Vô Trần Khách

Chương 1



Ta là đương gia chủ mẫu của phủ Túc Quốc Công.

 

Kết hôn tám năm mới vui mừng có được một mụn đích t.ử.

 

Trong tiệc đầy tháng, phu quân Tô Ngọc Lâm nhìn đứa trẻ trong lòng v.ú nuôi mà thẫn thờ.

 

Ta vờ như vô tình nói, đứa trẻ này sao chẳng giống ta chút nào.

 

Toàn thân Tô Ngọc Lâm cứng đờ.

 

Ta liếc nhìn Tiêu di nương cũng đang ôm một đứa trẻ đứng bên cạnh lão phu nhân.

 

Hà ma ma hiểu ý, bước tới vài bước đoạt lấy đứa trẻ trong tay ả, lùi lại đứng sau lưng ta.

 

Trong ánh mắt kinh ngạc của mọi người, ta mỉm cười: "Đứa này mới là con của ta."

 

01

 

Tiêu di nương thốt lên một tiếng kinh hãi, sắc mặt trắng bệch.

 

Khách khứa đầy sảnh đưa mắt nhìn nhau.

 

Ta từ từ đứng dậy, vuốt lại những nếp gấp nơi cửa tay áo, mỉm cười dịu dàng: 

 

"Phu quân, đây mới là Cẩm tỷ nhi, con của chúng ta, chàng đừng nhận nhầm nhé."

 

Dứt lời, cả sảnh kinh hãi.

 

Ta giơ tay, ra hiệu cho Hà ma ma bước lên.

 

Hà ma ma nhẹ nhàng vén một góc tã, lộ ra khuôn mặt nhỏ nhắn đang ngủ say bên trong.

 

Giữa lông mày đứa trẻ có một nốt ruồi son như điểm phấn chỉ đỏ, đang ngủ rất ngon.

 

Hai chân Tiêu di nương nhũn ra, quỳ sụp ngay xuống đất.

 

Lão phu nhân bỗng đứng phắt dậy, cây gậy chống gõ mạnh xuống đất ba tiếng liên tiếp: 

 

"Hoang đường! Lan Uẩn Chi, ngươi có biết mình đang nói gì không?"

 

Ta mỉm cười nhẹ nhàng, nâng chén trà trên bàn lên, thong thả nhấp một ngụm.

 

"Lão phu nhân bớt giận. Nhi tức chỉ nói những gì mình biết thôi."

 

Tô Ngọc Lâm nhìn chằm chằm vào ta, ánh mắt đầy vẻ không cam lòng.

 

Hoàng đế tuổi tác ngày một cao, phủ Quốc Công không còn được ân sủng như trước.

 

Hắn đang khát khao có một đích t.ử để kế thừa tước vị, nếu không khi tân đế đăng cơ, việc cha truyền con nối đời đời e là sẽ bị thu hồi.

 

Ta vào phủ tám năm chưa từng mang thai.

 

Các di nương, thông phòng cũng chẳng sinh được mụn con nào.

 

Ta biết hắn sốt ruột, nhưng cũng không nên hy sinh nữ nhi của ta.

 

Nếu không nhờ Hà ma ma cảnh giác, Cẩm tỷ nhi đã từ thân phận đích xuất biến thành thứ nữ rồi.

 

Lát sau, Tô Ngọc Lâm chất vấn ta: "Nàng có bằng chứng gì chứng minh là Tiêu di nương đã tráo đổi đứa trẻ?"

 

Khóe môi ta nhếch lên, nói với hắn:

 

"Ngày lâm bồn đó, người được mời đến là bà đỡ Tôn ở phía nam thành. Sau đó bà đỡ Tôn đã dọn nhà ngay trong đêm, người của ta tìm kiếm hơn hai mươi ngày mới tìm thấy bà ta trong một ngôi làng ở Lũng Tây."

 

Tay Tô Ngọc Lâm siết c.h.ặ.t thành nắm đ.ấ.m, các đốt ngón tay trắng bệch.

 

"Bà đỡ Tôn đã nói những gì?"

 

Ta cười một tiếng, tiếp tục nói với hắn: 

 

"Bà đỡ Tôn nói, ngày hôm đó bà ta đã đỡ đẻ cho hai đứa trẻ. Một đứa ở phủ Túc Quốc Công, một đứa ở biệt uyển Tây Lâm.”

 

Hơi thở của khách khứa đầy sảnh như ngưng trệ.

 

Chén rượu trong tay ai đó rơi xuống đất, phát ra một tiếng "choảng" giòn giã.

 

Biệt uyển Tây Lâm, đó chẳng phải là biệt uyển của hoàng gia sao.

 

Ta chậm rãi bước đến trước mặt Tiêu di nương, nhìn xuống ả từ trên cao.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

"Tiêu di nương, nhiệm vụ của ngươi hoàn thành không tốt lắm rồi. Không biết chủ t.ử của ngươi sẽ xử trí ngươi thế nào đây."

 

Tiêu di nương đột ngột ngước nhìn ta, trong mắt hiện lên nỗi sợ hãi sâu sắc.

 

Ta quay sang Tô Ngọc Lâm, trên mặt lại treo lên nụ cười dịu dàng thục đức.

 

"Phu quân, hôm nay là tiệc đầy tháng của Cẩm tỷ nhi. Có chuyện gì thì cứ đợi tiệc tan rồi hãy nói. Đừng để các vị đại nhân xem như trò cười."

 

Tô Ngọc Lâm nới lỏng nắm tay đang siết c.h.ặ.t. Trên mặt lại nở nụ cười, cung kính tiễn khách khứa đầy sảnh ra cửa.

 

Ta khẽ gật đầu với ám vệ Huyền Dạ đang đứng trong góc tối.

 

Hắn chắp tay hành lễ, xoay người rời đi.

 

Phía sau, Hà ma ma nói khẽ: "Phu nhân, sau khi bà đỡ Tôn điểm chỉ, đã được đưa đến trang viện rồi."

 

02

 

Ta bế Cẩm tỷ nhi trở về chính viện, vừa đặt con vào nôi thì bên ngoài vang lên tiếng bước chân vội vã.

 

Tô Ngọc Lâm vén rèm bước vào, dưới đáy mắt hắn nén c.h.ặ.t cơn giận: 

 

"Lan Uẩn Chi, hôm nay nàng ra oai ghê gớm thật đấy!"

 

Ta vén lại góc chăn cho Cẩm tỷ nhi, xoay người lại, trên mặt vẫn là dáng vẻ dịu dàng hiền thục như trước.

 

"Phu quân nói lời này là ý gì, hôm nay là tiệc đầy tháng nữ nhi của chúng ta, thiếp thân chẳng qua là để mọi người nhận mặt đứa trẻ, sao lại làm phu quân không vui rồi?"

 

Tô Ngọc Lâm cười lạnh một tiếng, hỏi ta rốt cuộc muốn thế nào.

 

Ta hỏi ngược lại hắn, là chuyện của đứa trẻ hay là chuyện của Tam công chúa Lý Di.

 

Sắc mặt hắn lập tức đóng băng, sau đó quay mặt đi chỗ khác.

 

"Nói bậy bạ." 

 

Giọng hắn thấp xuống, mang theo sự cứng nhắc cố chống chế sau khi bị vạch trần.

 

Chân mày ta khẽ nhướng, tiếp tục nói với hắn.

 

Mùa thu năm ngoái, Tam công chúa bỗng nhiên đổ bệnh, đóng cửa miễn tiếp khách suốt bảy tháng trời.

 

Sổ mạch án của Thái y viện ghi là bệnh phổi, nhưng đơn t.h.u.ố.c kê ra lại là t.h.u.ố.c an thai.

 

Yết hầu của Tô Ngọc Lâm khẽ chuyển động.

 

"Thiếp thân bèn nghĩ, Công chúa điện hạ ở góa nhiều năm, sao lại bỗng nhiên m.a.n.g t.h.a.i được nhỉ?"

 

Ta chống cằm, mỉm cười nhìn hắn, rồi lại nói tiếp:

 

“Sau đó tính toán ngày tháng, thời gian nàng ta lâm bồn vừa vặn cách thiếp thân không bao nhiêu ngày. Dĩ nhiên, Tiêu di nương giả vờ m.a.n.g t.h.a.i cũng thế.”

 

Trong phòng im ắng đến mức một cây kim rơi xuống cũng có thể nghe thấy.

 

"Nàng điên rồi!" Hắn nghiến răng, gằn từng chữ, "Những lời này nếu truyền ra ngoài..."

 

Ta nâng chén trà lên, nhấp một ngụm, rồi nói tiếp:

 

"Công chúa hoàng gia có tư tình với Túc Quốc Công, hoang t.h.a.i ngầm kết, lại còn tráo đổi đứa con do đích thê sinh ra. Chuyện như thế này không biết sẽ bị viết thành loại thoại bản gì đây."

 

Ta bật cười thành tiếng: "Nếu bị ngự sử tham tấu, hậu quả thật sự là khó lường đấy..."

 

Sắc mặt Tô Ngọc Lâm đột ngột đại biến.

 

03

 

Lát sau, hắn hừ lạnh một tiếng: 

 

"Đừng đắc ý, nàng từ đầu đến cuối vẫn là con dâu của Tô gia..."

 

Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD

Ta đi đến bên nôi, cúi đầu nhìn nữ nhi đang ngủ say.

 

"Thì đã sao? Phu quân còn có thể g.i.ế.c thiếp thân chắc?"

 

Ta đưa ngón tay ra, nhẹ nhàng chạm vào má nữ nhi.

 

"Đừng quên, thiếp thân là Nhất phẩm cáo mệnh được triều đình chính thức sắc phong, cũng là đích nữ của đương triều Thái sư. Thiếp thân chỉ muốn nuôi dưỡng con của chính mình mà thôi. Còn đứa trẻ của Công chúa điện hạ, ai sinh thì người đó nuôi."