Ánh mắt của các mệnh phụ xung quanh đồng loạt đổ dồn vào người ta, bàn tán xôn xao.
Ta nhún gối hành lễ, nụ cười trên mặt không giảm: "Nương nương nói phải ạ. Gia phụ tuổi tác đã cao, đã sớm nên di dưỡng tuổi già. Làm con cái không thể ở bên cạnh phụ mẫu để tận hiếu đã là hổ thẹn rồi. Nếu ngay cả chút đạo lý này cũng không hiểu thì đó mới là gia giáo đáng lo ngại."
Nụ cười trên mặt Thuần phi đóng băng nơi đầu môi.
Hai chữ "tận hiếu" giống như một cây kim đ.â.m vào chỗ đau nhất của bà ta.
Lý Di đang bị đóng cửa suy ngẫm lỗi lầm, vừa không thể tận hiếu trước mặt Thái hậu, vừa không thể hầu hạ bên cạnh người sinh mẫu là bà ta.
Thuần phi nhìn chằm chằm vào ta một lúc, trên mặt lại treo lên nụ cười:
"Nghe nói phu nhân năm xưa khi chưa xuất các, cùng với Tấn Vương phi, Nhan tướng quân được mệnh danh là 'Kinh thành tam thù', cưỡi ngựa b.ắ.n cung ngay cả nam t.ử cũng phải cam bái hạ phong. Ngày mai nữ quyến đi săn, phu nhân phải thể hiện bản lĩnh thực sự ra mới được đấy."
"Nương nương quá khen rồi, thần phụ đã mấy năm không chạm vào cung tên, e là ngay cả bia b.ắ.n cũng không b.ắ.n trúng..."
"Thế thì càng phải luyện tập thêm rồi." Bà ta mỉm cười ngắt lời ta, "Sao vậy, phu nhân không nể mặt bản cung sao?"
Lời đã nói đến nước này, ta chỉ đành phải nhận lời.
Tiệc tối được thiết lập ở chính điện hành cung.
Ta ngồi xuống bên cạnh Triệu Tĩnh.
Tiệc rượu được một nửa, giọng nói của Thuần phi chậm rãi vang lên.
"Thái hậu nương nương, ngày mai nữ quyến đi săn, hay là lập một phần thưởng may mắn đi ạ? Người đứng đầu ban thưởng một vương trượng ngọc như ý."
Bà ta liền thuận thế nói đến chuyện khác: "Nói đến cưỡi ngựa b.ắ.n cung, phong thái của Kinh thành tam thù năm xưa, thần thiếp đến nay vẫn còn ký ức tươi mới."
Ánh mắt của cả điện tụ hội về đây.
Triệu Tĩnh siết c.h.ặ.t ly rượu.
Ta ấn tay tỷ ấy xuống, đứng dậy bẩm báo.
“Trong số ba người, Tấn Vương phi tiễn thuật tốt nhất, nếu luận về cưỡi ngựa b.ắ.n cung mạnh nhất thì ta chẳng qua là nhờ hào quang của các tỷ ấy mà thôi.”
Trong điện vang lên vài tiếng cười khẽ.
Ta mỉm cười, lại bồi thêm một câu: "Tam công chúa điện hạ cưỡi ngựa b.ắ.n cung cũng là một tuyệt kỹ, đáng tiếc hôm nay không có mặt ở đây. Nếu như người có mặt thì nhất định có thể tỏa sáng rực rỡ."
Sắc mặt Thuần phi triệt để trầm xuống.
Thái hậu liền mở miệng đúng lúc: "Được rồi, ai gia mệt rồi, giải tán cả đi."
Trở về trong trướng, Triệu Tĩnh vén rèm bước vào, ngồi bệt xuống cái sập thấp:
"Mấy câu nói đó hôm nay của muội làm Thuần phi tức c.h.ế.t đi được, nhưng mà cái sự đắc ý dưới đáy mắt bà ta, ta nhìn mà thấy rợn tóc gáy."
Ta rót trà, đưa cho tỷ ấy.
"Bà ta hôm nay công khai ép ta phải xuống trường săn, chuyện chắc chắn không đơn giản đâu."
Bàn tay cầm chén của Triệu Tĩnh khựng lại.
Ta vỗ vỗ vai tỷ ấy, mỉm cười.
"Tin ta đi, tên b.ắ.n tuy không có mắt, nhưng ta nhất định sẽ cẩn thận."
Triệu Tĩnh bật dậy như lò xo: "Không được, ngày mai để ta đi theo muội!"
Ta mỉm cười gật đầu.
13
Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD
Lát sau, Triệu Tĩnh nhìn ta một cái, muốn nói lại thôi.
Ta biết, tỷ ấy là muốn nhắc với ta về Nhan Nhược Y.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Chỉ là, hiện tại mọi thứ đều đã khác xưa rồi.
Tỷ ấy đã là một nữ tướng quân danh tiếng lẫy lừng, sống thành dáng vẻ mà chúng ta từng kỳ vọng.
Sau khi Triệu Tĩnh đi, một mình ta ngồi thẫn thờ rất lâu.
Sáng sớm ngày hôm sau, trên trường săn cờ xí rợp trời.
Hoàng hậu đích thân xuống trường, thúc ngựa đứng ở vị trí tiên phong của đội ngũ.
Bà dõng dạc nói: "Hôm nay chủ yếu là để giải trí, các vị cứ vui vẻ hết mình là được."
Các nữ quyến đồng thanh đáp dạ.
Thái hậu ngồi trên khán đài, Thuần phi lấy lý do thân thể khó ở nên không xuống trường săn.
Ta cưỡi một con ngựa hoàng phiêu, Triệu Tĩnh đi song song với ta.
Tiếng trống vang lên ba hồi, mọi người thúc ngựa tản vào trong rừng.
Ta không đi vào sâu, chỉ loanh quanh ở rìa ngoài.
Mũi tên của Triệu Tĩnh luôn đặt sẵn trên dây cung, ánh mắt luôn dõi theo ta.
Một lát sau, một vị quý nữ bị giật mình vì ngựa, Triệu Tĩnh dặn dò ta vài câu rồi thúc ngựa đuổi theo.
Biến cố xảy ra vào lúc mười một giờ rưỡi trưa.
Ta đang ghìm ngựa dừng lại bên một bờ suối, bỗng nhiên nghe thấy phía tây truyền đến một tiếng hổ gầm.
Ngay sau đó, tiếng la hét thất thanh vang lên liên tiếp.
Ta đột ngột quay đầu ngựa, chỉ thấy một con mãnh hổ thân hình to lớn vạm vỡ lao ra từ trong bụi rậm, vồ thẳng về phía tọa kỵ của Hoàng hậu.
Con ngựa của Hoàng hậu bị kinh hãi dựng đứng người lên, hất bà ngã văng xuống đất một cách tàn nhẫn.
Thị vệ xung quanh tuốt đao xông lên, liền bị móng vuốt hổ tát bay ra ngoài.
Các mệnh phụ hét lên chạy trốn tán loạn khắp nơi.
Thuần phi ở bên cạnh Thái hậu, trên mặt treo lên một vẻ mặt kinh hoàng tột độ nhưng ta rõ ràng nhìn thấy, khóe miệng bà ta ẩn hiện một vệt cười cực kỳ nhạt.
Ngay khoảnh khắc đó, ta hoàn toàn hiểu ra rồi.
Mục tiêu hôm nay của Thuần phi không phải là ta… mà là Hoàng hậu.
Bà ta ép ta xuống trường săn chẳng qua là để biến ta thành kẻ chịu tội thay mà thôi.
Hoàng hậu nếu như xảy ra chuyện, bà ta có một trăm cách để đổ tội danh lên đầu ta.
Trong chớp mắt, ta rút con d.a.o găm trong ống ủng ra, lộn người xuống ngựa.
Con hổ đang vồ về phía Hoàng hậu.
Bà ngã ngồi trên đất, mặt cắt không còn giọt m.á.u, đến cả trốn tránh cũng quên mất rồi.
Ta nghiêng người húc qua, con d.a.o găm cắm mạnh vào phần bụng của con hổ.
Móng vuốt hổ trong cùng một lúc đã cào rách bươn bả vai của ta, cơn đau dữ dội từ đầu vai truyền đến, da thịt lật cuốn lên, m.á.u tươi ngay lập tức nhuộm đẫm mất nửa bên tay áo.
Ta nghiến c.h.ặ.t răng không buông tay, con d.a.o găm trong bụng hổ dùng lực xoáy mạnh một phát.
Con hổ bị đau gầm rú điên cuồng, hất văng ta ra, lảo đảo lùi lại.
Ta ngã sụp xuống bên cạnh Hoàng hậu, trước mắt tối sầm lại từng trận.
Ta nhanh ch.óng gượng dậy, siết c.h.ặ.t d.a.o găm, quỳ một gối chắn trước người Hoàng hậu.
Con hổ quay đầu lại, một lần nữa tích tụ thế lực.