Vô Niệm Trà Quán: Một Chén Trà Tiễn Một Đời Người

Vô Niệm Trà Quán: Một Chén Trà Tiễn Một Đời Người

Trạng thái:

Full

 
  "Sư tôn, nước đã sôi đủ độ 'mắt cua' rồi ạ."

  Tiếng nói trong trẻo của Trường Sinh cắt ngang dòng suy nghĩ của Diệp Sơ. Đứa trẻ khoảng mười tuổi, mặc bộ đồ tiểu đồng gọn gàng, đang cẩn thận dùng gáo gỗ nhấc nước từ lò than hồng. Đôi mắt đứa trẻ ngây thơ nhưng ẩn chứa sự kiên định, nó là đứa trẻ duy nhất Diệp Sơ cứu sống dưới đáy vực Vô Tận, nơi nàng đã tôi luyện Tiên Cốt suốt một trăm năm qua.

  Diệp Sơ khẽ gật đầu. Nàng nhấc ấm trà gốm lên, động tác uyển chuyển như mây trôi nước chảy. Nàng không vội vàng pha trà ngay, mà thực hiện nghi thức "Tẩy Tâm". Từng dòng nước nóng hổi được rót vào chén sứ, hơi khói bốc lên mờ ảo, hóa thành những hình thù kỳ dị trong không trung rồi tan biến. Nàng dùng chiếc kẹp tre gắp lá trà cổ thụ đen bóng thả vào ấm, tiếng lá trà khô chạm vào đáy gốm phát ra âm thanh giòn giã.

  "Trường Sinh, con có biết tại sao hôm nay trà lại có vị đắng hơn thường ngày không?"