Vừa bước ra khỏi sân, chúng ta liền chạm mặt tên tiểu thái giám đang hớt hải chạy đi tìm ta.
“Thái t.ử phi! Cuối cùng nô tài cũng tìm được người rồi…”
Hắn vừa ngẩng đầu lên thì sững sờ.
“Ngũ điện hạ… Chuyện này…”
Ánh mắt hắn đảo qua đảo lại giữa ta và Tống Minh Tu, cuối cùng dừng trên hai bàn tay đang níu tay áo nhau, vẻ mặt như muốn nói lại thôi.
Ta chẳng để ý, chỉ phất tay.
“Bản cung muốn dẫn đệ đệ về Phủ Thái t.ử chơi.”
Tên thái giám lập tức toát mồ hôi.
“Đệ… đệ đệ ư? Chuyện này… e là không hợp quy củ…”
Hắn nói được nửa câu thì vội vàng nuốt trở lại, dùng tay áo lau mồ hôi rồi cười gượng.
“Nô tài… nô tài sẽ đưa người hồi phủ.”
Suốt dọc đường, hắn cứ hết lần này đến lần khác đưa tay lau mồ hôi.
Ta nghĩ mãi vẫn chẳng hiểu.
Hắn bảo vừa bị gọi đi xử lý chuyện của Thất công chúa nên mới lỡ mất ta.
Nhưng…
Chỉ xử lý chuyện của một đứa bé thôi mà.
Có cần phải sợ đến mức mồ hôi vã như tắm thế không?
Hay là…
Thất công chúa thật sự đáng sợ đến vậy?
Trước khi bước lên xe ngựa, ta còn tốt bụng nhắc tên thái giám một câu:
“Công công à, bình thường nhớ chú ý giữ gìn sức khỏe nhé.”
Hắn lén liếc sang Tống Minh Tu đang đứng cạnh ta, rồi lại vội vàng đưa tay lau mồ hôi.
“Vâng… đa tạ Thái t.ử phi quan tâm.”
Ta không khỏi lắc đầu cảm thán:
“Thân thể yếu quá.”
Sau khi chia tay hắn, ta vừa ngồi trên xe ngựa vừa lải nhải với Tống Minh Tu về chuyện đó.
Hắn chỉ mỉm cười dịu dàng.
“Chắc là chuyện của hoàng muội khiến vị công công ấy mệt mỏi quá thôi.”
Qua lời hắn kể, ta mới biết Hoàng thượng vốn hiếm muộn con cái, bởi vậy đặc biệt cưng chiều các công chúa.
Tứ công chúa buộc phải đi hòa thân, nên ông lại càng yêu thương Thất công chúa nhỏ tuổi nhất.
“Hoàng huynh là Thái t.ử, được phụ hoàng vô cùng tin tưởng và trọng dụng.”
“Hoàng muội thì hoạt bát đáng yêu, cũng được phụ hoàng hết mực cưng chiều.”
Giọng hắn mang theo vị chua chát khó giấu.
Đến cả đôi mắt màu lam cũng như tối đi vài phần.
Ý của hắn rất rõ ràng.
Trong số những người con của Hoàng thượng, chỉ có mình hắn là bị bỏ quên.
Ta chống cằm, thuận miệng đáp:
“Thất công chúa thì ta không biết.”
“Nhưng Thái t.ử ấy à… cũng chẳng sung sướng như đệ tưởng đâu.”
Ít nhất, hơn một tháng qua, Tống Niệm Ngọc đã không biết bao nhiêu lần than với ta rằng lên triều thì chán, xử lý chính sự thì mệt, còn gặp “lão già kia” lại càng chẳng muốn.
Ta nghĩ ngợi một lát rồi nói tiếp:
“Với lại… ở một mình thì có gì đâu.”
Dù sao từ nhỏ đến lớn, ta cũng gần như lớn lên trong sự mặc kệ của mọi người.
Nói thật…
Ta còn khá thích cảm giác ấy.
Chỉ tiếc, Tống Minh Tu dường như không có cái tâm lý kỳ quặc giống ta.
Thấy hắn vẫn cúi đầu im lặng, ta bèn cười nói:
“Nhưng bây giờ thì khác rồi.”
“Chúng ta là bằng hữu.”
“Nếu đệ thấy buồn, cứ đến Phủ Thái t.ử tìm ta chơi.”
Hắn hơi mở to mắt.
“Chỉ vì… một miếng bánh đậu xanh thôi sao?”
Thực ra không phải.
Chỉ là hắn khiến ta nhớ đến người đệ đệ đã mất của mình.
Có điều lời ấy tuyệt đối không thể nói ra.
Ta đành cười hì hì đáp:
“Đâu chỉ vì bánh đậu xanh.”
“Quan trọng là ta thấy hai chúng ta có duyên.”
Hắn ngẩn người một lúc.
Sau đó cong cong khóe mắt cười.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Ừm.”
“Tốt…”
Lúc ta dắt Tống Minh Tu tới trước mặt Tống Niệm Ngọc, hớn hở tuyên bố muốn giữ hắn lại ăn cơm, Tống Niệm Ngọc rõ ràng định nói hai chữ “tốt lắm”, nhưng cuối cùng vẫn cố nuốt chữ cuối trở vào.
Chàng nheo nửa mắt, cười đến mức khiến người ta sởn gai ốc.
“Tiểu Thạch Đầu.”
“Lại đây.”
Ta quay đầu ném cho Tống Minh Tu một ánh mắt “đừng lo”, rồi ngoan ngoãn bước tới.
Ngay giây tiếp theo…
Má ta bị chàng nhéo mạnh một cái.
“Nàng quên thân phận của mình rồi hả?”
“Nàng là Thái t.ử phi.”
“Cứ kéo kéo lôi lôi đệ đệ của bản thái t.ử giữa ban ngày ban mặt như thế, còn ra thể thống gì nữa?”
“Hay là nàng muốn làm mất sạch mặt mũi của bản Thái t.ử?”
Chàng nghiến răng nghiến lợi.
Ta ôm má, dùng ánh mắt khinh bỉ nhìn ngược lại.
“Ta coi người ta là đệ đệ.”
“Còn chàng…”
“Rốt cuộc trong đầu đang nghĩ cái gì thế hả?”
Chàng bật cười thành tiếng, lực tay đang véo má ta cũng nhẹ đi đôi chút.
“Đệ đệ?”
Ta trợn trắng mắt.
“Đúng thế. Chàng cũng biết mà, trước đây ta từng có một đệ đệ. Cứ xem như ta muốn bù đắp giấc mơ được làm tỷ tỷ đi. Với lại… ta cũng đã lỡ hứa mời người ta ăn cơm rồi.”
Chàng tiện tay vò đầu ta thêm một cái.
“Mới chỉ đổi lấy một miếng bánh đậu xanh mà đã mời người ta một bữa cơm. Lâm Nhan, nàng hào phóng thật đấy.”
Không biết từ bao giờ, Tống Niệm Ngọc đã hình thành cái tật xấu này.
Ỷ mình cao hơn, không véo má thì cũng xoa đầu ta.
Ta cười hì hì.
“Chẳng phải đều nhờ Thái t.ử điện hạ hào phóng nuôi ta sao.”
Chàng khẽ hừ một tiếng.
“Biết vậy là tốt.”
Ta chợt nghĩ tới điều gì, lập tức che miệng, làm ra vẻ kinh ngạc.
“Ôi chao, Tống Niệm Ngọc… không phải chàng ghen đấy chứ? Ta mới mười bốn tuổi thôi nha.”
Chàng nheo mắt.
“Gan nàng đúng là càng ngày càng lớn.”
“Trong mắt ta, nàng chỉ là một tiểu cô nương.”
“Nghĩ linh tinh cái gì thế?”
Chàng dừng một chút rồi nói tiếp:
“Nhưng ngoài mặt, nàng vẫn là Thái t.ử phi, là chính thê của Tống Niệm Ngọc ta.”
“Cho nên phải giữ khoảng cách với nam nhân khác.”
“Hiểu chưa?”
“Nếu không, chỉ riêng nước bọt của đám lão già ngoài kia cũng đủ dìm c.h.ế.t nàng.”
À…
Hiểu rồi.
Quan hệ giữa chàng với đệ đệ này xem ra cũng chẳng tốt đẹp gì.
Cái gia đình này…
Đúng là rối như tơ vò.
Ta đáp lấy lệ:
“Hiểu rồi, hiểu rồi.”
Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn
“Sống là người của Thái t.ử điện hạ, c.h.ế.t là ma của Thái t.ử điện hạ.”
“Bốp!”
Chàng b.úng mạnh vào trán ta.
“Trong miệng nàng chẳng có nổi một câu thật lòng.”
Sao lại nói thế được?
Những lời ta vừa nói đều là thật lòng cả mà.
Cuối cùng Tống Niệm Ngọc vẫn đồng ý giữ Tống Minh Tu ở lại dùng bữa.
Chỉ có điều…
Bữa cơm hôm nay đạm bạc hơn hẳn mọi ngày.
Chàng còn mặt không đổi sắc giải thích:
“Bình thường có người ăn nhiều quá.”