Tề Mẫn Mẫn xì ra một nụ cười:”Ngày nào cũng nhìn còn chưa đủ? Mau ngủ đi!”
Nói xong, cô liền giơ hai tay che mắt Hoắc Trì Viễn.
Hoắc Trì Viễn bắt lấy hai tay cô, đặt lên môi khẽ hôn:”Nếu có thể nhìn mà thấy đủ, thì đã không gọi là yêu.”
“Chú, em phát hiện ra sao miệng lưỡi của anh càng ngày càng giống anh Hoắc Nhiên vậy?” Tề Mẫn Mẫn khẽ cười hỏi.
Hoắc Trì Viễn vốn là một người đàn ông ít nói, lạnh lùng, thờ ơ, nhưng sau khi kết hôn với cô, lại hay cười, thích bám dính người ta, liên tục nói mấy lời tâm tình có cánh.
“Không lạ. Bọn anh là anh em.” Hoắc Trì Viễn cười trả lời.
“Em phải hỏi Giai Tuệ, có phải anh và anh Hoắc Nhiên giống nhau ở…” Tề Mẫn Mẫn đỏ mặt nhìn thoáng qua Hoắc Trì Viễn.
“Giống nhau cái gì?” Hoắc Trì Viễn áp đến bến tai Tề Mẫn Mẫn, mê hoặc cười hỏi.
“Không biết tiết chế!” Tề Mẫn Mẫn chu miệng cười một tiếng.
Tối hôm qua, anh dùng đủ loại tư thế, yêu lên khắp cơ thể cô.
Nghĩ đến cảnh tượng anh ép cô vào cánh cửa sổ dùng sức yêu, gương mặt nhỏ nhắn của cô giống như sắp bốc cháy.