Võ Công Của Ta Quá Thần Kỳ, Có Thể Tự Động Tu Luyện

Chương 75



Lần này, Chu Thành về Đại Phụng, không mang theo người nào về, một mình trở về Đại Phụng.

Bọn người Chử Viễn, Viên Phong Hoa vốn định đi theo Chu Thành đến Đại Phụng, nhưng mà bị Chu Thành cự tuyệt.

Chu Thành mặc dù cự tuyệt, nhưng mà bọn người Chử Viễn, Viên Phong Hoa vẫn cung kính tiễn Chu Thành lên thuyền.

Theo sự dõi theo của bọn người Chử Viễn, Viên Phong Hoa, thuyền của Chu Thành càng đi càng xa, cuối cùng biến mất phía trên sóng biển mênh mông.

Bọn người Chử Viễn, Viên Phong Hoa nhìn Chu Thành biến mất ở cuối chân trời, đều là tâm tư dị biệt, bùi ngùi mãi thôi.

Ai có thể ngờ tới một thiếu niên 14 tuổi đến từ Đại Phụng, vậy mà có thể đoạt được quán quân thi đấu tranh bá vương triều lần này của Thanh Phong đại lục.

Đặc biệt là Chử Viễn, càng cảm khái không thôi, lúc trước, hắn mời Chu Thành gia nhập làm danh dự Thái Thượng trưởng lão của Chử Gia bọn hắn, thì đã biết sau này Chu Thành tất nhiên bất phàm, nhưng mà không nghĩ tới mới chỉ cách mấy tháng, Chu Thành đã trưởng thành đến như vậy.

“Chử gia chủ, ngươi nói Chu Thành đại nhân về sau có thể trở thành Tiên Nhân hay không?” Viên Phong Hoa nhìn phương hướng Chu Thành biến mất, đột nhiên mở miệng nói.

Chử Viễn khẽ giật mình, không ngờ tới Viên Phong Hoa đột nhiên lại hỏi vấn đề này.

Lập tức, Chử Viễn chần chờ.

Thiên phú của Chu Thành đúng là yêu nghiệt không gì sánh được, nhưng mà, phải chăng để có thể ttrở thành Tiên Nhân, cũng không phải chỉ là dựa vào thiên phú là được.

Một lát sau, bọn người Chử Viễn, Viên Phong Hoa trở về hướng Tứ Hải vương thành, về phần Chu Thành, đứng ở phía trên đầu thuyền, nhìn sóng vàng rực rỡ, tâm trạng dao động.

Thuyền là Tứ Hải hoàng thất tặng, có khắc pháp trận, đi rất nhanh, hẳn là chừng mười ngày liền có thể về tới Đại Phụng.

Đứng ở đầu thuyền một hồi, Chu Thành liền trở về mật thất trong thuyền, bắt đầu nghiên cứu trận pháp cấp hai.

Hiện tại, hắn đã là Tôn cảnh cường giả, hoàn toàn có thể bố trí trận pháp cấp hai.

Bản bí tịch trận pháp cấp hai này, là lúc ấy hắn mua được tại Trận Pháp công hội của Cửu Ma bình nguyên, một bản rất dày, tất cả có 70 loại trận pháp.

Trận pháp bảy hệ, mỗi một hệ có mười cái trận pháp.

Sau khi xem hết mỗi một cái trận pháp, Chu Thành liền động thủ bố trí, lúc Chu Thành bố trí, thủ pháp trôi chảy, hoàn toàn không có cảm giác gián đoạn, chỉ cần một lần duy nhất là thành công.

Chu Thành đắm chìm trong kiến thức trận pháp.

Thời gian trôi qua, bất tri bất giác đã là mười ngày đi qua.

Lúc trải qua Tam Tiên Đảo, Chu Thành cũng không có lưu lại.

Mười ngày sau, Chu Thành bước vào địa phận Đại Phụng vương triều.

Mười ngày này, Chu Thành dường như đều đang nghiên cứu trận pháp cấp hai, cho nên, lúc trước tại Trận Pháp công hội ở Cửu Ma bình nguyên mua quyển bí tịch trận pháp cấp hai, hắn đã xem hết hoàn toàn.

Đương nhiên, bên trong giới thiệu 70 loại trận pháp cấp hai, Chu Thành cũng đã đều có thể bố trí ra toàn bộ các trận pháp.

Sau khi bước vào địa phận Đại Phụng vương triều, Chu Thành ngựa không dừng vó, tức tốc chạy về hướng Đại Phụng vương thành.

Khi Chu Thành trở lại Đại Phụng vương thành, đã là hoàng hôn.

Chu Thành đứng trước cửa thành của Đại Phụng vương thành, và mặt trời lặn kéo dài bóng dáng của hắn.

Canh giữ ở cửa lớn Đại Phụng vương thành, vẫn là vị tướng lĩnh Vũ Lâm quân kia.

Hắn nhìn Chu Thành, toàn thân chấn động, hưng phấn nghiêng người, đi đến trước mặt Chu Thành, đầu lưỡi run rẩy: “Chu Thành công tử!”

Mặc dù Chu Thành mới rời khỏi hơn hai tháng, nhưng mà gần đây đã cao lớn không ít.

Đương nhiên, tướng mạo cũng có thay đổi rất nhỏ.

Chu Thành nhìn tướng lĩnh Vũ Lâm quân, gật đầu cười một tiếng, tùy ý hỏi: “Gần đây Đại Phụng vương thành không có xảy ra chuyện gì a?”

Tướng lĩnh Vũ Lâm quân nghe Chu Thành hỏi thăm, kích động vạn phần: “Hồi bẩm Chu Thành công tử, Đại Phụng vương thành gần đây không có xảy ra chuyện gì.”

Mặc dù Đại Phụng vương triều còn chưa biết Chu Thành đã đột phá Tôn cảnh cũng đoạt được quán quân thi đấu tranh bá vương triều đại lục ở Thanh Phong, nhưng khi trên đại hội diễn võ ở Đại Phụng vương triều, Chu Thành vậy mà chém giết Thái Thượng trưởng lão ngũ đại Vương cảnh thất trọng của Thiên Long môn!

Hiện tại, Chu Thành đã được người của Đại Phụng quốc tôn vinh làm Chiến Thần!

Chính là hoàn toàn xứng đáng là đệ nhất cao thủ của Đại Phụng!

Chu Thành nhìn thấy bộ dạng kích động của vị tướng lĩnh Vũ Lâm quân, cười một tiếng, cũng không ở lại lâu, tiến vào Đại Phụng vương thành.

“Cung tiễn Chu Thành công tử.” Vị tướng lĩnh Vũ Lâm quân khom người, cung tiễn Chu Thành rời đi.

Đợi hồi lâu, hắn mới đứng thẳng người, cũng không biết có phải kích động hay không, khuôn mặt ửng hồng.

Mà Chu Thành bước chân không ngừng, đi đến hướng Chu phủ.

Chưa đến bao lâu, Chu Thành đã đứng ở trước cổng Chu phủ.

So với lúc hắn rời đi, Chu phủ bây giờ là càng thêm náo nhiệt, Chu phủ đông như trẩy hội, người đến thăm hỏi chật ních cả Chu phủ.

Chu Thành nhìn những người nhốn nháo trước cổng Chu phủ, lại cảm thấy vui mừng, đáy lòng có từng tia ấm áp.

Người đến bái phỏng Chu phủ mặc dù nhiều, nhưng mà tất cả mọi người xếp hàng theo thứ tự ở hai bên cửa lớn, Chu Thành đi tới hướng cửa lớn Chu phủ.

Cũng giống như trước kia lúc Chu Thành trở về, khi thủ vệ trước cửa lớn Chu phủ nhận ra Chu Thành, kích động nói năng lộn xộn, hô to: “Nhị công tử trở về!”

Nghe Nhị công tử trở về, nhìn bộ dạng những thủ vệ Chu phủ này vui mừng kích động chạy vào bẩm báo, Chu Thành cười một tiếng.

Các tử đệ đại gia tộc đến đây bái phỏng Chu phủ nhìn thấy Chu Thành trở về, cũng đều kích động không thôi, rất nhiều đệ tử gia tộc thậm chí kích động quỳ rạp trên đất, miệng hô Chiến Thần.

Lúc trước, Đại Phụng vương triều ngay cả một Vương cảnh cũng đều không có, mà Chu Thành lại nhất cử chém giết ngũ đại Vương cảnh, hơn nữa lại chém giết chính là ngũ đại Vương cảnh thất trọng, có thể nghĩ được địa vị của Chu Thành trong lòng chúng đệ tử gia tộc của Đại Phụng vương triều.

Ở đại sảnh Chu Uy và Lạc Thủy nghe được thủ vệ kích động hô to, cũng đều kích động đi ra, đi ra đại sảnh chưa được bao xa, liền gặp được Chu Thành tiến đến.

“Phụ thân mẫu thân.” Chu Thành mau bước tới trước, cười một tiếng, xưng hô nói.

Chu Uy tiến lên, vỗ vỗ vào bả vai Chu Thành, vẻ mặt tươi cười: “Không tệ không tệ, lại cao lớn, đều đã vượt qua cha ngươi.”

Lạc Thủy nhìn thấy con trai lần này trở về, cao lớn không ít, khuôn mặt vui vẻ.

Ba người một lần nữa tiến vào đại sảnh.

Hai người Chu Uy, Lạc Thủy hỏi han, hỏi Chu Thành lần này đến Tứ Hải vương triều như thế nào, có gặp phải nguy hiểm gì không.

Đối mặt với câu hỏi của hai người Chu Uy, Chu Thành đều ngoan ngoãn trả lời từng cái, đợi hai người hỏi xong, rồi mới lên tiếng: “Phụ thân mẫu thân, hai người có nghe qua Tiên Đạo thập môn.”

“Tiên Đạo thập môn!” Chu Uy nghe xong, chấn động toàn thân: “Ngươi nói là, áp đảo phía trên Vĩnh Tiên vương triều Tiên Đạo thập môn? Tiên Đạo thập môn có Tiên Nhân tồn tại!”

Đại Phụng vương triều mặc dù ở góc nhỏ của thế giới Tiên Võ, nhưng mà danh khí của Tiên Đạo thập môn thực sự quá lớn, cho nên, dù là Chu Uy hiếm khi rời khỏi Đại Phụng vương triều, cũng biết Tiên Đạo thập môn là gì.

Đây chính là thật sự là thập đại bá chủ của thế giới Tiên Võ.

Đại Phụng vương triều thậm chí không được coi là con kiến ở trước Tiên Đạo thập môn.

Chu Thành cũng không có giấu diếm, nói ra: “Phụ thân mẫu thân, ta tham gia thi đấu tranh bá vương triều của Thanh Phong đại lục lần này, cũng đoạt được vị trí quán quân thi đấu tranh bá vương triều của Thanh Phong đại lục.”

Nói tiếp: “Hai vị đại nhân của Đế Sát cung nói muốn gọi ta đến Đế Sát cung.”

Hai người Chu Uy, Lạc Thủy nghe xong, quả thực là vui như lên trời, họ rất vui mừng như từ trên trời rơi xuống.

Con của bọn họ vậy mà đoạt được vị trí quán quân thi đấu tranh bá vương triều của Thanh Phong đại lục!

Lúc này, Chu Thành lại nói: “Hơn nữa hai vị đại nhân của Đế Sát cung nói, nếu mà ta đến Đế Sát cung tu luyện, còn có thể đưa phụ thân mẫu thân còn có đại ca đến Đế Sát cung tu luyện.”

Hai người Chu Uy, Lạc Thủy ngây người.

Chương 185 : Lại tiến vào Độc Vụ Cốc

Hồi lâu, Chu Uy, hai người Lạc Thủy mới hồi tỉnh lại.

“Thành nhi, chúng ta cũng có thể đến Đế Sát cung tu luyện ư?” Chu Uy hỏi, hắn vẫn khó mà tin được.

Dù sao đây cũng là Đế Sát cung, là Tiên Đạo thập môn, là đứng đầu trong thế giới Tiên Võ của bọn hắn.

Chu Thành cũng biết hai người Chu Uy, Lạc Thủy nhất thời khó mà tin được, cười nói: “Đúng vậy, hơn nữa đại ca cũng có thể đến Đế Sát cung để tu luyện.”

Hai người mới chú ý tới lúc trước Chu Thành nói ngay cả đại nhi tử Chu Lập của bọn hắn cũng có thể đến Đế Sát cung để tu luyện.

Sau khi trải qua một phen phí sức giải thích của Chu Thành, hai người Chu Uy, Lạc Thủy cuối cùng cũng tin lời Chu Thành nói là sự thật.

“Phụ thân, đại ca bây giờ vẫn đang ở Nhật Nguyệt Kiếm Tông tu luyện?” Chu Thành hỏi.

Chu Uy lắc đầu: “Trước đó vài ngày, đại ca ngươi cùng sư phụ hắn đi Nam Cương Độc Vụ cốc.”

“Đi Độc Vụ cốc?” Chu Thành hơi nhướng mày, hắn đã từng đến Độc Vụ cốc tìm kiếm Huyết Sâm trăm năm chữa thương cho phụ thân hắn, cho nên biết Độc Vụ cốc hung hiểm cực kỳ.

Chu Uy nhìn thấy thần sắc của Chu Thành, nói ra: “Thành nhi yên tâm, Độc Vụ cốc mặc dù hung hiểm, nhưng có Trần Tuyên Phong tông chủ ở đó, đại ca ngươi sẽ không có chuyện gì đâu.”

Chu Thành gật đầu.

Tông chủ Nhật Nguyệt Kiếm Tông Trần Tuyên Phong là một trong những cao thủ của Đại Phụng vương triều, có Trần Tuyên Phong ở đó, sẽ không có chuyện gì xảy ra.

Chu Thành ở đại sảnh cùng phụ mẫu ngồi hồi lâu, sau đó trở về sân nhỏ của mình, lúc trở lại sân nhỏ, chỉ thấy bảy người Tần Mãnh, Lâm Nho đã đứng ở trong sân chờ hắn.

Nhìn bóng dáng Tần Mãnh cao lớn mà thẳng tắp, Chu Thành cười một tiếng.

“Bái kiến thiếu chủ.” Nhìn thấy Chu Thành, bảy người Tần Mãnh đều quỳ rạp trên đất, vẻ mặt kích động.

Chu Thành cười nói: “Đều đứng lên đi.”

Đợi bảy người Tần Mãnh sau khi đứng dậy, Chu Thành cười nói: “Không tệ không tệ, đều đã đột phá Vương cảnh.”

Phụ thân hắn Chu Uy nhìn không ra, nhưng mà Chu Thành vừa nhìn thấy đã nhìn ra bảy người Tần Mãnh đã đột phá Vương cảnh.

Bảy người Tần Mãnh nghe được Chu Thành tán thưởng, đều là ngượng ngùng.

“Chúng ta ngu dốt, không theo kịp thiếu chủ.” Tần Mãnh nhếch miệng cười nói, giọng vẫn vang dội.

Chu Thành cười, sau đó cùng bảy người Tần Mãnh nói đến chuyện sẽ đến Đế Sát cung tu luyện.

Ở đại sảnh lúc, Chu Thành đã quyết định gia nhập Đế Sát cung.

Nếu hai người phụ mẫu Chu Uy, Lạc Thủy cũng tiến Đế Sát cung tu luyện, như vậy bảy người Tần Mãnh chắc chắn cũng sẽ đi theo.

Bảy người Tần Mãnh nghe sẽ được đi theo Chu Thành đến Đế Sát cung, đều là kích động.

“Chúng ta thề sống chết đi theo thiếu chủ.” Tần Mãnh cao giọng hô.

Chu Thành cười nói: “Về sau đừng nói cái gì mà chết hay không.” Sau đó lấy Tứ Hải Long Tửu của Tứ Hải tửu lâu từ trong Ám Giới Đỉnh ra, cười nói: “Đêm nay, chúng ta không say không nghỉ.”

Bảy người Tần Mãnh mặc dù nói là do hệ thống sinh ra, nhưng mà, bảy người đối với Chu Thành mà nói, có ý nghĩa đặc biệt, là chủ tớ, càng là bằng hữu.

Chu Thành mở Tứ Hải Long Tửu ra, mùi rượu lan tỏa khắp bốn phía.

Chủ tớ tám người đêm đó say đến hừng đông.

Những ngày sau đó, Chu Thành cho người liên hệ đại ca hắn Chu Lập, sau đó ở trong Chu phủ tiếp tục lật xem bí tịch và các sách khác lấy từ Tam Tiên động phủ.

Bí tịch trong Tam Tiên động phủ rất nhiều, những ngày này Chu Thành vẫn luôn kiên trì không ngừng đọc xem.

Mặc dù không có hệ thống phụ trợ, nhưng mà với ngộ tính hiện tại của Chu Thành, vẫn có thể hiểu ngay lập tức, sau một lần đọc qua bí tịch, liền có thể ghi nhớ được.

Lúc trước, thiên phú của Chu Thành là kỳ tài cái thế, nhưng mà sau khi đạt được truyền thừa của Côn Bằng Cửu Tổ, Chu Thành phát hiện, thiên phú của mình vẫn đang từng bước tăng lên.

Mặc dù khoảng cách đến yêu nghiệt vạn thế còn xa, nhưng mà, chính từng bước tăng lên đến vạn thế yêu nghiệt.

Phát hiện này, khiến Chu Thành vui mừng.

Thiên phú của hắn tăng lên, về sau tốc độ tu luyện tất nhiên là càng nhanh.

Tin tức Chu Thành về Đại Phụng, lan truyền nhanh chóng, người đến đây bái kiến Chu Thành, đếm không hết.

Dường như tất cả tông môn có tiếng của Đại Phụng vương triều đều tới, thậm chí ngay cả một số tông môn và hoàng thất của các vương quốc xung quanh cũng đều chạy đến.

Ngay cả sư phụ của Chu Thành Tinh Diệu biết được Chu Thành trở về, cũng đích thân chạy đến vương thành.

Nhìn thấy Tinh Diệu, Chu Thành bao nhiêu ngượng ngùng, lúc đầu , theo ý hắn, là chờ sau khi đại ca hắn Chu Lập trở về, sẽ đi gặp sư phụ hắn, không nghĩ tới sư phụ hắn Tinh Diệu lại tới trước.

Sau khi Tinh Diệu đến, hai sư đồ tất nhiên là nâng cốc ngôn hoan, Tinh Diệu đã hỏi Chu Thành về đại ca hắn, Hách thái phó của Tứ Hải vương triều.

Chu Thành cũng không có giấu diếm, đem chuyện mình đoạt được quán quân thi đấu tranh bá vương triều của Thanh Phong đại lục cùng với chuyện muốn gia nhập Đế Sát cung nói cho Tinh Diệu.

Tinh Diệu biết được Chu Thành đoạt được đoạt được quán quân thi đấu tranh bá vương triều của Thanh Phong đại lục, đã vui mừng tự hào.

Hắn nhìn đệ tử vẻ mặt còn non nớt trước mắt, trong lòng cảm khái không thôi, hắn thu nhận Chu Thành làm đệ tử, vẫn rõ mồn một trước mắt, không nghĩ tới chớp mắt đệ tử này của mình đã phát triển đến tình cảnh như thế.

“Vậy ngươi lúc nào thì đi đến Đế Sát cung?” Tinh Diệu vui mừng hỏi.

Chu Thành nói: “Chờ đại ca của ta trở về, chúng ta liền đi đến Cửu Ma Thần Điện cùng hai người Vương Truyền Uy, Nhậm Chính Khôn của Đế Sát cung tụ hợp, sau đó tiến về Đế Sát cung.” Sau đó nói đến chuyện đại ca Chu Lập đi Độc Vụ cốc.

Tinh Diệu gật đầu.

Hai sư đồ hàn huyên một đêm.

Sau đó, Tinh Diệu ở lại tại Chu phủ.

Chu Thành sắp đi đến Đế Sát cung, mặc dù cùng ở thế giới Tiên Võ, nhưng mà cách xa nhau không biết bao nhiêu vạn dặm, cho nên, lần từ biệt này, hai sư đồ không biết năm nào lại có thể gặp nhau, nói không chừng đời này lại khó gặp nhau.

Tinh Diệu mặc dù đã là Vương cảnh, nhưng mà, cũng chỉ có thể sống đến 300 năm mà thôi.

Lúc ở lại tại Chu phủ, Tinh Diệu khó tránh khỏi vấn đề sẽ cùng Chu Thành tu luyện thảo luận võ học, nhưng mà bây giờ, trên cơ bản đều là do Chu Thành chỉ điểm Tinh Diệu.

Bị đệ tử chỉ điểm tu luyện, Tinh Diệu cũng không có gì khó chịu, dù sao Chu Thành hiện tại đã đạt tới cảnh giới mà hắn cả đời này cũng khó mà đạt tới.

Cứ như vậy trôi qua mấy ngày.

Một ngày này, hai người Chu Uy, Lạc Thủy vẻ mặt lo lắng đi vào sân nhỏ của Chu Thành.

“Thành nhi, Nhật Nguyệt Kiếm Tông vừa truyền đến tin tức, nói không liên lạc được Trần Tuyên Phong tông chủ và đại ca ngươi.” Chu Uy nhanh chóng nói.

“Hả!” Chu Thành lập tức đứng dậy.

” Thái Thượng trưởng lão Lâm Tùng của Nhật Nguyệt Kiếm Tông bây giờ đang ở bên ngoài, hắn nói bọn hắn đã cùng Trần Tuyên Phong tông chủ, Lập nhi đã mất liên lạc, mấy ngày trước bọn hắn phái người tiến vào Độc Vụ cốc, cũng không tìm thấy Trần Tuyên Phong tông chủ và Lập nhi.” Lạc Thủy lo lắng nói.

Chu Thành lúc này cùng hai người Chu Uy, Lạc Thủy tới đại sảnh, gặp Thái Thượng trưởng lão Lâm Tùng của Nhật Nguyệt Kiếm Tông, biết được đại ca Chu Lập đã bốn ngày rồi không liên lạc được, Chu Thành sầm mặt lại: “Đã bốn ngày, vì sao bây giờ mới nói?”

Lâm Tùng trán tràn đầy mồ hôi lạnh, ê a nói: “Chúng ta cứ nghĩ sẽ không xảy ra chuyện gì, cho nên.”

Chu Uy mở miệng nói: “Thành nhi, việc này, cũng không trách Lâm Tùng Thái Thượng trưởng lão được, chuyện đại ca ngươi, ngươi xem?”

Chu Thành trầm ngâm nói: “Ta đi Độc Vụ cốc một chuyến.”

Đại ca hắn cùng với Trần Tuyên Phong, nếu như xảy ra chuyện, những người khác đi cũng là không tốt, Chu Thành dự định đích thân mình đi một chuyến.

Việc này không nên chậm trễ, Chu Thành lúc này ngay lập tức khởi hành tiến về Độc Vụ cốc ở Nam Cương.

Hai người Chu Uy, Lạc Thủy dặn dò Chu Thành cẩn thận.

Sau khi Chu Thành rời đi, một đường không ngừng, ngày đêm đi đường, ngày thứ hai lúc chạng vạng tối, đã đi tới Độc Vụ cốc ở Nam Cương.

Không do dự, Chu Thành phá vỡ sương độc của Độc Vụ cốc, lách mình tiến vào Độc Vụ cốc.

Chương 186 : Tung tích Chu Lập

Độc Vụ cốc vẫn giống như lần trước lúc hắn đến đây, bao phủ trùng điệp sương độc.

Chu Thành cũng không vận chuyển chân nguyên, trực tiếp bước đến, giữa một bước đã đi được hàng trăm mét, bởi vì đã là lúc chạng vạng tối, sắc trời dần tối, cho nên, độc vật bên trong Độc Vụ cốc bắt đầu dần dần tuôn ra từ trong huyệt động.

Nhưng mà, những sương độc này, còn chưa tới gần Chu Thành, liền bị sức mạnh vô hình bên người Chu Thành đánh tan, hoặc bị chấn thành huyết vụ.

Chu Thành triển khai thần hồn, chú ý đến tình hình xung quanh.

Một đường không ngừng.

Rất nhanh, Chu Thành liền đi tới chỗ năm đó tìm được linh dược trăm năm.

Lúc này, sắc trời đã hoàn toàn tối.

Độc vật bên trong Độc Vụ cốc tầng tầng lớp lớp hiện ra.

Chu Thành mặc dù không sợ những sương độc này, nhưng mà tránh để phiền phức, hắn vẫn là triệu hồi ra ngũ đại thần thú Băng Phượng, Bạch Hổ, Thanh Long, Kỳ Lân, Huyền Vũ ra.

Bị chấn nhiếp bởi khí tức của ngũ đại Thần Thú, độc vật bên trong Độc Vụ cốc đều không dám tới gần.

Chỉ là, Chu Thành một đường tiến vào, đã tiếp cận đến chỗ sâu nhất cuối cùng của Độc Vụ cốc, vẫn không có cảm nhận được khí tức của đại ca hắn Chu Lập, điều này khiến hắn lông mày nhíu chặt.

Chẳng lẽ, đại ca hắn cùng bọn người Trần Tuyên Phong không ở trong Độc Vụ cốc?

Nếu là ở trong Độc Vụ cốc, hắn không thể không cảm nhận được.

Đi theo hướng tiến vào chỗ sâu nhất của Độc Vụ cốc, sương độc càng phát ra nồng đậm dày đặc, giống như là sền sệt bao phủ giữa không trung.

Khi Chu Thành đi vào đến chỗ cuối cùng của Độc Vụ cốc, đã là lúc nửa đêm.

Chu Thành nhìn cửa vào ở cuối địa quật của Độc Vụ cốc, hơi nhướng mày.

Nơi này đã là nơi cuối cùng của Độc Vụ cốc, nhưng căn bản không có tung tích của đại ca hắn, bọn người Trần Tuyên Phong, chẳng lẽ đại ca hắn còn có đám người Trần Tuyên Phong cũng không ở trong Độc Vụ cốc?

Thế nhưng mà, cao thủ của Nhật Nguyệt Kiếm Tông lại nói, đại ca hắn và Trần Tuyên Phong hoàn toàn chính xác là tiến vào Độc Vụ cốc.

Chẳng lẽ, đại ca hắn và bọn người Trần Tuyên Phong là tiến vào cửa vào của địa quật?

Thế nhưng mà, cấm chế ở cửa vào của địa quật này cực mạnh, ngay cả hắn lúc trước đều không thể đi vào, đại ca hắn và bọn người Trần Tuyên Phong làm sao đi vào?

Chu Thành nghĩ đến đây, song quyền với cửa vào địa quật đột nhiên oanh một cái.

Một tiếng ầm vang to lớn vang vọng, chỉ trong tầm mắt cửa vào địa quật ánh sáng phun trào, cuối cùng bị phá hiện ra một cái động lớn.

Nhưng mà, lúc lực quyền của Chu Thành phá vỡ thành một cái động lớn, cấm chế của lỗ lớn quang mang chớp động, lỗ lớn bắt đầu co rút liên tục, rất nhanh liền lại trở về hình dáng ban đầu.

Chu Thành kinh ngạc, lập tức hắn lại đấm ra một quyền, lần này, hắn gia tăng sức mạnh, cấm chế ở lỗ lớn xuất hiện lần nữa, Chu Thành không đợi lỗ lớn khôi phục, một cái lắc mình, liền xuyên qua lỗ lớn.

Năm Thần Thú cũng lần lượt tiến vào lỗ lớn.

Khi năm Thần Thú vừa mới đi vào, lỗ lớn lần nữa khôi phục.

Chu Thành không để ý đến cấm chế sau lưng, nhìn về hướng phía trước.

Xuất hiện tại trước mắt hắn chính là một mảnh thổ địa mênh mông màu đen, phía trên thổ địa màu đen, cây cỏ mọc ngổn ngang, trơ trụi, hoang vắng, im lìm, không một tiếng động, ngay cả tiếng gió cũng nhỏ dần.

Nhìn vùng đất gần như không còn sức sống trước mặt, Chu Thành dừng lại một chút, sau đó ngự không, bay về phía trước.

Năm Thần Thú đuổi theo.

Chỉ là, phi hành một hồi lâu, vẫn chưa nhìn thấy những sinh vật khác.

Đừng nói người, chính là ngay cả yêu thú đều không có một cái.

Chu Thành suy nghĩ, trên dọc đường, và ghi dấu ấn trên đường đi.

Sau khi phi hành một giờ, Chu Thành mới gặp con yêu thú thứ nhất.

Con yêu thú này tương tự chuột đất, chỉ là, toàn thân lông tóc hiện lên dạng kim, mà lại là màu đen như mực, hiển nhiên phía trên có độc.

Chu Thành dùng Tử Điện Lôi Đao, một đao chém nó thành mấy mảnh.

Tiếp tục hướng về phía trước.

Cứ như vậy, theo Chu Thành không ngừng phi hành hướng về phía trước, dần dần gặp phải yêu thú nhiều hơn.

Những yêu thú này, đều là nhưng yêu thú tầng cao nhất dưới lòng đất vực sâu, xưng là Uyên thú, cùng với đám yêu thú ở trên mặt đất vẫn là có chỗ khác nhau, trong sức mạnh của Uyên thú cũng thường ẩn chứa sức mạnh hắc ám, mà trong sức mạnh hắc ám có lực ăn mòn rất mạnh.

Đương nhiên, sức mạnh hắc ám và chi lực ăn mòn đó đối với Chu Thành mà nói, có thể không đáng để tâm.

Thời gian trôi qua.

Nửa tháng trôi qua.

Chu Thành đi vào lòng đất thế giới Thâm Uyên đã nửa tháng.

Trong nửa tháng này, Chu Thành đã không nhớ rõ mình đã săn giết bao nhiêu đầu Uyên thú, vừa mới tiến vào mấy ngày, gặp phải đều là Uyên thú dưới Tiên Thiên, càng về sau, gặp phải Uyên thú thực lực càng mạnh.

Đến cuối cùng, đã xuất hiện Uyên thú Vương cảnh.

Sau khi chém giết một đầu Uyên thú Vương cảnh nhất trọng, Chu Thành ngừng lại giữa không trung.

Nhìn trước mắt vẫn một mảnh mênh mông, hoàn toàn hoang lương, một vùng đại địa tăm tối, Chu Thành hơi nhướng mày, hắn vào đáy vực sâu đã nửa tháng, căn bản không tìm được bất kỳ tung tích nào của đại ca hắn cùng bọn người Trần Tuyên Phong.

Lòng đất thế giới Thâm Uyên vô biên vô hạn, không thể so với mặt đất thế giới nhỏ, cứ tiếp tục tìm kiếm như vậy, căn bản không thể tìm được đại ca hắn và bọn người Trần Tuyên Phong.

Hơn nữa đại ca hắn và bọn người Trần Tuyên Phong, sợ là không ở trong đáy vực sâu lòng đất.

Cuối cùng, Chu Thành lựa chọn vẫn nên trở về đường cũ.

Cũng may mắn Chu Thành trên đường đi lưu lại ký hiệu, sau mười mấy ngày, thuận lợi về tới cửa ra vào địa quật, nếu không thì, lòng đất thế giới Thâm Uyên mênh mông vô biên, hắn muốn tìm tới cửa ra vào của địa quật cũng khó khăn.

Sau khi trở lại mặt đất Độc Vụ cốc, Chu Thành lại tìm kiếm một lần ở Độc Vụ cốc và xung quanh Độc Vụ cốc, sau khi tìm kiếm khắp nơi nhưng không có kết quả, Chu Thành không còn cách nào, đành phải trở về Đại Phụng vương thành.

Trở lại Chu phủ, đối mặt với ánh mắt trông mong phụ thân Chu Uy và mẫu thân Lạc Thủy, Chu Thành chỉ có thể lắc đầu, nói rõ chi tiết tình hình cho hai người nói.

Vốn dĩ trong lòng đầy hi vọng hai người Chu Uy, Lạc Thủy nghe được kết quả, sắc mặt đều xấu đi.

“Phụ thân, mẫu thân, hai người yên tâm, ta đã cho các đại thương hội cùng các đại tông môn của Đại Phụng, cao thủ của các gia tộc hỗ trợ nghe ngóng và tìm kiếm tung tích của bọn người đại ca, ta tin chẳng mấy chốc sẽ có tin tức của bọn người đại ca.” Chu Thành mở miệng nói.

Với thân phận và địa vị của Chu Thành bây giờ, chỉ cần mở miệng, các đại thương hội, các đại tông môn, các cao thủ đại gia tộc của Đại Phụng vương triều ai cũng tuân theo.

Hai người Chu Uy, Lạc Thủy nghe vậy, sắc mặt lúc này buông lỏng ra chút.

Ban đêm.

Tử Tuyết quận chúa Chu Đình Đình tới sân nhỏ của Chu Thành.

So sánh với mấy tháng trước, Chu Đình Đình cao lớn không ít, mặc màu tím váy la y giống như lúc trước lần đầu tiên Chu Thành gặp nàng, mấy tháng không gặp, Chu Đình Đình càng trở nên tươi đẹp động lòng người rồi.

Chu Đình Đình vẫn giống như trước đây, sau khi tới, chơi đùa với Huyền Vũ,sau khi chơi đùa một hồi lâu, mới ngồi ở bên người Chu Thành, nhìn đọc sách Chu Thành.

Chu Thành đang xem bí tịch của Tam Tiên động phủ.

Chu Đình Đình ngồi ở bên cạnh Chu Thành, nhìn Chu Thành một chút, nhìn khuôn mặt như đao gọt của Chu Thành, Chu Đình Đình chỉ cảm thấy tim đập nhanh.

Lần này gặp lại Chu Thành, nàng có loại quặn thắt và căng thẳng.

Tin tức Chu Thành đoạt được quán quân thi đấu tranh bá vương triều của Thanh Phong đại lục, cũng muốn được Đế Sát cung đặc biệt thu nhận làm đệ tử đã truyền ra, Chu Đình Đình tất nhiên cũng nghe nói.

Sau khi Chu Thành rời đi, nàng vẫn luôn liều mạng tu luyện, nhưng mà hiện tại phát hiện, nàng và Chu Thành khoảng cách đã càng ngày càng xa.

Ngồi một lát sau, Chu Đình Đình liền cáo từ rời đi.

Nhìn bóng dáng Chu Đình Đình rời đi, Chu Thành trong lòng thở dài.

Lần này rời đi, lần sau, hai người sợ là không ngày gặp lại.

Mấy ngày trôi qua.

Một ngày này, hoàng đế Đại Phụng Chu Huyễn hứng thú bừng bừng tới gặp mặt Chu Thành, nói đã có tin tức của đại ca Chu Thành.

Nghe Chu Huyễn nói xong, Chu Thành ngạc nhiên: “Ngươi nói là, đại ca của ta bọn hắn là bị người của Thiên Long môn ở Tứ Hải vương triều mang đi?”