Trịnh Sở hiện đã khôi phục cảnh giới thiên tiên, xương cốt trở nên cứng cáp hơn bao giờ, thậm chí vượt qua kim cương cứng nhất trên thế giới.
Đồng thời học thêm không ít pháp thuật.
Anh tin trên đời này không ai có thể làm đối thủ của mình.
Đùng, đoàng.
Bên trên biệt thự như có tiếng sấm chớp giật.
Kỳ thực, nó chính xác là tiếng sấm.
Trịnh Sở đạt đến cảnh giới tiên thiên xong, anh xuống giường, ra khỏi biệt thự.
Mặc dù anh vô cùng khinh thường, không muốn dính líu với đám người nhà họ Trịnh.
Nhưng đối phương lại tìm tới tận cửa gây chuyện, rắp tâm đuổi giết anh, nếu không phản kháng, người khác sẽ cho rằng anh rất dễ bắt nạt.
Tốc độ của Trịnh Sở rất cao, anh nhanh chóng di chuyển đến chỗ Lại Hoài An.
Lúc này, Lại Hoài An đang nở nụ cười hờ hững, nhìn đám tông sư nhà họ Lại áp bức gia tộc họ Trịnh.
Ông ta cất giọng miệt thị: “Nhà họ Trịnh Vân Châu sắp biến mất, còn nhà họ Tạ Thanh Châu không đáng nhắc đến, lúc đó cả Giang Nam sẽ nằm trong tay tôi”.
Lại Hoài An có chút hối hận, sớm biết nhà họ Trịnh dễ bắt nạt như vậy, ông ta đã ra tay sớm hơn.
Khi ông ta đang vui vẻ nghĩ ngợi, đột nhiên cảm nhận được một luồng khí mạnh mẽ và đáng sợ.
Nụ cười trên mặt lập tức biến mất, hàn khí trong mắt lóe lên, hắn ta nhìn về hướng luồng khí kia, thần sắc tư lự, không biết nhà họ Trịnh còn cao thủ nào chưa ra mặt.
Lại Hoài An không biết Trịnh Sở là ai, cho nên mới nói như vậy.
Gia tộc nhà họ Trịnh nghe cách Lại Hoài An xưng hô với Trịnh Sở, cảm giác cạn lời.
Trịnh Sở là người ông ta phải giết, thế mà đến tên của đối phương cũng không biết? Trịnh Sở nhìn Lại Hoài An, hờ hững nói: “Tôi là người ông phải giết, Trịnh Sở, vậy ông nói tôi có nên tránh ra không?” Lại Hoài An nghe vậy, trong lòng giật thót, cảm giác như một trận cuồng phong sắp ập tới.
Khí thế toát ra từ người anh, không hề thua kém Bách Quỷ Giáo Tây Nam, thậm chí còn mạnh mẽ hơn.
Ông ta rất muốn rút lui, không muốn xảy ra giao tranh, thế nhưng đã làm đến bước này, đã không còn đường lui.
Lại Hoài An lùi về 2 bước, âm thầm tự trách, sớm biết thực lực Trịnh Sở mạnh không kém Bách Quỷ Giáo, ông ta đã cho người bên đó cùng tới đây.
Ông ta có chút nghi ngờ, tuổi Trịnh Sở không quá 20, lại có thể sở hữu sức mạnh ghê gớm đến vậy.
Nếu thật sự có người như thế, tại sao không ra mặt từ đầu? Đến giờ phút này mới xuất hiện.
Lại Hoài An đang hoài nghi, khí thế tỏa ra từ người anh là giả, chỉ để lòe người khác mà thôi.
Nghĩ vậy, cơ mặt ông ta thả lỏng đôi chút, khẽ nở nụ cười nhạt, không nói một lời, giương quyền lao về phía Trịnh Sở.
Trịnh Sở bình thản nhìn ông ta ra đòn.
Khi tay Lại Hoài An chỉ còn cách anh chưa đến 1cm, Trịnh Sở mới từ từ đưa tay, tùy ý tiếp đòn tấn công.
Một tiếng động lớn nổ ra.
Lại Hoài An cảm giác tay trái mình như đánh vào sắt thép, xương cốt tê rần, đau đến mức không kiểm soát nổi biểu cảm, ông ta nghiến răng ken két, gào lên đau đớn.
Lại Hoài An là võ giả bán thần cảnh giới, thân thể cứng cáp vô cùng, cho dù dùng gậy thép đánh cũng không nề hà.
Lại Hoài An vẫn chưa thua, mới chỉ kêu đau vài tiếng, đã đắc ý như vậy?
Trong lòng dù nghĩ thế, nhưng chúng cũng đang lo lắng chuẩn bị bỏ chạy, một khi Lại Hoài An bị giết, chúng sẽ lên trực thăng rút lui.
Lại Hoài An nhìn Trịnh Sở, kiềm nén cơn đau từ tay trái, chật vật gượng cười: “Trịnh Sở, không ngờ tuổi nhỏ đã lợi hại đến thế, có muốn gia nhập Bách Quỷ Giáo không, như vậy sẽ được miễn tội giết Quỷ Hoa trưởng lão”.
Ông ta muốn lôi kéo anh vào Bách Quỷ Giáo, vừa không phải đối đầu với anh, vừa có thể ăn nói với Bách Quỷ Giáo.