"Tranh thủ lúc con cái thi đại học mà ngoại tình, lại còn bị cả hai mẹ con bắt quả tang tại trận trên giường? Sao anh có thể đê tiện đến thế hả?"
"Người này hình như là bạn học của tôi nè. Năm đó hai người họ ở trường học đúng kiểu một cặp kim đồng ngọc nữ luôn. Đám cưới của hai người tôi có đi, người đàn ông quỳ xuống thề thốt đời này tuyệt đối không bao giờ phản bội... Ai ngờ đâu vừa lên bờ việc đầu tiên là vung kiếm c.h.é.m ngay người trong mộng."
Những ký ức đã bám bụi bấy lâu nay bỗng chốc quay lại tấn công tôi.
Phải, những lời đó tôi từng nói.
Nhưng tại sao đàn ông sau khi thành đạt, lên bờ rồi lại ra tay với người trong mộng trước tiên?
Để tôi nói cho mà nghe góc nhìn của tôi.
Bởi vì người được gọi là người trong mộng đó, cô ấy mãi chẳng chịu trưởng thành.
Cô ấy sẽ khích lệ tôi, sẽ ủng hộ tôi.
Nhưng cô ấy sẽ không bao giờ nịnh hót tôi, không bao giờ ngước nhìn tôi đầy ngưỡng mộ.
Cô ấy chưa bao giờ biết thế nào là mềm mỏng, linh hoạt, không biết làm sao để khiến tôi vui lòng.
Sau khi tốt nghiệp, tôi chỉ có hai bàn tay trắng.
Lúc đó tôi cần một người làm hậu phương vững chắc, cho tôi cảm giác an toàn.
Cô ấy đã làm được.
Nhưng thời thế nay đã khác.
Bây giờ tôi đã ngồi lên cái ghế Giám đốc tài chính rồi.
Tôi cần những ánh mắt sùng bái, cần sự bầu bạn dịu dàng.
Còn cô ấy thì vẫn cứ như xưa.
Luôn chỉ tay năm ngón vào các quyết định của tôi, buông lời mỉa mai châm chọc mỗi khi tôi đi tiếp khách ăn nhậu.
Và chính vào lúc đó, tôi đã gặp Lâm Vi ở trốn kinh doanh.
Cô ấy dịu dàng, chu đáo, trong mắt toàn là hình bóng của tôi.
Cô ấy sẽ vỗ tay tán thưởng sau khi tôi dứt lời, sẽ chu đáo đưa một ly nước ấm sau khi tôi tàn cuộc nhậu, sẽ lặng lẽ ở bên cạnh mỗi khi tôi mệt mỏi, không ồn ào, không quấy phá.
Tôi biết sẽ có người c.h.ử.i rủa tôi.
Chửi tôi rũ bỏ người vợ tào khang, c.h.ử.i tôi là kẻ ăn cháo đá bát, không biết tốt xấu.
Nhưng năm nay tôi đã bốn mươi hai tuổi rồi, đã lãng phí nửa cuộc đời rồi.
Bây giờ tôi chỉ muốn bên cạnh có một người mà trong mắt họ chỉ có tôi, thì tôi có gì sai chứ?
"Không sai chút nào!"
Hội anh em chiến hữu nhao nhao phụ họa:
"Nhưng mà ông tẩu tán tài sản là ông sai rành rành rồi. Ngặt nỗi Giang Dao lại không phải kiểu phụ nữ dễ dắt mũi. Cô ấy có đầu óc, có mưu lược, lúc đầu không thèm tính toán là vì nghĩ cho con gái. Ông có chắc là cách thức phản đòn này của cô ấy sẽ không làm ảnh hưởng đến công việc của ông không?"
Tôi không chắc.
Tôi không biết cô ấy đã đào bới đến mức độ nào, cũng không biết trong tay cô ấy còn nắm giữ bao nhiêu quân bài chưa lật.
Nếu bây giờ hòa giải, chỉ cần tốn hai triệu tệ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tôi rút điện thoại ra, gọi cho Vi Vi: "Vợ ơi, em rút tiền trong các khoản quỹ đầu tư ra đi, hiện tại anh đang cần gấp hai triệu tệ."
Đối phương khựng lại một giây: "Anh nói cái gì cơ?"
"Anh... anh có thể đang bị Giang Dao nắm thóp. Cô ấy đòi anh đưa hai triệu tệ để hòa giải."
"Vớ vẩn! Mụ ta đây là đang tống tiền! Chúng ta kiện mụ ta, để mụ ta vào tù mà bóc lịch!"
Tôi phiền não day day tâm mi: "Chuyện không đơn giản như em nghĩ đâu. Có khả năng cô ấy đã nắm được bằng chứng anh tẩu tán tài sản rồi."
Đầu dây bên kia im lặng mất vài giây.
"Chu Trầm, từ tối hôm kia em đã thấy anh có gì đó sai sai rồi. Trong mơ anh gọi tên mụ ta mấy lần liền, em không thèm vạch trần anh thôi. Bây giờ anh lại bảo em ném tiền ra để bù đắp cho người đàn bà đó, có phải trong lòng anh vẫn còn vương vấn mụ ta đúng không? Muốn quay lại tìm mụ ta chứ gì?"
Tôi nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu: "Em thật là hết t.h.u.ố.c chữa! Cô ấy là đang điều tra cả hai đứa mình đấy!"
"Thế thì cứ để mụ ta ngon nhào vô."
Giọng của Lâm Vi lạnh hẳn xuống:
"Anh là ai chứ? Anh là Giám đốc tài chính của một tập đoàn lớn! Một mụ vợ sập sệ quanh năm chỉ ở nhà nội trợ không chút năng lực như mụ ta mà đòi điều tra anh á? Đúng là ảo tưởng, mơ mộng hão huyền."
Phải công nhận, những lời này của Lâm Vi đã xoa dịu được tôi một cách hiệu quả.
Đúng vậy thật.
Mỗi một bước đi tôi đều dọn dẹp vô cùng sạch sẽ.
Rất có thể cô ấy chỉ đang làm trò giật gân, rung cây nhát khỉ mà thôi.
Đêm hôm đó, tôi giày vò Lâm Vi đến tận khuya.
Tôi bắt cô ấy mặc những bộ quần áo có phong cách tương tự như Giang Dao, quỳ ở đầu giường.
Lấy lòng tôi, chiều chuộng tôi.
Hết lần này đến lần khác cầu xin tôi tha thứ.
Sự tự tôn trong thâm tâm tôi được lấp đầy một cách thỏa mãn tột độ.
Ngày thứ ba, hoàng hôn buông xuống như đã hẹn.
Khoảnh khắc màn hình livestream sáng lên, tôi lập tức hít vào một ngụm khí lạnh.
Cô ấy vậy mà... không thèm dùng công nghệ AI để đổi mặt nữa.
"Chào mọi người, chúng ta lại gặp nhau rồi."
"Hôm nay, số tiền để hòa giải đã tăng lên thành 3 triệu tệ."
"Bây giờ, tiếp tục con đường phản đòn của chúng ta nào."
05
"Tập trước chúng ta đã nói đến việc tra nam và tiện nữ đang sống tại khu đô thị Mạch Đảo."
"Tiếp theo, chúng ta đi xác thực."
"Bước thứ nhất, định vị số căn hộ."
"Tôi đi đến trạm nhận nhận chuyển phát nhanh của khu chung cư."
"Chào anh, phiền anh kiểm tra giúp tôi xem những bưu kiện có đuôi số điện thoại 0602 còn mấy cái chưa lấy?"