Vợ Cũ Phản Đòn

Chương 8



"Đã làm gái lại còn muốn lập bàn thờ trinh tiết sao? Mỗi một đồng cô ta lấy từ chỗ anh ba năm qua đều là tài sản chung của vợ chồng mình. Cô ta tiêu tiền của tôi thì phải nhìn sắc mặt của tôi mà sống."

"Chửi vài câu thì đã sao? Chửi vài câu mà đổi lại được hai nghìn tệ tiền sinh hoạt phí, còn kiếm đậm hơn cả đi bán thân đấy."

Tôi chằm chằm nhìn người đàn bà trước mắt, bỗng chốc cảm thấy xa lạ vô cùng.

Hóa ra loại đàn bà tiểu tam bò lên chính thất này, trong xương tủy chỉ coi trọng đúng hai thứ.

Tiền, và bản thân cô ta.

Hậu quả ư? Cô ta sẽ chẳng thèm quan tâm đâu.

Thế nên khi Giang Dao nói ra câu thế chấp bất động sản, theo bản năng tôi liền cho rằng con đường này không thông.

Không phải vì không lo được tiền. Mà là vì tôi biết, Lâm Vi sẽ không đời nào đồng ý.

Căn nhà đó chính là mạng sống của cô ta.

Nhưng nếu cứ để Giang Dao tiếp tục điều tra, sớm muộn gì tôi cũng phải ngồi tù.

Lâm Vi có sợ hãi không? Không đâu.

Cô ta sẽ ôm chầm lấy tôi, khóc lóc hứa hẹn: "Chồng ơi, em đợi anh. Dù là mười năm, hai mươi năm, em cũng sẽ đợi anh."

Rồi sau đó thì sao? Sau đó ngay ngày hôm sau cô ta sẽ đi tìm luật sư, chuẩn bị đơn đơn phương ly hôn.

Cuối cùng, cô ta sẽ ôm căn nhà tôi mua cho, dắt theo con trai tôi, và gọi một người đàn ông khác là chồng.

Tôi quá hiểu cô ta rồi.

Bởi vì chính tôi cũng là loại người như thế.

Lâm Vi chầm chậm bò dậy, quỳ gối tiến về phía tôi, ôm c.h.ặ.t lấy chân tôi: "Chồng ơi, bây giờ Giang Dao chỉ có hai mẹ con nương tựa vào nhau."

"Hay là…" Cô ta ngẩng đầu lên, ánh mắt lạnh toát: "Chúng ta làm liều một phen, bắt hai mẹ con cô ta biến mất vĩnh viễn đi."

Tôi sửng sốt nhìn người đàn bà trước mặt, thậm chí có một khoảnh khắc đã quên cả hít thở.

Hóa ra bấy lâu nay, tôi lại sống chung với một kẻ điên cuồng đến mức này.

09

Sau đó, tôi mượn cớ đi mua t.h.u.ố.c lá để trốn ra ngoài.

Tiếp theo, tôi phải tự cứu lấy mình.

Tuy Giang Dao dồn tôi vào đường cùng, nhưng trong lòng tôi hiểu rõ, cô ấy sẽ không thực sự ép tôi vào chỗ c.h.ế.t.

Hai mươi năm tình nghĩa, lại thêm đứa con gái.

Cô ấy nhất định sẽ chừa cho tôi một con đường sống.

Tôi quay lại dưới lầu căn nhà cũ một lần nữa, đợi hai mẹ con họ trở về.

Nhưng mãi đến tám giờ tối, họ vẫn không xuất hiện.

Tôi mở điện thoại, bấm vào phòng livestream của cô ấy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Trên màn hình, gương mặt Giang Dao vẫn bình thản như thường.

"Chào mọi người, đây là lần thứ tư chúng ta gặp nhau."

"Hôm nay, số tiền hòa giải đã tăng lên 5 triệu tệ."

"Bây giờ, hãy tiếp tục con đường phản công của chúng ta."

"Tất cả bằng chứng thu thập được trước đó không thể trực tiếp sử dụng tại tòa. Nhưng để kích hoạt một cuộc điều tra tư pháp thì đã quá đủ rồi, dù sao bước này cũng chưa cần phải đối mặt với luật sư của bên kia."

"Tiếp theo, tôi sẽ điều tra nguồn tiền mua căn nhà này."

"Nếu là vay ngân hàng, tôi sẽ tra toàn bộ hồ sơ xin vay, ai là người bảo lãnh, ai cấp giấy chứng nhận mức lương, ai cung cấp sao kê ngân hàng."

"Nếu là mua đứt bằng tiền mặt, tôi sẽ tra rõ nguồn gốc của từng khoản tiền một."

"Đi đến bước này, con đường phản công đã thành công được một nửa rồi."

"Hơn nữa, hôm nay chồng cũ của tôi đã đến tìm tôi để xin hòa giải. Nhưng thành ý không đủ."

"Bởi vì, tôi muốn người phụ nữ kia phải quỳ xuống xin lỗi tôi."

Tôi đau đớn nhắm mắt lại.

Hai người phụ nữ này đã một mất một còn với nhau rồi.

Tôi hít một hơi thật sâu, cầm điện thoại lên, gửi cho con gái một tin nhắn: [Con gái yêu, nói với mẹ một tiếng, bố biết mình sai rồi. Bố nhìn lầm người, bố có lỗi với hai mẹ con. Trong tay bố có toàn bộ chứng từ chuyển dịch tài sản, mỗi một giao dịch, mỗi một tài khoản, bố đều giữ lại bản lưu. Chỉ có mẹ mới có thể giúp bố đòi lại số tiền này.]

Ngay khoảnh khắc tin nhắn được gửi đi, buổi livestream bị ngắt quãng.

Giây tiếp theo, điện thoại của con gái gọi đến.

Giọng con bé rất bình tĩnh: "Gửi tất cả tài liệu vào email của con."

"Bố chỉ có một tiếng thôi."

Lúc này tôi mới thực sự cảm nhận được, những gì nợ trong tình cảm phải trả bằng cả mạng sống.

Điều một người đàn ông không nên làm nhất, chính là mắc nợ người vợ tào khang của mình, rồi lại dùng tương lai của con cái để làm con bài thỏa hiệp.

Tội nghiệt nặng nề quá mà.

Suy cho cùng, loại người như tôi, có c.h.ế.t cũng không tiếc.

Sau khi quen Lâm Vi, tôi nói dối Giang Dao rằng công ty làm ăn thua lỗ, toàn bộ nhân viên bị giảm lương.

Cô ấy đã tin. Cô ấy thắt lưng buộc bụng nuôi con, thậm chí bán cả trang sức của mình để bù đắp chi phí sinh hoạt gia đình.

Còn tôi, lại dắt Lâm Vi đi khui vang đỏ, chơi trò lãng mạn.

Quả thực, đối với phụ nữ, bài học quan trọng nhất trong hôn nhân chính là đừng bao giờ xót thương cho đàn ông.

Thủ đoạn giấu giếm thu nhập của tôi thực ra không phức tạp, tôi nhận lương dưới hình thức hoàn ứng hóa đơn.

Phần tiền mà Giang Dao nhìn thấy chỉ là những gì tôi muốn cô ấy thấy mà thôi.

Sau đó, tôi bảo người nhà đăng ký một công ty vỏ bọc, lấy danh nghĩa chi phí dịch vụ quảng bá để rút một phần vốn từ công ty ra theo từng quý.

Mấy khoản tiền này gom lại được khoảng hơn 6 triệu tệ. Phần còn lại là tiền tiết kiệm riêng của Lâm Vi.