Vòng Eo Của Nàng

Chương 6



Tim ta đập nhanh như trống chầu: "Nữ nhi không có, do mấy ngày gần đây ăn quá nhiều."



Nhưng mẹ ta không hề tin, ngược lại gọi một bà t.ử lột trần ta ra đểkiểm tra trinh tiết, hoàn toàn không quan tâm ta khóc vì nhục nhã.



Cuối cùng, bà thở phào nhẹ nhõm: "Đi xuống đi, không được ham ăn nữa, theo mama đi nhận hình phạt."



Những lời này lạnh lùng như băng.



Mặc dù vô số lần ta nghe xong đều c.h.ế.t lặng, nhưng vẫn khao khát có một ngày nào đó bà ấy sẽ đau lòng vì ta, để cho ta ăn nhiều một chút.



"Mẹ." Cuối cùng ta cũng im lặng, "Con sẽ ăn ít lại."



Mẹ ta cười yêu thương: "Vậy mới đúng chứ, ai bảo hoàng đế thích eo nhỏ, chỉ là khổ cho con thôi."



Bà ấy cũng biết ta khổ.



Nhưng vì sở thích không đáng nhắc đến của hoàng đế, mà bà cam tâm tình nguyện để ta khổ mười mấy năm.



Ta chợt muốn xé nát sự yên bình mà đám người này đã trang hoàng, đồng thời để cho bọn họ biết ta cũng là một người sống sờ sờ.



Ta không muốn làm chuyện ta không muốn.

 

Nghe nói Thánh thượng sủng ái Nạp Lan Sí, cho hắn xin gì được nấy.



Ở bên nhau nửa tháng, Nạp Lan Sí cũng không đáng sợ như lời đồn, so với tính khí thất thường, hắn càng giống một vị Phật trên đài cao được người người cúng bái hơn.



Luôn thờ ơ, không cảm thấy hứng thú với bất cứ thứ gì.



Hôm đó, ta lấy danh nghĩa thăm bệnh, quang minh chính đại ngồi kiệu Tướng phủ vào phủ Nhiếp chính vương.



Nạp Lan Sí nằm trên giường nhắm mắt dưỡng thần.



Người hầu không thể ngăn cản được ta.



Ta xông vào hôn hắn, nụ hôn mãnh liệt khiến hắn không thể giả bộ được nữa.



Có một số việc, một khi đã bắt đầu, liền hiểu rõ nhưng không nói ra.



Cuối cùng, Nạp Lan Sí mở mắt ra, ánh mắt gợn sóng không kinh sợ: "Khi không mà tỏ ra ân cần, ngươi có chuyện gì muốn cầu Cô?"



Ta quá xấu hổ để nói, nín nửa ngày không ói ra được một chữ.



"Ngươi không nói," Nạp Lan Trì lạnh lùng nói, "Thì ta đáp ứng như thế nào."



Ta nói: "Cưới ta."



Hai chữ này giống như viên sỏi ném xuống hồ, gây ra vô số gợn sóng trong mắt hắn. Hắn nhắm mắt lại, khiến người ta không thấy rõ hắn có biểu hiện gì.



Ta hỏi lại: "Ngài có cưới hay không?"



Cuối cùng hắn lên tiếng: "Không thể."



Hai từ "không thể", có chút làm ta đau lòng.



Nếu đã không cưới, vậy mấy ngày qua đùa bỡn ta trong lòng bàn tay, có cảm thấy thú vị không?



Ta xoay người, trong lòng mơ hồ cảm thấy tủi nhục quấn quanh, trước khi rời đi không nhịn được mắng một câu: "Nạp Lan Sí, ngài thật hèn hạ."



Một bàn tay lôi ta trở lại.



Dường như hắn có chút rối loạn.



"Ngươi không thích ta." Nạp Lan Si bình tĩnh nói: "Đó là lý do không cưới."



[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Câu nói này khiến ta đứng khựng lại suýt ngã.



Ta ở bên cạnh hắn chỉ có mười ngày.



Năm ngày đầu, ta sợ hắn đi đời nhà ma, Tướng phủ nhà ta sẽ bị tru di cửu tộc.



Năm ngày tiếp theo, ta lo sợ Tướng phủ phát hiện ra manh mối, nên mỗi lần ra ngoài đều phải lén lút.



Huống chi, ta cũng không phải là loại thấy một người là yêu một người, thì thích hắn như thế nào...



Cũng may, ta ổn định lại tâm tình.



Ta tiến lại gần, lấy hết can đảm sờ soạng eo hắn, trong phút chốc, cơ bắp hắn căng lên, cứng như đá.



Ta nửa trêu nửa nghi ngờ: "Nạp Lan Sí, ngài thích ta, đúng không?"



Hắn lại không nói, vẻ mặt bình tĩnh, nhưng trong mắt lại ẩn chứa chút xấu hổ.



Ta vừa sợ vừa đỏ mặt: "Ngài thực sự thích ta à?"



Nạp Lan Sí kiên định ngước nhìn ta, thân thể khẽ run, nhưng trong miệng lại là những lời lạnh như băng: "Hôm nay ngươi không có chuyện gì thì về nghỉ ngơi đi."



Chẳng biết tại sao.



Ta lại không sợ Nạp Lan Sí nữa, thậm chí còn có chút muốn xấu xa để khiến hắn đỏ mặt.

Bữa tiệc Bách Hoa ngày đó, ta cảm thấy khó chịu khi nhìn thẳng vào mắt hắn, không phải vì tiếng xấu bên ngoài của hắn, mà là vì ham muốn chiếm hữu sâu sắc ẩn giấu dưới đôi mắt đen đó.



Một cú đá trong bữa tiệc đó, ta đá rất nhẹ, vậy mà hắn lại rơi xuống hồ.



Việc này cũng rất kỳ quặc.



Nghe theo tin đồn bên ngoài về việc rơi xuống nước rồi bị bệnh, càng về sau là ta tự chui đầu vào lưới, ngược lại giống như chiêu trò mời ngươi vào trong hũ.



Mà ta sau khi tới Vương phủ.



Phủ đệ này đã lâu không có người ở lại bổ sung thêm rất nhiều hòn non bộ vườn cây, trồng hoa và còn lắp cả xích đu.



Thị nữ nói đó là để cho ta chơi.



Nạp Lan Sí bày không ít đồ vật quý hiếm trong phòng ngủ, những thứ châu báu này, hắn chưa bao giờ chơi qua, nhưng không biết có phải là trùng hợp hay không, ta đều rất thích, mỗi lần chơi có thể chơi rất lâu. .



Ba lần bốn lượt.



Ta có chậm hiểu như thế nào đi nữa cũng biết trong lòng hắn đang nghĩ gì.



Nhưng mà Đông Mai nói: "Tuy chúng ta đã làm việc này khá bí mật, nhưng đừng nói là thích, mà nô tỳ cảm thấy bị sỉ nhục."



Chuyện này đúng là không hợp lẽ thường.



Gần đây mẹ ta càng ngày càng ép ta, nên ta dứt khoát một ăn cả ngã về không, tìm cách chống đối mẹ.



Quả nhiên, hắn không phủ nhận.



Người trước mặt chưa bao giờ ít nói giống như hôm nay.



"Nạp Lan Sí." Tôi trầm giọng nói: "Ngài có muốn lấy ta không?"



Hắn thích ta là đủ rồi.



Từ nay về sau ta sẽ làm vợ của hắn thật tốt.



Nhưng giữa chân mày nam nhân không có chút vui mừng nào, hắn quay mặt đi nói: "Ngươi cần phải trở về."



...