Vô Thượng Thiên Tôn

Chương 806: sư tỷ khinh nhờn Thần



Dịch: Tâm Tro Ý Nguội

Cứ điểm này nằm trên con đường Thiên Uyên, ở sâu dưới mặt đất hơn 30 nghìn trượng. Vì vậy “phủ đệ” của Mộng Vi Vân có chút giống với biệt thự trên không thời hiện đại. Kiến trúc của cứ điểm cũng có phần bắt chước Liên Bang, đi theo phương châm diện tích phòng thủ nhỏ nhất nhưng chưa được nhiều binh lính nhất.

Khi Lâm Duệ tiến vào phủ đệ của Mộng Vi Vân, hắn đã nhận được tin nhắn trả lời của Cơ Tuyết Oánh.

Huyết nhận thiên đao (Cơ Tuyết Oánh): Mấy tháng này ta tu hành quả thật rất nhanh, đặc biệt là tu luyện “nhất” của chủ nhân, giờ đã đến 49% rồi.

Lâm Duệ nhìn tin nhắn mà hơi u ám, vừa rồi Thượng Quan Thiên Di cũng trả lời hắn là đã luyện “nhất” đến 53%.

Ngộ tính của Thượng Quan Thiên Di hơn Cơ Tuyết Oánh, nồng độ Thái Thượng di huyết của nàng cũng nồng đậm hơn nên tiến triển nhanh hơn.

Vấn đề là võ ý nhất – nhất sinh vạn vật, vạn vật quy nhất của Lâm Duệ bao gồm vạn tượng, chỉ thẳng căn bản thế giới, căn nguyên đại đạo nên tu hành vô cùng gian khổ.

Lâm Duệ nếu như chỉ dựa vào lực lượng bản thân nguyên cứu võ ý thì khéo cả ngàn năm mới tu luyện được đến cấp Trường Sinh.

Hai cô nàng này tuy là tế tự của hắn, có thể đi tắt, học được từ hắn nhưng tốc độ tu hành như này cũng quá nhanh. Nhưng Lâm Duệ không lo lắng ý thức Thái Thượng Thiên Tôn thức tỉnh trên người hai nàng này. Hai nàng này đã là tế tự của hắn, nhờ vậy hai nàng có được chiến lực mạnh mẽ sánh ngang siêu thần sứ nhưng con đường lên Thần của hai nàng cũng đã đứt đoạn.

Giờ tình cảnh trước mặt hắn làm tâm tình hắn thêm hỏng bét. Trong phủ đệ này tràn ngập bụi tinh hà bảy màu, chúng như dải ngân hà chậm rãi chảy xuôi, trên vách đá treo 48 đèn lồng lưu ly nhỏ chiếu rọi ánh sáng như mộng như ảo.

Nếu như nhìn kỹ, sẽ phát hiện những bụi tinh hà bảy màu này đang nhanh chóng biến đổi, quỹ tích bay của chúng không ngừng thay đổi, kết cấu nội bộ cũng thay đổi.

Để người kỳ quái là đám bụi này như đang vẽ lên những khung cảnh kiều diễm, như là có một nam một nữ đang làm chuyện đó vậy. Lâm Duệ sau khi thấy thì còn tưởng là ảo giác, có chút không quan tâm. Kết cấu bên trong rất mơ hồ, hẳn là hắn nhìn lầm, sao có thể là một nam một nữ làm chuyện đó được chứ.

Hắn giờ tâm tư trầm lạnh như băng, chỉ nhìn bụi sao bảy màu này, hắn biết võ đạo của Mộng Vi Vân tiến triển rất lớn.

Mộng Vi Vân thì đang ngồi xếp bằng trên giường ngọc, khi cảm ứng được Lâm Duệ đến thì tim nàng đột nhiên đập hụt một nhịp, nàng ban đầu cảm thấy vui vẻ rồi lại có chút hoảng hốt.

- Sư đệ?

Nàng vội vàng tắt đi chip lượng tử, đóng hết trình duyệt, còn vội vàng xóa lịch sử duyệt web, sửa lại dung nhan bản thân. Lúc này tim nàng hơi đập nhanh, có chút ảo não vỗ trán mình.

Mộng Vi Vân vốn tưởng là bản thân đã triệt để tỉnh ngộ, nàng đã tự chỉnh đốn tâm lý một năm, tự thuyết phục bản thân thả xuống cảm xúc khó hiểu với sư đệ. Nhất là sau trận chiến đảo Hoàng Sơn, nàng dùng dị thể theo quân xuất chiến, tận mắt chứng kiến Lâm Duệ đứng trên Đại Nhật Kim Ô, toàn thân vờn quanh thánh lôi kiếp hỏa, chín đôi cánh tinh hà mở rộng che đi bảy ngàn dặm hải vực, thần uy vô cùng tận. Nàng hiểu được giữa hai người họ có một lằn ranh vô hình, ngăn cách đôi bên làm họ xa xôi vô cùng.

Nhưng hôm nay Lâm Duệ đột nhiên xuất hiện ở phủ đệ của nàng, Mộng Vi Vân lại phát hiện gương mặt của mình không tự chủ được hơi hồng, tim đập thình thịch nổi trống. Trong đó còn có một phần vì các video nàng vừa xem.

Lúc này, Lâm Duệ thu lại tầm nhìn, rời khỏi đám bụi tinh hà bảy màu xung quanh, hắn nhìn về phía phòng trong:

- Sư tỷ, giờ có tiện gặp mặt không?

Trong phủ đệ của Mộng Vi Vân không chỉ bố trí trận pháp phòng ngự mạnh mẽ, còn có chiến long trấn áp, người thường rất khó đến gần nhưng đối với một vị bán thần như hắn thì chỉ là thùng rỗng kêu to thôi. Chân như thiên nhãn của hắn thậm chí có thể nhìn xuyên thấu hàng phòng ngự, trực tiếp thấy cảnh bên trong. Nhưng hắn vẫn rất tôn trọng sư tỷ, không làm như vậy.

Mộng Vi Vân hít sâu một hơi, chừng ba lần mới miễn cưỡng trấn áp lại được cảm xúc, lập tức đưa tay mở cửa phòng:

- Sư đệ mời vào nói chuyện.

Nàng có chút hoài nghi hỏi:

- Sao hôm nay ngươi lại tới đây? Gần đây cứ điểm không bắt được yêu ma cấp cao nào.

Hiện tại giữa hai người họ có thể dùng thông tin lượng tử để nói chuyện. Kỹ thuật khoa học hiện đại giúp liên lạc được từ xa nhưng cũng có khuyết điểm, đó là bọn họ ít gặp mặt hơn. Trước giờ sư đệ tới cứ điểm này đều là để thu gặt yêu ma, tu luyện huyết sát bí pháp. Nhưng Mộng Vi Vân rất khó hiểu, sư đệ giờ đã là Thần rồi, sao còn cần tu luyện huyết sát bí pháp chứ?

Lâm Duệ bước vào cửa, nhìn chằm chằm dò xét trên dưới Mộng Vi Vân.

Mộng Vi Vân vốn giả vờ trấn định nhưng bị cái nhìn của Lâm Duệ làm tâm tình chập chờn, dần hỗn loạn.

Đã hai tháng trôi qua, khí chất của Lâm Duệ lại có chút biến đổi, khí tức của hắn thêm quang minh, thần thánh, nhất là thần tính toát ra từ giữa lông mày, làm gương mặt vốn tuấn tú của hắn lại càng thêm nổi bật.

- Sư đệ đến đây làm gì vậy? Trên người ta có gì không ổn sao?

Nàng cúi đầu nhìn xuống cơ thể mình, thực chất là để tránh đối diện với ánh mắt của Lâm Duệ.

Mộng Vi Vân thầm nghĩ đối phương quá không lễ phép rồi, nàng biết uy lực chân như thiên nhãn của Lâm Duệ, biết rõ tên này đã nhìn thấu trước sau của nàng rồi. Dù trước đó Lâm Duệ đã từng phẫu thuật giải phẫu thực trang cho nàng, cũng đã thấy hết rồi nhưng nàng vẫn cảm thấy ngại ngùng, khó chịu theo bản năng.

Lâm Duệ thì nhíu chặt mày lại. Hắn đã thấy di huyết của Thái Thượng trên người Mộng Vi Vân, còn đang cộng sinh vi diệu với Thái Thượng Thiên Tôn.

Lâm Duệ đầy nhức đầu xoa trán:

- Nếu ta không nhìn lầm, sư tỷ đã tu luyện hy vọng và vạn biến đến hơn 55%?

Lâm Duệ nhớ lần trước gặp mặt, Mộng Vi Vân mới tu luyện được hai loại khái niệm này tới 42%. Mới qua mấy tháng, Mộng Vi Vân đã tu luyện nhanh như này, gần như đặt chân vào mức thần sứ rồi!

- Quả thật đã đột phá 50%, khoảng chừng 57%. Đúng rồi, ta còn đã luyện được Thiên Lý Thần Tâm Kiếm.

Mộng Vi Vân nghe ra vẻ trầm trọng trong lời nói của Lâm Duệ, nhanh chóng lý trí lại, lông mày nàng cũng nhíu lại, đầy nghi ngờ hỏi:

- Ngươi đến là vì chuyện này sao? Có vấn đề gì không?

Thật ra một, hai tháng gần đây, nàng cảm giác tốc độ tu luyện của mình nhanh đến khó tin.

Hơn nửa năm trước, nàng dựa vào công huân thu được ở con đường Thiên Uyên, thu được chiêu Thiên Lý Thần Tâm Kiếm từ thần cung, sau đó được sư tôn Lạc Vọng Thư dạy cho bản cải tiến.

Nhưng trước đó, Mộng Vi Vân tu luyện chiêu kiếm này rất gian nan, như là không nắm được trọng điểm vậy. Ấy thế mà, chỉ hai tháng gần đây, nàng như đột nhiên khai khiếu, vừa nhìn là hiểu, trong vòng hai tháng luyện được bí chiêu mạnh mẽ này.

Lâm Duệ âm thầm thở dài, gửi video sang:

- Là tác dụng của Thái Thượng di huyết trong người sư tỷ. Sau trận chiến đảo Hoàng Sơn, linh tính của Thái Thượng dần khôi phục.

Ở trước mặt Đông Vực Sâu, hắn không thể quay video được nhưng hắn có thể mượn nhờ AI biên tạo hình ảnh, giải thích chân tướng cho Mộng Vi Vân hiểu.

- Thái Thượng Thiên Tôn sao?

Con ngươi Mộng Vi Vân hơi co rút, xem thật kỹ hình ảnh. Chốc lát sau, sắc mặt nàng hơi trắng bệch. Vị Thần Vương trong truyền thuyết, người đã chém rách Căn chí cao đang khôi phục trong cơ thể nàng sao?

Trong thoáng chốc, nàng nhớ đến cô gái tóc bạc thường xuyên xuất hiện trong giấc mơ của mình. Nữ nhân kia đứng ở điểm cuối tinh hà, mái tóc bạc như ngân hà đổ nghiêng, như cách xa vạn cổ liếc nhìn nàng. Trước đó nàng chỉ nghĩ là do mình quá ấn tượng với chiêu kiếm chém ra từ cách cả 320 nghìn năm của Thái Thượng Thiên Tôn nên sinh ra huyễn tượng mà thôi. Giờ nàng mới biết là do huyết mạch quấy phá!

- Trên lý thuyết, giờ ta đã biến thành vật chứa để Thái Thượng Thiên Tôn phục sinh?

Lâm Duệ nhíu mày nói:

- Không nghiêm trọng như vậy. Theo danh sách Đông Vực Sâu đưa ra, hiện giờ Đông Châu khéo phải có cả triệu người có Thái Thượng di huyết. Giờ rất khó kết luận chân linh Thái Thượng Thiên Tôn sẽ phục sinh trên người nào. Nhưng không biết có phải trùng hợp không, những người bên cạnh ta, bao gồm sư tôn, Cơ Tuyết Oánh, Thượng Quan Thiên Di, Phương Nhiễm Nhiễm và ngươi nữa, đều có Thái Thượng di huyết.

Mộng Vi Vân nghe vậy thì ngây người, thầm nghĩ quá khéo a, ngay cả sư tôn cũng có Thái Thượng di huyết sao? Một cỗ tâm tình phức tạp không khỏi nảy sinh trong lòng nàng, như vậy nàng và sư tôn là quan hệ như nào?

Lâm Duệ lập tức tiến lên, đầu ngón tay chiếu ra tia sáng thanh tịnh:

- Để nói rõ sau đi. Giờ ta giúp ngươi trấn áp linh tính, xem có thể phong ấn lại huyết mạch Thái Thượng hay không.

Hắn chạm tay lên mi tâm Mộng Vi Vân, trong chốc lát ánh sáng truyền qua.

Mộng Vi Vân chỉ cảm thấy một dòng nước ấm chảy vào linh đài nàng, ngọn lửa trắng thanh tịnh nhẹ nhàng mơn trớn, gột rửa sương khói cho nàng.

Cảm giác nơi mi tâm làm nàng một lần nữa hoảng hốt, bất chợt nhớ đến đêm hai năm rưỡi trước, ở quận Vọng Thành… Đó là lần đầu tiên nàng tiếp xúc với nam nhân khác, dùng chán chạm nhau, dùng bí pháp “cực hạn thần nguyên” cũng cố võ ý cho Lâm Duệ. Nhiệt độ đôi bên tiếp xúc lần này giống hệt lần trước.

Nhưng khi Mộng Vi Vân nghe thấy hai chữ “phong ấn” thì vội nghiêng đầu nói:

- Đừng a sư đệ! Đây là chuyện tốt, ngươi đừng phong ấn vội. Ngươi để ta tu luyện hy vọng và vạn biến đến hơn 80% rồi lại nói.

Di huyết Thái Thượng rất có ích với nàng hiện giờ, giúp nàng tăng tốc tu luyện gấp mấy chục, mấy trăm lần. Thậm chí nàng còn định mượn cơ hội này, tu luyện khái niệm “chân lý” đến trên 70%. Khái niệm chân lý gần như đứng đầu các khái niệm khác, nếu luyện đến cao thâm, về sau tu luyện khái niệm nào cũng dễ dàng hơn nhiều.

Lâm Duệ không khỏi ngẩn ra, giật mình nhìn Mộng Vi Vân:

- Sư tỷ, ngươi không muốn sống nữa sao, không sợ bị Thái Thượng ô nhiễm à?

Mộng Vi Vân nghe vậy thì mỉm cười, liếc nhìn Lâm Duệ:

- Ngươi còn không có tư cách nói ta!

Tên này một mặt chống cự Đại Nhật Thiên Tôn và Thanh Tịnh Chi Chủ ô nhiễm, một mặt kế thừa sức mạnh của họ mới có thể trong thời gian ngắn trở thành Quang Minh Chi Chủ.

- Có pháp môn thanh tịnh của ngươi, sợ gì Thái Thượng ô nhiễm chứ.

Nàng vừa nói vừa nhìn ra bên ngoài:

- Nếu như ta đoán không sai, sư tôn cũng không chọn phong ấn, nàng nhất định chọn tu luyện chân lý đến trên 90% rồi mới xử lý.

Mộng Vi Vân thầm nghĩ nếu mình không nhanh chóng bước lên cấp Trường Sinh thì làm gì có tư cách đứng bên cạnh Lâm Duệ chứ? Nàng lại không thể giống như Cơ Tuyết Oánh và Thượng Quan Thiên Di, trở thành tế tự của Lâm Duệ.

Khóe môi Lâm Duệ giần giật, lập tức lắc đầu nói:

- Thôi rồi, ta thanh tịnh bước đầu cho sư tỷ thôi, trì hoãn ô nhiễm. Sư tỷ nhất định hồi tâm ngưng thần.

Mộng Vi Vân trông thấy Lâm Duệ một lần nữa đưa tay, ấn về phía mi tâm của nàng.

- Sư đệ, ngươi đừng…

Mộng Vi Vân theo bản năng muốn kháng cự nhưng lần này Lâm Duệ không theo ý nàng, một cái điểm tay nhìn như bình thường nhưng dễ như trở bàn tay điểm trúng mi tâm của nàng.

Mộng Vi Vân không thể làm gì, chỉ có thể cố gắng thu liễm tâm niệm, suy tư nhưng vẫn không kìm được hai má đỏ ửng.

Lâm Duệ muốn thanh tẩy huyết mạch cho nàng thì phải tẩy luyện tâm linh nữa, như vậy chắc chắn sẽ tiếp xúc với tâm linh của nàng. Nhất là giờ lực lượng nguyên thần của Lâm Duệ vô cùng mạnh mẽ, đã đạt đến cấp Trường Sinh, còn sơ bộ Vực Sâu hóa rồi. Khi tâm linh đôi bên tiếp xúc sâu, Lâm Duệ có thể nhìn thấy trí nhớ và ý thức của nàng.

Mộng Vi Vân rất sợ bị Lâm Duệ nhìn thấy một chút bí mật giấu sâu trong lòng nàng. Thế nhưng nàng càng muốn giấu thì càng không giấu được, những ký ức bí ẩn kia lại dần nổi lên tầng ngoài ý thức.

Lâm Duệ dần dần nghẹn họng trân trối, yên lặng nhìn xem Mộng Vi Vân. Hắn không ngờ sư tỷ vẻ ngoài chững chạc đàng hoàng, thông minh tháo vát, tự tin nữ cường mà lại âm thầm huyễn tưởng đầy dã tính như vậy, đối tượng lại là sư đệ, là hắn nữa chứ.

Còn có, cô nàng này còn vụng trộm lên web người lớn, xem phim xxx, như này có chút nghiêm trọng rồi a… Lâm Duệ thầm nghĩ mình vẫn phải quyết giúp sư tỷ, lấp không bằng khai thông, sư tỷ cứ đè ép ham muốn như này, sớm muộn sẽ trở thành sơ hở tâm linh.

Nhưng trước đó hắn phải mua chút đồ “tình thú” đã… Đây rõ ràng là khinh nhờn Thần, hắn nhất định phải trừng phạt a!

Mộng Vi Vân căn bản không thể khống chế ý nghĩ của mình. Nàng thấy khuôn mặt Lâm Duệ hơi đỏ lên, rõ ràng cũng không chịu được huyễn tưởng của nàng làm gương mặt nàng đỏ ửng, giãy dụa theo bản năng nhưng bị sức mạnh của Lâm Duệ trấn áp, trong lúc nhất thời không thể cử động.

Mộng Vi Vân chỉ có thể cúi đầu, xấu hổ đến co rút ngón chân thật sâu, đào ra một hố sâu trên mặt đất. Nàng có chút hối hận để Lâm Duệ thanh tẩy cho mình, sớm biết như vậy, nàng tình nguyện bị Thái Thượng Thiên Tôn ô nhiễm còn hơn.

Lúc này, tâm thần Lâm Duệ nảy sinh cảm ứng, một huyễn tượng hiện ra trước mắt hắn.

Ngay trong nháy mắt này, cả tòa phủ đệ rơi vào ngưng trệ quỷ dị. Vốn bụi tinh hà bảy màu đang di chuyển đột nhiên dừng lại, mỗi một hạt bụi đều xuất hiện vết rạn nứt như bị một bàn tay khổng lồ vô hình bóp vỡ. Trong không khí vang lên tiếng vù vù, như là có trăm triệu lưỡi dao liên tục cắt chém.

Trong khe hở bụi sao, vô số phù văn màu vàng sậm dần ngưng kết xuất hiện, chúng không phải văn tự bình thường mà như là thiên địa diễn sinh thành, khó mà mô tả được.

Những phù văn này dần ngưng tụ lại tạo thành một hình ảnh: đó là một nữ nhân xinh đẹp không gì sánh được, nàng ngồi trên Chân Lý Thần Tọa đã vỡ tan tành, tóc bạc như ngân hà chảy xuôi, mỗi một sợi tóc đều như chứa quỹ tích vũ trụ, làn da óng ánh như huyền băng vạn năm tạc thành. Đôi mắt trong suốt của nàng như vũ trụ thu nhỏ, đầy kinh ngạc nhìn Lâm Duệ, cũng mang đến áp lực vô cùng lớn cho Lâm Duệ.

Ánh mắt nàng lành lạnh như có thể nhìn sâu vào tâm linh Lâm Duệ, làm tâm tình hắn rung động, như thể đối mặt với thiên uy mênh mông.

- Thái Thượng Thiên Tôn?

Lâm Duệ vô ý thức đối kháng với đối phương, sau lưng mở ra chín đôi cánh tinh hà. Nhưng chỉ chốc lát này, chín đôi cánh tinh hà của hắn vỡ vụn, không phải bị phá hủy, mà là bị một lực lượng khái niệm mạnh mẽ ép thành hạt bụi trần nguyên thủy nhất.

Linh hồn của hắn cũng như bị một lực lượng tuyệt đối đóng đinh, vô số phù văn tràn ra xung quanh, mỗi đường vân như cấu tạo, diễn giải lại thế giới.

Dù cho đối phương chưa hề công kích hắn, chỉ một huyễn ảnh mà thôi nhưng Lâm Duệ cảm giác võ ý “nhất” của mình như trò đùa trẻ con trước mặt đối phương.

Cùng lúc đó, hắn nghe thấy thanh âm của Thái Thượng Thiên Tôn mang theo mấy phần thư thái nói:

- Hóa ra là ngươi?

Lâm Duệ nghe vậy thì hơi ngẩn người, thầm nghĩ những lời này của Thái Thượng là có ý gì vậy?

Cũng trong chớp mắt tiếp theo, Lâm Duệ thấy huyễn tượng trước mặt tan biến.

Lâm Duệ không khỏi cau mày lại, âm thanh trầm trọng:

- Tạm thời không sao nữa nhưng cần thanh tẩy định kỳ.

Hắn thu tay lại, đồng thời nội tâm đầy suy tư.

Cầu mong cho tôi và tất cả mọi người được bình an


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com