Vô Trần Khách

Chương 4



Ta đứng dậy, hành lễ sâu với phụ thân.

 

Mẫu thân tiễn ta ra cửa, ta quay đầu lại nói với người chuyện cuối cùng.

 

Xin người tìm cho ta một v.ú nuôi đáng tin cậy, gửi đến phủ Quốc Công.

 

Khi xe ngựa lăn bánh ra khỏi Lan phủ thì trời đã tối sầm xuống.

 

Nửa đường, Mặc Mai bỗng nhiên vén rèm xe lên, hạ thấp giọng nói: 

 

"Phu nhân, phía sau có người đi theo."

 

Ta hít một hơi thật sâu, dặn dò phu xe đi đường vòng.

 

Xe ngựa rẽ vào một con hẻm, rồi lại rẽ ra ngoài.

 

Một lát sau, phía sau xe truyền đến tiếng binh khí va chạm vào nhau.

 

Người của Huyền Dạ chắc là đã bám theo rồi.

 

Trở về chính viện, Hà ma ma sắc mặt trắng bệch báo cáo.

 

Nói là lão phu nhân sai người dọn dẹp Tây sương phòng ra để cho một mụ ma ma họ Vương bên cạnh Tam công chúa đến ở.

 

Ta mỉm cười.

 

08

 

Vương ma ma dọn vào Tây sương chưa được bao lâu thì đã nắm rõ toàn bộ trên dưới trong phủ.

 

Số ngày Tô Ngọc Lâm trở về phủ ngày càng ít đi.

 

Ban đầu còn dăm ba bữa trở về thay bộ y phục, sau đó dứt khoát ngay cả y phục cũng sai tùy tùng đến lấy.

 

Hắn không đến biệt uyển Tây Lâm, mà là lưu luyến ở Thanh Phong Các ở phía nam thành.

 

Đó là một thanh lâu mới mở, hoa khôi tên gọi Ngưng Hương.

 

Khi ta nghe thấy cái tên này, khóe môi nhếch lên, cầm bức họa trên bàn lên đoan trang ngắm nghía.

 

Người trong họa mặc một chiếc áo màu vàng nhạt, tay cầm trường kiếm, mày mắt lạnh lùng.

 

Đây là người mà Tô Ngọc Lâm chôn giấu sâu trong lòng nhiều năm qua, Nhan Nhược Y.

 

Một tháng sau, Tô Ngọc Lâm đến chính viện.

 

Khi hắn đẩy cửa bước vào, ta đang cho Cẩm tỷ nhi ăn bột hồ.

 

Sau khi an tọa, hắn nói với ta rằng muốn nạp thiếp.

Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD

 

Ta lấy khăn lau lau khóe miệng cho Cẩm tỷ nhi, rồi mới thong thả nhìn về phía hắn, nhìn rất lâu.

 

Lâu đến mức hắn bắt đầu đứng ngồi không yên.

 

Sau đó ta mỉm cười gật đầu.

 

Tô Ngọc Lâm rõ ràng là ngẩn người ra.

 

"Phu nhân... không hỏi xem đó là ai sao?"

 

Ta pha một chén trà, đưa cho hắn.

 

"Phu quân muốn nạp ai cũng được, thiếp thân sẽ chọn một ngày lành tháng tốt, đón người vào một cách phong quang thể diện là được."

 

Thần sắc hắn thả lỏng ra, nhấp một ngụm trà.

 

Ngay sau đó hỏi han về Cẩm tỷ nhi.

 

Ta tùy miệng đáp lại vài câu.

 

Lát sau, hắn mới mang theo nụ cười rời đi.

 

Ba ngày sau, kiệu hoa của Ngưng Hương được khiêng vào từ cửa hông.

 

Tuy là lương thiếp, ta vẫn bày biện tám bàn tiệc rượu, mời tộc thân Tô gia đến làm chứng.

 

Tô Ngọc Lâm mặc một bộ trường bào mới, khi đứng trước sảnh đợi kiệu hoa, đôi mắt sáng lên một cách kinh người.

 

Ngưng Hương bước xuống kiệu, khi đi đến trước mặt Tô Ngọc Lâm thì khẽ nghiêng mặt đi một chút.

 

Bàn tay của Tô Ngọc Lâm khẽ run rẩy.

 

Lễ nạp thiếp hoàn thành, khách khứa tản đi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Vương ma ma vội vã đi đến biệt uyển Tây Lâm.

 

Nửa đêm về sáng, Tô Ngọc Lâm mới từ trong phòng Ngưng Hương đi ra, còn chưa kịp thay y phục thì đã bị thị vệ của biệt uyển Tây Lâm chặn ngay ở cửa.

 

Nói là Công chúa có chuyện gấp xin mời qua.

 

Sắc mặt Tô Ngọc Lâm thay đổi một chút, nhưng cuối cùng vẫn đi theo.

 

Khi trời gần sáng, Huyền Dạ trở về. Hắn đem trận tranh chấp trong biệt uyển Tây Lâm báo cáo lại từng chi tiết. 

 

Lý Di ném chén trà vỡ tan tành khắp đất. Nói Tô Ngọc Lâm bội tín thất nghĩa, quên mất lời thề của bọn họ, quên mất là ai đã thay hắn mưu tính thì mới được thăng chức...

 

Tô Ngọc Lâm lạnh lùng nói, hắn không quên. Cho nên mới để con trai của nàng ta làm đích t.ử, đợi sau khi phủ Thái sư sụp đổ, nàng ta sẽ là Quốc Công phu nhân.

 

Lý Di hét lên chỉ trích hắn không nên nạp thiếp, không nên đem con trai ruột của chính mình ra để nói chuyện. Tô Ngọc Lâm mặt mũi xanh mét, không nói lời nào nữa. Cuối cùng tan rã trong không vui.

 

Ta nghe đến đây, từ từ đặt chén trà xuống. Quân bài Ngưng Hương này, ta đã tốn rất nhiều thời gian để tìm kiếm, lại tốn rất nhiều thời gian để sắp xếp.

 

Bây giờ rốt cuộc đã đ.á.n.h ra rồi.

 

09

 

Không lâu sau, phụ thân dâng sớ xin từ quan về quê.

 

Hoàng đế phê chuẩn ngay trong ngày.

 

Cũng tốt.

 

Phụ thân bươn chải trong triều nửa đời người, nay có thể toàn thân lui về đã là kết cục tốt nhất rồi.

 

Ba ngày sau, phụ thân mẫu thân rời kinh.

 

Ta đi ra mười dặm đình ngoài thành để tiễn đưa.

 

Mẫu thân nắm c.h.ặ.t t.a.y ta không nỡ buông, khóc đến mức không nói nên lời.

 

Phụ thân đứng bên xe ngựa, râu tóc đã bạc quá nửa, nhưng tinh thần thì rất tốt.

 

Ông đưa cho ta một bức thư, nói với ta:

 

"Đây là một danh sách, những người này đều là thân tín của cha, có thể tin tưởng, có thể dùng được."

 

Ta quỳ xuống, dập đầu thật mạnh ba cái.

 

Mẫu thân đỡ ta dậy, ôm c.h.ặ.t lấy ta vào lòng.

 

"Phía sau nhà cũ ở Ký Châu có một mảnh vườn rau," phụ thân mỉm cười, "mẫu thân con đã lải nhải đòi trồng củ cải từ lâu rồi."

 

Một lúc lâu sau, mẫu thân buông ta ra, sửa sang lại mấy lọn tóc mai rối bời cho ta, rồi được phụ thân đỡ lên xe ngựa.

 

Xe ngựa dần dần đi xa.

 

Hà ma ma đưa qua một chiếc khăn tay.

 

Lúc này ta mới phát hiện trên mặt mình đã ướt đẫm một mảng.

 

Ngày hôm sau là mùng một, ta đến Tùng Hạc Đường thỉnh an.

 

Lão phu nhân tựa vào nhuyễn tháp, tay vê một chuỗi tràng hạt, ngay cả mí mắt cũng không thèm nhấc lên.

 

"Cha ngươi vừa đi, Lan gia ở trong kinh coi như không còn người nào nữa rồi. Từ nay về sau ngươi đấy, càng phải cẩn ngôn thận hành hơn mới đúng."

 

Ta ngồi xuống vị trí phía dưới, khẽ mỉm cười một cái.

 

Bà ta tiếp tục nhắc nhở ta, cái phủ Quốc Công này từ đầu đến cuối vẫn phải do Thần ca nhi chống đỡ, Cẩm tỷ nhi tuy là đích xuất, nhưng suy cho cùng vẫn là một nha đầu...

 

Ta vuốt lại vạt váy, ngắt lời bà ta: "Sổ sách mua sắm trong phủ tháng này vẫn chưa đối chiếu xong, nhi tức xin cáo lui trước."

 

Nói xong ta xoay người rời đi.

 

Phía sau truyền đến tiếng chén trà đập xuống đất vỡ tan tành.

 

Khóe môi ta nhếch lên, không hề quay đầu lại.

 

10

 

Mùng bảy tháng bảy, lễ Thất Tịch.

 

Ta dẫn theo Cẩm tỷ nhi đặt một gian phòng nhã nhặn hướng ra đường ở Trích Tinh Lầu.

 

Nhìn xuống qua bức rèm châu, khắp phố đèn đuốc sáng như ban ngày, người qua kẻ lại nườm nượp.