Thần Trảm cũng đều tu luyện thành công.
Huyễn Thần Trảm cũng đã tu luyện đến cảnh giới đăng đường nhập thất!
Năm người Thiệu Hồng Nghiệp nhìn ngọn lửa to lớn chém tới, đều liên tục hoảng sợ tránh né.
Huyễn Thần Trảm một khi tu luyện tới cảnh giới đại thành, công kích thần hồn ẩn chứa trong đó cực kỳ khủng bố, căn bản không phải Võ Đạo thần thông có thể ngăn cản được, cho nên, cao thủ Võ Đạo chỉ có thể tránh né.
Năm người vừa mới né tránh, Huyễn Thần Trảm chém xuống mặt đất trên lôi đài.
Ầm ầm!
Chỉ thấy lôi đài của đại hội diễn võ to lớn bị chia thành năm phần, hóa thành năm khối, sụp đổ ầm vang.
Cát bụi cuồn cuộn.
Đá vụn bắn tung tóe.
Đám người kinh hãi, lần nữa lui lại.
Đúng lúc này, trong đám người, đột nhiên xông ra một đoàn cao thủ, nhao nhao công kích về phía hai người Chu Uy và Lạc Thủy.
Một vị cao thủ Tiên Thiên thập trọng hậu kỳ chớp mắt liền vọt tới trước mặt Chu Uy, nhìn thấy trường đao liền đâm trúng Chu Uy, nhưng mà, lại bị hai ngón tay kẹp lấy, hai ngón tay của Tần Mãnh kẹp lấy trường đao của đối phương, hai mắt lạnh lùng, hai ngón tay vừa dùng lực, trường đao của đối phương lượn vòng, trực tiếp cắt vào cổ đối phương.
Một vị Tiên Thiên thập trọng hậu kỳ chết đi!
Thái Minh Thánh Tổ, Trần Tuyên Phong các cao thủ ở hiện trường nhìn Tần Mãnh, ai cũng giật mình.
Ngay cả Tinh Diệu cũng đều ngạc nhiên.
Vẫy tay một cái, giết chết một vị Tiên Thiên thập trọng hậu kỳ!
Ngay cả như Tiên Thiên tuyệt đỉnh Đại Tông Sư cũng không cách nào làm được.
Lúc này, nhìn trọng phạm ở Ác Ma đảo chém giết tới, mấy người Lâm Nho, Khương Thần, Dương Vũ, Mộc Linh, Mạnh Tư Dao, Trương Lực cũng đều không ẩn giấu thực lực, nhao nhao ra tay.
Lập tức, kiếm khí cuốn lên, roi dài như rồng, mũi tên sắc bén tuôn ra như mưa xối xả.
Thương mang xẹt qua như sao.
Kêu thảm liên miên.
Mưa máu đầy màu sắc dưới ánh mặt trời.
Chỉ thấy trong nháy mắt, trên mặt đất xung quanh mấy người Tần Mãnh, Lâm Nho, mấy chục thi thể đã ngã gục.
Những trọng phạm ở Ác Ma đảo này đầu tiên ra tay, thực lực đều rất mạnh, đều là Tiên Thiên.
Vốn trọng phạm ở Ác Ma đảo muốn chém giết tới thấy từ phía sau, đều giật mình kêu lên, nhao nhao ngừng lại, nhưng mà những trọng phạm ở Ác Ma đảo này ngừng lại, bảy người Tần Mãnh, Lâm Nho lại di chuyển.
Bảy người Tần Mãnh, Lâm Nho đồng thời lấn người tiến lên, đại đao trong tay, trường kiếm, trường thương, trường tiên nhao nhao vung ra, lần nữa mang theo một mảnh huyết vũ.
Trọng phạm Ác Ma đảo hoàn toàn không có sức lực ngăn cản, giống như cây lúa mạch bị thu hoạch, không ngừng đổ xuống.
Rất nhanh, bảy người Tần Mãnh, Lâm Nho đi tới trước mặt bốn mươi vị cao thủ Tiên Thiên thập trọng của Thiên Long môn.
“Bố Thiên Long Trận!”
Một vị cao thủ Thiên Long môn kêu to.
Trường kiếm trong tay 40 người, động tác thống nhất, giống như một đầu Kiếm Long đánh tới hướng bảy người Tần Mãnh, Lâm Nho.
40 người đều là Tiên Thiên thập trọng, nhưng mà dưới sự gia trì của Thiên Long Trận, sức mạnh của 40 người hội tụ, nhiều hơn nhiều so với sức mạnh tổng hợp của 40 người của họ..
Ngay cả Tinh Diệu nhìn thấy 40 người Thiên Long Trận, cũng đều biến sắc, cho dù là hắn, cũng không cách nào chịu nổi công kích của Thiên Long Trận này.
Nhưng mà hai người Tần Mãnh, Lâm Nho đao kiếm giao thoa, trong nháy mắt xẹt qua Thiên Long Trận, chỉ thấy 40 người Thiên Long Trận, cánh tay phải cầm kiếm đều gãy mất một chỗ.
Lúc này, không trung truyền đến tiếng vang vọng thật lớn.
Chỉ thấy Chu Thành một quyền đánh trúng Thiệu Hồng Nghiệp, Thiệu Hồng Nghiệp như diều đứt dây, từ trên cao giáng xuống, hung hăng đập xuống trên quảng trường.
Quảng trường bị nện ra một cái hố hình người to.
Thiệu Hồng Nghiệp đập xuống quảng trường, ngực đã hoàn toàn bị đánh bẹp, áo giáp hoàn toàn nổ tung, và máu liên tục chảy ra.
Nhìn thấy thảm trạng của Thiệu Hồng Nghiệp, đám người hít một hơi lãnh khí.
Thiệu Hồng Nghiệp là Vương cảnh thất trọng, khả năng phòng ngự cường đại đương nhiên không cần phải nói, nhưng mà bây giờ, dù là trên người mặc áo giáp cấp bậc thượng phẩm Linh khí, vẫn bị Chu Thành một quyền đánh bẹp.
Áo giáp cấp bậc Thượng phẩm Linh khí dưới sức mạnh lực quyền của Chu Thành, giống như là trang giấy, thật mỏng manh.
Bốn người Tất Sâm giật mình, hai mắt huyết hồng, càng điên cuồng đánh tới hướng Chu Thành.
Chu Thành vung Tử Điện Lôi Đao lên, cùng bốn người công kích va chạm vào cùng một chỗ.
“Bắc Minh Thần Công của ngài thôn phệ chân nguyên ẩn chứa trong công kích của ngũ đại Vương cảnh, tiến độ tu luyện lần nữa tăng lên 1%.”
” Tử Điện Lôi Đao của ngài cùng năm vị cao thủ Vương cảnh thất trọng giao thủ, được truyền cảm hứng rất nhiều, tiến độ tu luyện bạo tăng.”
âm thanh của hệ thống không ngừng vang lên.
Cùng năm người Thiệu Hồng Nghiệp, Tất Sâm giao thủ sau một hồi, thực lực của Chu Thành đã tăng lên không ít.
Trước khi giao thủ, Chu Thành là Vương cảnh tứ trọng 8%, Bắc Minh Thần Công sau một trận thôn phệ, đã đạt đến 28%, tốc độ thần tốc.
Hai đại thần thông Huyễn Thần Trảm, Tử Điện Lôi Đao của hắn tiến bộ cũng thần tốc, cứ theo đà này, hôm nay chỉ sợ có thể đột phá đến cảnh giới lô hỏa thuần thanh.
So với vui mừng của Chu Thành, năm người Thiệu Hồng Nghiệp, Tất Sâm càng đánh càng kinh ngạc, càng đánh càng lạnh mình.
Giống như ba người Thiệu Hồng Phi, Hồ Tử Thiên, Vũ Hướng Dương lúc trước ở Băng Tuyết đảo, năm người Thiệu Hồng Nghiệp, Tất Sâm sau một hồi đánh lâu, không chỉ có không cách nào áp chế được Chu Thành, ngược lại càng cảm giác cố hết sức, càng cảm giác mệt mỏi, càng cảm giác chân nguyên trong đan điền hao tổn kinh khủng, hơn nữa bọn hắn nuốt đan dược bổ sung chân nguyên, vậy mà không có hiệu quả.
Sau một trận chiến dài, năm người cũng đều đã nhận ra biến hóa quỷ dị trên người có liên quan đến Chu Thành.
“Chu Thành, ngươi đang thôn phệ chân nguyên của chúng ta!” Tất Sâm phát giác được chân nguyên trong đan điền dị dạng, kinh sợ hỏi.
Hắn nhìn qua một bản sách cổ, trong đó ghi chép một công pháp tà môn, có thể thôn phệ chân nguyên của người khác.
Tuy nhiên, hắn vừa nói xong, liền bị Chu Thành dùng Tử Điện Lôi Đao chém trúng, chém bay ra ngoài, lúc rơi xuống đất, chỉ thấy một vết đao kinh khủng dường như muốn cắt ngang ngực hắn.
Chỗ vết đao, bốc lên lôi khí màu tím.
Tất Sâm há miệng, phun ra một ngụm đại huyết, dữ tợn cười nói: “Hóa ra, thực lực ngươi tăng lên khủng bố như thế, là bởi vì tu luyện công pháp tà môn có thể thôn phệ nội lực chân nguyên của người khác, ta còn cho rằng ngươi thật sự là yêu nghiệt gì.”
“Chu Thành, ngươi bây giờ thực lực tăng lên mặc dù nhanh, nhưng mà về sau thôn phệ nội lực chân nguyên của người khác càng nhiều, ngươi chết càng nhanh.”
“Bởi vì nội lực chân nguyên của mỗi người thuộc tính cũng khác nhau, không thể dung hòa với chân nguyên trong đan điền của ngươi, ngươi bây giờ có lẽ còn có thể áp chế được nội lực chân nguyên của người khác, nhưng mà thời gian càng lâu, đến lúc đó những chân nguyên này sẽ càng cuồng bạo.”
“Ngươi tất nhiên sẽ bạo thể mà chết!”
Lời nói của Tất Sâm, khiến đám người ở hiện trường xôn xao.
“Thôn phệ nội lực chân nguyên của người khác!”
“Hóa ra thực lực của Chu Thành tăng lên khủng bố như thế, là tu luyện loại công pháp này.”
Các phương ở hiện trường tâm tư khác biệt, một số thì hả hê, một số thì lắc đầu thở dài và một số thì lo lắng.