Xếp ở dưới Long Thiên, chính là Dương Đông của Hồng Liên tông, tiếp theo là Dư Niên, Dương Đông là hơn 32,000 điểm, Dư Niên là hơn 31,000 điểm.
Ba người đều đạt được trên 30. 000 điểm.
Thứ tư là Bắc Thần Duy Nhất, hơn 28,000 điểm, thứ năm là Hỏa Đồng, thứ sáu là Mộc Hướng.
Thứ bảy là Hồ Nhược của Hồ gia ở Quang Long vương triều, thứ tám là Tô Tiểu Tuyết của Tô gia ở Huyền Linh vương triều, thứ chín là Lôi Thiên của Lôi gia ở Lôi Viêm vương triều, thứ mười là Tôn Vinh Đình của Tôn gia ở Quang Long vương triều.
Điểm tích lũy của mười người không ngừng thay đổi, vài phút liền tăng lên một đoạn, đem khoảng cách với các cao thủ khác càng kéo càng xa.
Trên đài chủ trì bên ngoài bí cảnh, hoàng đế Quang Long vương triều là Long Vạn Phong nhìn điểm tích lũy và xếp hạng của Long Thiên con trai mình, vẫn luôn duy trì dáng vẻ tươi cười.
Mặc dù điểm tích lũy của hai người Dương Đông, Dư Niên tăng lên cũng rất nhanh, nhưng mà so sánh với Long Thiên, vẫn là kém hơn một chút, từ lúc tranh tài đến bây giờ, hai người Dương Đông, Dư Niên vẫn bị Long Thiên đè ép.
Xem ra cứ như vậy, bí cảnh của vòng thứ nhất, chắc hẳn là con trai hắn Long Thiên đứng vị trí thứ nhất.
Thái Thượng trưởng lão Trần Xung của Cửu Ma Thần Điện cười nói với Long Vạn Phong: “Vạn Phong huynh, ta đã sớm nói, cuộc thi đấu tranh bá vương triều lần này, Long Thiên nhất định có thể đoạt được vị trí thứ nhất.”
Long Vạn Phong cười ha ha, khoát tay nói: “Nói còn quá sớm, nói còn quá sớm, bây giờ mới là vòng thứ nhất, vòng thứ ba mới là quan trọng nhất.”
Thái Thượng trưởng lão Dương Hi của Cửu Ma Thần Điện cười nói: “Mặc dù vòng thứ ba quan trọng nhất, nhưng mà, vòng thứ nhất cũng có thể nhìn ra được thực lực của cá nhân, thực lực càng mạnh, săn giết hung thú càng nhiều, điểm tích lũy tất nhiên sẽ càng nhiều.”
Bên dưới đài chủ trì, rất nhiều cường giả Tôn cảnh đứng chung một chỗ với tông chủ Hồng Liên tông Nhậm Hồng Phi đang nhìn lên Vạn Long phong và Thái Thượng trưởng lão Cửu Ma Thần Điện trên đài hội nghị đàm tiếu tiếng gió, lạnh giọng hừ một cái.
“Tông chủ đại nhân yên tâm, Long Thiên chỉ là tạm thời dẫn trước mà thôi, Dương Đông đã tu luyện thành Hồn Kiếm, nhất định có thể đoạt được vị trí thứ nhất cuộc thi đấu tranh bá vương triều lần này.” Một vị Thái Thượng trưởng lão của Hồng Liên tông nói với Nhậm Hồng Phi.
Nhậm Hồng Phi gật đầu.
Hắn vẫn là có lòng tin với Dương Đông.
Hồn Kiếm chính là tuyệt học thần thông mạnh nhất của Hồng Liên tông bọn hắn.
Dưới cùng một cảnh giới, nó là bất khả chiến bại.
Trong đám người, Chư Viễn còn có Hề Chấn Hồng cũng đều đang chú ý đến xếp hạng của Chu Thành.
Hai người một phen tìm kiếm, cuối cùng lúc phát hiện tên Chu Thành đang ở vị trí hơn 900, không khỏi kinh ngạc.
“Chu Thành tiểu tử này.” Hề Chấn Hồng lắc đầu cười một tiếng.
Chư Viễn nói ra: ” Xếp hạng vòng thứ nhất không quan trọng, Chu Thành xem ra chỉ muốn tấn cấp là được rồi.
Hề Chấn Hồng gật đầu.
Long Uyên của Thiên Long môn nhìn xếp hạng của Chu Thành, hai mắt lạnh lùng.
Mà ở bên ngoài Cửu Ma bình nguyên, trên đỉnh một ngọn núi nọ, có hai người đứng vững vàng ở đó.
Hai người này trên người mặc chiến bào hoàng kim, uy thế trên người, đè ép tứ phương, hai người này, chính là cao thủ của Đế Sát cung một trong thập môn Tiên Đạo, thi đấu tranh bá vương triều cửa Thanh Phong đại lục, Đế Sát cung điều động hai người tới, nhìn xem Thanh Phong đại lục lần này có đệ tử đặc biệt xuất sắc hay không.
“Long Thiên, Kim Ô Đế Thể, huyết mạch Lục Dương, cũng không tệ lắm.” Vương Truyền Uy gật đầu nói: ” Thiên phú của mấy người Dương Đông, Dư Niên, Bắc Thần Nhất Minh, Hỏa Đồng mặc dù không tệ, nhưng mà vẫn còn kém một chút.”
“Toàn bộ Thanh Phong đại lục, cũng chỉ có Long Thiên miễn cưỡng có thể đạt được tới đệ tử tiêu chuẩn của Đế Sát cung chúng ta.”
Nhiệm Chính Khôn nói ra: ” Tiểu đại lục giống như Thanh Phong đại lục này có một nhân vật như Long Thiên, đã coi là không tệ.”
Thời gian trôi qua.
Một ngày đi qua.
Màn đêm buông xuống.
Trong bí cảnh , màn đêm cũng càng ngày càng nặng.
Đến ban đêm, bên trong rừng rậm, hung thú ẩn nấp chỗ tối dần dần hiện ra, nhiều hơn rất nhiều so với ban ngày.
Tiếng thú rống liên tiếp.
Ban đêm rừng rậm, trở thành thiên đường của vạn thú.
Một ít đệ tử thực lực yếu đến ban đêm, cũng đều trốn đi.
Chu Thành tiếp tục dạo bước trong rừng rậm vào ban đêm, vẫy tay một cái, chính là vài đầu hung thú rơi xuống đất.
Sau khi giết thú có chút mệt mỏi, Chu Thành đốt lửa bên trong rừng rậm, trực tiếp bắt đầu nướng một con hung thú gấu vừa mới săn giết được.
Thịt gấu mặc dù có chút thô ráp, nhưng mà, dưới bụng đầy đặn và ngon ngọt, cắn một cái miệng đầy tươi non, có một loại hưởng thụ khác.
Đốt lửa ở bên trong rừng rậm, không thể nghi ngờ là hành động tự sát, ánh lửa sẽ làm cho hung thú bên trong rừng rậm ùn ùn kéo đến.
Quả nhiên.
Bị ngọn lửa thu hút, những con thú dữ tiếp tục xuất hiện xung quanh hắn.
Chu Thành nhìn các hung thú tuôn ra, trực tiếp chính là một đòn Thái Hư Thần Long Phá.
Thần Long phá không bay ra.
Mà lại là năm Thần Long.
Hiện tại, Thái Hư Thần Long Phá của Chu Thành đã đạt tới cảnh giới xuất thần nhập hóa, uy lực đại tăng.
Năm Thần Long gào thét thiên địa.
Cày qua mấy trăm đầu hung thú tuôn ra từ bên trong.
Mấy trăm hung thú đều bị năm đầu Thần Long từng cái xúc bay.
Hung thú ban đầu vây quanh không gian xung quanh như nêm cối, trong nháy mắt, hung thú bị xúc bay, xung quanh Chu Thành trở thành một khoảng không.
Nhưng mà, những hung thú bị xúc bay, mùi máu tươi nồng đậm, ngược lại hấp dẫn càng nhiều hung thú.
Chu Thành ngồi ở đó, mỗi khi có hung thú vọt tới, chính là một quyền.
Một quyền qua đi, lại là một khoảng không.
Nghe bên này có động tĩnh lớn, không ít đệ tử gia tộc cẩn thận từng li từng tí tới xem, đều chấn kinh đến tột đỉnh.
Một vị cao thủ Tôn gia của Quang Long vương triều sau khi nhìn thấy, cẩn thận rút đi, sau đó trở về bẩm báo cho Tôn Vinh Đình người đang có xếp hạng thứ 10.
Tôn Vinh Đình nghe xong, giật nảy cả mình: “Thái Hư Thần Long Phá? Nhất quyền ngũ long! Điều đó không thể nào! Trừ Long Uyên ra, Thiên Long môn không có người nào có thể tu luyện Thái Hư Thần Long Phá tới cảnh giới xuất thần nhập hóa!”
” Thái Hư Thần Long Phá của Trương Hoằng mới cảnh giới đăng đường nhập thất mà thôi.”
Trương Hoằng là đệ tử trong các đệ tử có thực lực mạnh nhất của Thiên Long môn lần này tham gia thi đấu tranh bá vương triều, cũng là đệ tử có thiên phú tốt nhất của Thiên Long môn, là Tiên Thiên thập trọng hậu kỳ đỉnh phong.
“Hoàn toàn là sự thật, thiếu niên áo lam kia ngồi bên cạnh đống lửa, một quyền vung ra, Ngũ Long phá không, tất cả hung thú đều bị xúc bay.” Vị cao thủ Tôn gia kia nói: “Khi ta đến đó, trên mặt đất phía, đã nằm chí ít 2000 thi thể hung thú!”
2000 đầu!
Một đám cao thủ Tôn gia đều là kinh hãi.
Cho dù là Tiên Thiên nhất trọng, 2000 đầu, đó cũng là 2000 điểm tích lũy.
Tôn Vinh Đình mặc dù bây giờ điểm tích lũy xếp hạng thứ 10, nhưng mà từ lúc tiến vào bí cảnh đến bây giờ, cũng không có săn giết được 2000 con hung thú.
“Ngươi dẫn ta đi xem xem.” Tôn Vinh Đình nghĩ nghĩ, nói ra, thiếu niên áo lam này, làm cho hắn rất hứng thú.
Cho dù là hắn, cũng không dám một thân một mình đốt lửa trong rừng rậm, dẫn đàn thú đến công kích.
“Vinh Đình đại ca, ta nghĩ, vẫn là nên thôi đi.” Vị cao thủ Tôn gia trở về bẩm báo kia chần chờ nói: “Thiếu niên áo lam kia, ta luôn cảm thấy, rất thần bí.”
Tôn Vinh Đình nhìn vị cao thủ Tôn gia kia một chút, nở nụ cười: “Ý của ngươi là nói, ta khả năng không phải là đối thủ của thiếu niên áo lam kia?”
Trong tiếng cười, Tôn Vinh Đình lộ ra sự tự tin mạnh mẽ.
Điểm tích lũy của hắn mặc dù chỉ xếp tại thứ mười, nhưng mà, với thực lực của hắn, hắn tự tin chính là gặp mấy người Bắc Thần Nhất Minh, Mộc Hướng, Hỏa Đồng, cũng không sợ.
Vị cao thủ Tôn gia kia lúng ta lúng túng.
Một vị cao thủ khác của Tôn gia cười nói: “Tôn Lượng, thực lực của Vinh Đình đại ca chúng ta, có thể so với Bắc Thần Nhất Minh, Mộc Hướng, vậy thiếu niên áo lam kia sẽ không thể so với Long Thiên, Dương Đông a?”
Đám người cười một tiếng.
“Đi, chúng ta đi qua chiếu cố thiếu niên áo lam này.” Tôn Vinh Đình đứng dậy nói.
Chương 164: Long Thần Bát âm xuất thần nhập hóa
Ngay lúc Tôn Vinh Đình dẫn đầu cao thủ Tôn gia đi tới hướng Chu Thành, đệ tử Hồ gia cũng nghe nói về việc của Chu Thành.
“Thiếu niên áo lam? Có thể nào chính là tiểu tử chúng ta đã gặp ở Thiên Long thương hội kia hay không?” Đệ tử Hồ gia lúc trước bị Chu Thành giáo huấn nói ra.
“Thái Hư Thần Long Phá cảnh giới xuất thần nhập hóa?” Hồ Nhược người đang xếp hạng thứ bảy kinh nghi.
” Người của Thiên Long môn ư?”
“Thiên Long môn, ngoại trừ Long Uyên, lại còn có người tu luyện Thái Hư Thần Long Phá đến cảnh giới xuất thần nhập hóa sao?”
Một đám cao thủ Hồ gia không ngừng suy đoán.
Hồ Nhược trầm ngâm nói: “Mọi người theo ta đi xem xem.” Hắn cũng giống như Tôn Vinh Đình, hứng thú với Chu Thành.
Một tiểu thiếu niên mười bốn tuổi, lại có thể đem Thái Hư Thần Long Phá tu luyện tới cảnh giới xuất thần nhập hóa, đoán không chừng cho dù ai biết đều này sẽ không kìm nén được sự hiếu kỳ trong lòng.
Thế là Hồ Nhược cũng dẫn đầu một đám cao thủ Hồ gia đi tới chỗ Chu Thành.
Bởi vì khoảng cách từ chỗ Hồ Nhược đến vị trí của Chu Thành tương đối gần, cho nên, trước khi Tôn Vinh Đình đến, đám người Hồ gia đã đến trước một bước.
Hồ Nhược từ xa xa nhìn thấy đống lửa.
Trong rừng rậm bóng đêm, đống lửa ánh lên rất rõ ràng.
Còn chưa tới gần đống lửa, đám người đã nghe đến mùi máu tanh cực kỳ nồng nặc, mùi máu tươi sộc vào mũi, từng luồng từng luồng mùi máu tanh bị gió nóng đập vào mặt, khiến cho người ta buồn nôn.
Đám người nhìn lại, chỉ thấy nơi xa trên mặt đất, khắp nơi là thi thể hung thú.
Đám hung thú này, đủ loại, chân cụt tay đứt, có con đầu lăn xuống đất, có thi thể rủ xuống phía trên chạc cây, quả thực là Huyết Chi Địa Ngục.
Nhìn trước mắt như là tình cảnh ở địa ngục, một đám đệ tử của Hồ gia đều là kinh hãi, một vài đệ tử Hồ gia thậm chí sắc mặt trắng bệch, trong lòng bàn tay toát mồ hôi.
Dù là Hồ Nhược, trong lòng cũng đều thắt lại.
Bọn hắn không phải chưa từng gặp qua giết chóc, nhưng mà hai ba ngàn thi thể con hung thú nằm ngang trước mắt, vẫn là làm cho người ta kinh ngạc.
Chu Thành ngồi bên đống lửa, vẻ mặt bình tĩnh, an tĩnh uống Tứ Hải Long Tửu.
Mùi rượu, tràn ngập.
Nhưng mà cho người ta cái cảm giác, giống như ngồi ở trong Huyết Ngục Tu La Chi Vương.
Trên người Chu Thành không có một chút khí thế, nhưng mà Hồ Nhược vậy mà không cách nào tiến một bước hướng về phía trước.
Đúng vậy, Hồ Nhược thân là đệ nhất thế hệ trẻ tuổi của Hồ gia, đối mặt với một tiểu thiếu niên 14~15 tuổi trước mắt này, vậy mà lại không dám bước lên trước tới gần.
Đệ tử Hồ gia lúc trước bị Chu Thành dạy dỗ tại Quang Long thương hội cổ họng cũng đều khô khốc: “Hồ Nhược đại ca, chúng ta hay là nên đi thôi.”
Hồ Nhược hít sâu một hơi, đang muốn mở miệng, đã thấy nơi xa Tôn Vinh Đình dẫn theo một đám cao thủ Tôn gia đi tới.
Tôn Vinh Đình cũng nhìn thấy bọn người Hồ Nhược, ngạc nhiên một chút, cười nói: “Hóa ra là Hồ Nhược huynh.”
Hồ Nhược nhẹ gật đầu.
Tôn Vinh Đình quay đầu lại, nhìn thấy cảnh thi thể hung thú chồng chất như núi trước mắt, còn có khắp nơi đều là chân cụt tay đứt, cũng đều là giật nảy mình.
Đứng ở đó, hắn giống như Hồ Nhược , cũng do dự mà đều nhất thời không dám bước lên trước.
Lúc này, đột nhiên, phía trên không rừng rậm tối sầm lại, đám người nhìn lại, rõ ràng là một đầu to lớn giống Phượng Hoàng, là Điểu thú hai cánh dài đến mấy chục mét,
“Là Man Loan!”
” Man Loan hung thú Vương cảnh!”
Tôn Vinh Đình, bọn người Hồ Nhược nhận ra con Điểu thú này.
Chỉ thấy con Man Loan hung thú này trong nháy mắt một đầu đâm xuống, công kích tới hướng Chu Thành.
Tốc độ của Man Loan so với tốc độ của Thiết Vũ Thú lúc trước không biết nhanh hơn bao nhiêu lần, rất nhiều cao thủ Tôn gia và Hồ gia còn không kịp phản ứng, cự trảo của Man Loan thú liền bắt được đỉnh đầu Chu Thành.
Ngay cả Tôn Vinh Đình, Hồ Nhược cũng là cả kinh.
Nhìn thấy con Man Loan hung thú kia bắt trúng đầu của Chu Thành, đột nhiên, Chu Thành há miệng ra, lực lượng cường đại ngưng tụ thành tám âm phù huyền ảo, từ trong miệng hắn ngay lập tức bắn ra.
Tám cái huyền ảo âm phù này, có chút giống văn tự Thượng Cổ, có chút giống trận phù Thượng Cổ.
Khi tám cái âm phù huyền ảo bay ra, quang mang của âm phù đại trán, quang mang chiếu sáng rực khắp xung quanh.
Mỗi một cái âm phù, giống như là một cái Thiên Long, đánh vào ngực của Man Loan hung thú.
Oanh!
Đám người có thể nghe được tiếng vang to lớn của ngực Man Loan hung thú bị oanh trúng cùng và tiếng kêu thảm của Man Loan hung thú.
Kêu thảm thê lương.
Chỉ thấy hình thể to lớn của Man Loan hung thú bị một đòn đánh bay, bị đánh cho một lần nữa bay vào không trung, sau khi bay vào không trung vài trăm mét, bay ra bên ngoài vài trăm mét, lại bị đập xuống, không biết bao nhiêu cây cối bị nện đến vỡ tan tành.
Bọn người Hồ Nhược, Tôn Vinh Đình nhìn lại, chỉ thấy Man Loan hung thú kia đạp nát cây cối xung quanh, ngã xuống nằm trên mặt đất, trên ngực rộng lớn xuất hiện tám cái huyết động kinh khủng.
Máu, đang từ trong tám cái huyết động không ngừng tuôn ra.
Man Loan hung thú vậy mà tắt hơi!
Chết hẳn đi!
Hồ Nhược, Tôn Vinh Đình ai cũng hít vào một ngụm khí lạnh.
Thực lực của con Man Loan hung thú vừa rồi kia, bọn hắn nhìn ra được, tuyệt đối không phải Vương cảnh nhất trọng phổ thông, là Vương cảnh tứ trọng, nếu bàn về thực lực, không hề yếu hơn so với bất kỳ một người nào trong số bọn hắn.
Thế nhưng mà, thực lực của Man Loan hung thú, không hề yếu hơn so với bất kỳ một người nào trong số bọn hắn vậy mà bị thiếu niên áo lam trước mắt một đòn đánh giết.
Hơn nữa lúc thiếu niên áo lam đánh giết nó, khí định thần nhàn, vẫn là ngồi ở đó.
“Long Thần Bát m!” Hồ Nhược nói ra, giọng khó mà bình tĩnh.
Long Thần Bát m, chính là đại thần thông!
Cũng là thần thông mạnh nhất của Thiên Long môn, khó tu luyện nhiều lần so với Thái Hư Thần Long Phá, chỉ có tổ sư của Thiên Long môn mới tu luyện thành công.
Tổ sư của Thiên Long môn mặc dù tu luyện thành công, nhưng mà, cũng chỉ đạt đến cảnh giới đăng đường nhập thất, ngay cả cảnh giới lô hỏa thuần thanh cũng chưa đạt được.
Thế nhưng mà thiếu niên trước mắt này, lại tu luyện Long Thần Bát âm đạt đến cảnh giới xuất thần nhập hóa!
Không chỉ có Hồ Nhược, ngay cả Tôn Vinh Đình cũng bị khiếp sợ.
Long Thần Bát âm cảnh giới xuất thần nhập hóa, ngay cả Man Loan hung thú Vương cảnh tứ trọng cảnh đều bị hắn nhẹ nhõm một đòn đánh giết.
Thanh Phong đại lục lúc nào lại xuất hiện ra một yêu nghiệt như thế.
Lui!
Đây là suy nghĩ duy nhất của Tôn Vinh Đình.
Tôn Vinh Đình không có ý nào khác, lúc này suất lĩnh toàn bộ cao thủ Tôn gia rút đi.
Mà Hồ Nhược cũng không có ý khác, gần như ngay lập tức sau khi Tôn Vinh Đình rút đi, cũng đều suất lĩnh toàn bộ đệ tử Hồ gia rút đi, rút lui không còn một người.
Chỉ còn lại một thi thể hung thú.
Thật ra Chu Thành đã sớm phát hiện đám người Tôn gia và Hồ gia, nhìn thấy đám người Tôn gia cùng Hồ gia rút đi, cũng không ngăn cản, xem xét điểm của mình.
Lúc trước, hắn đánh chết hơn hai ngàn con hung thú, điểm tích lũy đã đạt tới 13,400 32.
Bây giờ sau khi đánh chết một đầu Man Loan Vương cảnh tứ trọng, là 13,000 832.
Về phần xếp hạng, không ngừng tiêu thăng, đã từ vị trí hơn 900 tên chen vào trong vị trí 100 tên, hơn nữa xếp ở vị trí thứ 61 tên.
Chu Thành nhìn xung quanh thi thể hung thú chất đầy đất, có chút bất đắc dĩ, thật sự là hắn muốn mượn ánh lửa để dẫn dụ hung thú xung quanh, nhưng mà không nghĩ là dẫn dụ hung thú đến nhiều như thế.
Hơn nữa còn có một đầu Vương cảnh tứ trọng Man Loan hung thú.
Nhìn con Man Loan hung thú kia ở phía xa, lúc Chu Thành đang muốn lấy ra yêu đan trong cơ thể của nó, liền thấy Băng Tuyết Phượng Hoàng bay ra, sau đó rơi xuống trên thi thể con Man Loan hung thú kia, móng vuốt nhẹ nhàng vạch một cái, liền phá vỡ thi thể của đối phương, sau đó lấy ra một viên yêu đan màu đỏ rực, nuốt vào.
Nuốt yêu đan của Man Loan yêu thú, trên thân Băng Tuyết Phượng Hoàng quang mang tuyết sắc phun trào không thôi.
Chương 165: Thiên Thú sơn bảo thạch
Chu Thành không ngờ tới Băng Tuyết Phượng Hoàng lại đột nhiên xuất hiện, cũng đem yêu đan của Man Loan hung thú kia nuốt vào.
Băng Tuyết Phượng Hoàng sau khi nuốt yêu đan của Man Loan hung thú, bay về lại bên người Chu Thành, dùng đầu nhỏ ma sát vào bả vai Chu Thành, rất là thân mật.
Chu Thành sờ lên lông vũ của Băng Tuyết Phượng Hoàng.
Lần tranh tài này, tiến vào bí cảnh, cũng không có cấm chỉ đệ tử dự thi mang theo thú tiến vào, cho nên, Băng Tuyết Phượng Hoàng, Huyền Vũ, Thanh Long, Bạch Hổ, Kỳ Lân mấy tên này cũng được mang theo vào.
Cũng không biết có phải bởi vì khí tức của thi thể Man Loan hung thú hay không, sau khi Chu Thành đánh chết Man Loan hung thú, liền không còn hung thú lại công kích với Chu Thành.
Chu Thành im lặng.
Sau khi ăn uống no đủ, Chu Thành tắt đống lửa, tiếp tục tiến về phía trước, cuối cùng đi đến trước một gốc đại thụ che trời, tung người đi tới ngọn cây, dự định nghỉ ngơi một đêm trên ngọn cây.
Ngay lúc Chu Thành nghỉ ngơi trên ngọn cây của gốc đại thụ kia, bọn người Tôn Vinh Đình cùng Hồ Nhược sau khi rời đi tâm tình khó mà bình tĩnh.
“Thiếu niên này là đệ tử của gia tộc nào?” Hồ Nhược lẩm bẩm nói.
“Lúc ấy tại Quang Long thương hội, hắn quen biết với mấy nữ đệ tử của Thánh Thủy cung ở Tứ Hải vương triều, quan hệ của hắn và mấy nữ đệ tử của Thánh Thủy cung kia cũng không cạn.” Đệ tử Hồ gia lúc trước bị Chu Thành giáo huấn ở Quang Long thương hội nhớ lại tình cảnh lúc ấy, nói ra.
“Ngươi nói lại tình cảnh lúc ấy một chút cho ta”: Hồ Nhược hỏi.
Vị đệ tử Hồ gia kia vừa nhớ lại, vừa miêu tả tình cảnh lúc đó.
Hồ Nhược nghe xong, vẻ mặt kinh nghi bất định: “Ngươi lúc đó hai chân quỳ xuống, có thấy hắn xuất thủ hay không?”
“Không có.” Đệ tử Hồ gia lắc đầu.
Hồ Nhược hai mắt lấp lóe, chậm rãi nói: “Đạo pháp!”
Các cao thủ Hồ gia giật mình.
“Hồ Nhược đại ca, ý của ngươi là nói, thiếu niên kia là Võ Đạo, đạo pháp song tu? Mà lại cảnh giới đạo pháp của hắn, e rằng đã đạt đến cảnh giới Hóa Hình?” Một vị cao thủ Hồ gia kinh ngạc nói.
“Sợ là như vậy.” Hồ Nhược vẻ mặt ngưng trọng nói.
“Đúng rồi, bên người hắn lúc ấy còn có một lão đầu cùng một người trung niên.” Vị đệ tử kia của Hồ gia nhớ lại nói: “Lão đầu kia, trên người mặc trận pháp bào, là nhất tinh Trận Pháp sư, người trung niên kia, dường như là người của Chư gia ở Tứ Hải vương triều.”
“Trận Pháp sư? Không lẽ hắn cũng là Trận Pháp sư a?”
“Không thể nào! Võ Đạo, đạo pháp song tu, nếu hắn cũng là Trận Pháp sư, vậy thì đây cũng quá yêu nghiệt.”
Chu Thành cũng không biết đám người Hồ gia đang bàn luận và suy đoán về mình, hắn nằm trên ngọn cây ngủ một giấc ngon lành.
Ngủ một giấc đến hừng đông.
Ánh nắng sáng sớm nhàn nhạt, chiếu vào trên khuôn mặt Chu Thành.
Chu Thành tỉnh lại, duỗi thẳng lưng mỏi.
Lúc này vừa qua khỏi năm mới không lâu, sáng sớm thời tiết còn rất lạnh, sáng sớm trên lá cây, phủ đầy sương lạnh và băng.
Chu Thành đưa tay gỡ xuống một lá cây dính sương và băng, vung tay lên, miếng lá cây này hóa thành lưỡi dao, trong nháy mắt liền phóng tới một con rắn độc màu xám đang muốn tấn công tới hướng hắn cắt thành hai nửa.
Chu Thành kiểm tra xếp hạng một hồi.
Bởi vì tối hôm qua sau khi đánh chết con Man Loan kia, Chu Thành không tiếp tục săn thú, cho nên điểm tích lũy không thay đổi, xếp hạng đã giảm xuống rất nhiều, vừa mới đẩy ra 100 tên.
Đối với cái này, Chu Thành cũng không để ý.
Ánh mắt của hắn rơi vào tên người đứng đầu bảng, đứng đầu bảng vẫn là Long Thiên.
Long Thiên điểm tích lũy đã đạt đến 100. 000!
Mà lại là hơn 109,000, đã gần đến 110. 000. .
Về phần Dương Đông, Dư Niên chỉ là hơn chín vạn.
Vị trí thứ tư là Hỏa Đồng, thứ năm thì là Mộc Hướng, thứ sáu mới là Bắc Thần Nhất Minh, lúc trước Bắc Thần Nhất Minh thứ hạng là thứ tư, giảm xuống hai tên.
Hồ Nhược tối hôm qua hắn gặp phải, vẫn là thứ bảy, về phần Tôn Vinh Đình, thì từ thứ mười thăng lên đến thứ tám, thứ chín là Tô Tiểu Tuyết của Tô gia ở Huyền Linh vương triều, thứ mười là Lôi Thiên của Lôi gia ở Lôi Viêm vương triều.
Nằm trong xếp hạng 10 vị trí đầu, từ đầu đến giờ, đều là mười người này.
Chu Thành từ ngọn cây nhảy xuống, rơi xuống đất, tiếp tục hướng về phía rừng rậm phía đi vào.
Ngay lúc Chu Thành hướng phía trước đi tới, sự việc tối hôm qua Chu Thành thi triển Long Thần Bát âm đánh giết một đầu Vương cảnh tứ trọng Man Loan hung thú, cũng đều thông qua miệng của các cao thủ Tôn gia và Hồ gia truyền ra.
Dương Đông của Hồng Liên tông sau khi nghe nói, lắc đầu cười một tiếng: ” Long Thần Bát âm cảnh giới xuất thần nhập hóa? Loại trò cười này là ai truyền ra vậy? Có người nào không biết Thiên Long môn chỉ có tổ sư của Thiên Long môn mới tu luyện thành công Long Thần Bát m, hơn nữa Long Thần Bát âm của tổ sư Thiên Long môn, cũng mới chỉ là cảnh giới đăng đường nhập thất mà thôi.”
Đối với chuyện một thiếu niên 14~15 tuổi tu luyện được Long Thần Bát âm cảnh giới xuất thần nhập hóa, hắn tất nhiên là không tin.
Mà Bắc Thần Nhất Minh sau khi nghe được, cũng đều cười trừ, tiếp tục săn thú.
Thật ra, dường như tất cả đệ tử dự thi sau khi nghe được, đều giống như Dương Đông, Bắc Thần Nhất Minh, cũng đều không tin.
Long Thần Bát âm loại đại thần thông này, rất khó tu luyện, giống tổ sư của Thiên Long môn tu luyện thành công 100 năm, cũng mới tiến vào cảnh giới đăng đường nhập thất mà thôi, một thiếu niên 14~15 tuổi, đem Long Thần Bát âm tu luyện đến cảnh giới xuất thần nhập hóa?
Cho nên, không có mấy người tin được.
Chu Thành đi về hướng rừng rậm phía trước, trên đường đi gặp được không ít hung thú, đều là tiện tay đánh giết, không đến bao lâu, xếp hạng lại lần nữa tiến vào trăm người đứng đầu.
“Nghe nói Thiên Thú sơn phía trước xuất hiện dị bảo quang mang, rất nhiều người đều chạy tới Thiên Thú sơn!”
“Dị bảo? Không phải là bảo bối do Cửu Ma đại nhân lưu truyền a?”
Ngay sau khi xếp hạng của Chu Thành lần nữa tiến vào trăm người đứng đầu không lâu, nghe được phía trước có đệ tử bàn luận.
Thiên Thú sơn?
Dị bảo?
Chu Thành trong lòng hơi động.
Thấy mấy tên đệ tử kia tiến đến hướng Thiên Thú sơn phía trước, Chu Thành nghĩ nghĩ, cũng liền đi theo.
Ra khỏi rừng rậm, sau một giờ theo con đường, nhìn thấy một ngọn núi khổng lồ sừng sững chọc thẳng vào mây, đây chính là Thiên Thú sơn.
Thiên Thú sơn là ngọn núi nổi danh trong bí cảnh, sở dĩ nổi danh, là bởi vì bên trong Thiên Thú sơn, cư trú một con hung thú chi vương.
Đầu hung thú chi vương này, đã đột phá Tôn cảnh, cũng là một đầu Tôn cảnh hung thú duy nhất trong bí cảnh, hoàn toàn xứng đáng là Thú Vương trong bí cảnh.
Khi tới gần Thiên Thú sơn, Chu Thành phát hiện rất nhiều đệ tử dự thi cũng đều đang đuổi đến hướng Thiên Thú sơn, xem ra cũng đều nghe nói về chuyện dị bảo.
Chu Thành từ xa nhìn lại, chỉ thấy giữa sườn núi của Thiên Thú sơn, ẩn ẩn có quang mang xuyên suốt tuôn ra, rất là loá mắt, cho dù là cực xa cũng có thể nhìn thấy.
Đây chính là dị bảo mà mọi người nói tới.
Chu Thành tăng nhanh tốc độ, đi tới chân núi Thiên Thú sơn, sau đó hướng tới quang mang ở giữa sườn núi đi đến.
Khi Chu Thành đi vào giữa sườn núi, chỉ thấy giữa sườn núi đã tụ tập mấy trăm người.
Mà quang mang, được phản chiếu từ viên đá lớn phía trước, khối đá lớn kia, có độ cao bằng một người, giống như một viên bảo thạch nhiều màu sắc.
Với nhãn lực của Chu Thành, cũng không cách nào phân biệt ra được khối bảo thạch đầy màu sắc này là linh thạch gì, nhưng mà bên trong linh thạch, dường như đang chứa đựng thứ gì đó.
Phía trước Bảo thạch, lại có hai người đang giao thủ, đánh nhau rất kịch liệt, lực lượng mạnh mẽ quét sạch xung quanh.
Hai người giao thủ, một người trong đó, chính là xếp hạng thứ bảy Hồ Nhược và xếp hạng thứ 10 Lôi Thiên của Lôi gia ở Lôi Viêm vương triều.
Dưới sức mạnh của hai người, không một ai xung quanh dám lại gần
Chu Thành cũng không để ý tới hai người đang giao thủ, trực tiếp đi đến hướng khối bảo thạch kia.