Anh bước nhanh ra phía sau Tạ Bá Ngọc, cất tiếng: “Trốn đây làm gì?” Tạ Bá Ngọc bị tiếng nói đột ngột dọa hết hồn, cứ tưởng nhà họ Tạ ở Thanh Châu tìm đến rồi.
Sau khi nhận ra là Trịnh Sở, ông ta mới thở phào nhẹ nhõm.
“Cậu Trịnh, hình như chúng ta đến muộn rồi”, Tạ Bá Ngọc nói rất nhỏ, dường như sợ người khác nghe thấy.
Trịnh Sở trông bộ dạng nhát thần nhát quỷ của ông ta, nói: “Rốt cuộc đã xảy ra việc gì?” Tạ Bá Ngọc dè dặt cẩn thận trả lời: “Cậu Trịnh, Tạ Bá Kim đã hết bế quan”.
Ông ta ngập ngừng đôi chút, tiếp tục: “Hiện giờ sức mạnh Tạ Bá Kim tăng vọt, bên cạnh lại có cao thủ tâm phúc của nhà họ Tạ, không dễ đối phó”.
“Không muộn, đến vừa đúng lúc”, Trịnh Sở hoàn toàn không sợ Tạ Bá Kim, trừ khi ông ta đã đạt đến cảnh giới thần.
Cho dù Tạ Bá Kim đạt ngưỡng thần, cũng chỉ miễn cưỡng đấu được với anh 1 trận.
Tạ Bá Ngọc nghe vậy, mặc dù tin tưởng Trịnh Sở có thể giành chiến thắng, nhưng vẫn rất lo lắng.
Trịnh Sở thần sắc bình tĩnh rời khỏi, Tạ Bá Ngọc thấy vậy định đưa tay níu áo anh lại nhưng không được.
Ông ta thở dài bất lực rồi đi theo sau.
Khi 2 người bước ra ngoài, lập tức có 1 giọng nói quát lên: “Các người là ai, đến đây làm gì?” Đây là nhà họ Tạ Thanh Châu, đa số người đến đều là những nhân vật quyền lực lớn.
Thông thường nhân vật quyền quý muốn đến chào hỏi cũng không được.
Trịnh Sở nhìn về phía âm thanh phát ra, thấy 2 người đàn ông trung niên mặc vest màu đen, trong tay cầm vũ khí, ánh mắt lạnh lùng.
Bảo vệ nhà họ Tạ thấy Trịnh Sở không giới thiệu danh tính, liền nhíu mày giục: “Nếu không nói, các người sẽ bị trừng phạt như kẻ gây rối”.