— "Không cần. Cuộc họp chiều vẫn diễn ra như thường. Tài xế chuyên trách mới của tôi sẽ đưa đi."
Nói rồi, anh cầm túi đá đắp lên thái dương, cúi đầu xem tài liệu, hoàn toàn coi tôi như… không khí.
…
Ăn trưa xong, trợ lý Hứa dẫn tôi xuống hầm xe.
Anh ấy chỉ tay về phía dãy xe đỗ san sát như dàn siêu mẫu trình diễn:
— "Lục tổng có ba chiếc dùng cho công việc. Chiếc Alphard dùng đi xa, còn trong thành phố thì cậu ấy đổi giữa Rolls-Royce và Bentley. Tùy tâm trạng mà chọn."
Tôi ngẩn người.
^^
Trần Diệc Diệc à, mày lên đời rồi đấy!
Có ngày mày cũng được tùy hứng mà chọn giữa Rolls và Bentley!
Tôi ngồi lên ghế sau chiếc Rolls-Royce, mở điện thoại ra, bật chế độ làm đẹp mạnh nhất, bắt đầu… tự sướng có tâm.
Góc nghiêng – chụp!
Trần xe sao trời – chụp!
Gương chiếu hậu bạc bóng – chụp!
Chín ô vuông hiện ra như bàn cờ vương giả, tôi đăng lên story với caption:
“Mới tậu Rolls, xoay tiền hơi khó, ai cho mình mượn cái tài khoản VIP Tencent không?”
(Chế độ: Chỉ mình Lục Quang Tễ xem)
Tôi chỉnh lại son môi, rồi bắt đầu lái xe ra cổng.
…Cũng chỉ xuống xe ngắm đường mười mấy lần, quay vô – lùi ra hai chục lần, là tôi đã lôi được em Rolls khỏi bãi đỗ hẹp như khe núi.
Chiếc xe vừa dừng ngay sảnh Lục thị thì Lục Quang Tễ bước ra, tay cầm cốc cà phê, bước thẳng về phía tôi.
Tôi nhanh chóng nhảy xuống, định mở cửa xe cho anh.
Lục Quang Tễ lạnh nhạt liếc tôi một cái:
— "Không cần làm mấy trò này. Tôi mọc tay, không mọc vây cá."
…
Ờ. Ý anh là… tôi đừng tưởng tôi là nữ chính phim truyền hình.
Trên đường đi, tôi như mang cả sinh mạng trên đầu ngón chân – căng như dây đàn.
Tốc độ luôn ổn định ở mức… 40km/h.
— "Chân ga không bị hỏng đâu. Dẫm mạnh lên."
Giọng anh vẫn điềm đạm, nhưng nghe kỹ thì… đúng là có mùi cáu gắt rồi.
— "Vâng… Lục tổng."
Tôi từ tốn nhấn ga. Tốc độ nâng lên… 50km/h!
Chà, Trần Diệc Diệc – 24 tuổi – chính thức lái Rolls giữa trung tâm thành phố. Tự hào!
Tôi mỉm cười ngây thơ, vừa mơ mộng tương lai, vừa liếc nhìn dòng người qua cửa kính.
Chỉ tiếc là… vừa mơ được 3 giây, thì có bóng người lao ra — một anh đi xe điện chạy vèo đến từ phía đối diện!
Tôi hoảng hốt đạp phanh!
“KÉÉÉTTT!”
Xe dừng ngay lập tức. Anh xe điện… vẫn cách tôi gần nửa con phố.
Nhưng…
Tôi chầm chậm quay sang nhìn người đàn ông bên cạnh.
Sơ mi đen bóng loáng của anh, giờ loang lổ một vùng màu cà phê đậm nhạt.
Tôi cứng đờ.
Lục Quang Tễ nghiến răng, giọng trầm thấp:
— "Trần Diệc Diệc. Cô không phải nói là có 5 năm kinh nghiệm lái xe sao?"
Tôi run rẩy đáp:
— "Vâng… đúng là 5 năm thật. Chỉ là… tôi chưa từng lái quá 40km/h."