Ta lại lập tức lớn giọng:
“Mau tới đây…”
Nàng giật b.ắ.n mình, vội vàng lao tới bịt miệng ta:
“Mẫu hậu bảo ta tới cảm ơn!”
Ta cười hì hì:
“Chà, thế mới ngoan chứ.”
“Nào, nói một câu cảm ơn tẩu tẩu nghe xem.”
“Cảm… cảm ơn ngươi.”
Nàng nhăn nhó khuôn mặt nhỏ, miễn cưỡng nói.
Ta đặt tay lên vành tai, làm bộ không nghe thấy:
“Ta không nghe thấy gì cả.”
“To hơn chút nữa!”
“Nhỏ như tiếng muỗi kêu thế này mà cũng gọi là cảm ơn sao?”
Nàng hít sâu một hơi.
“CẢM ƠN NGƯƠI!”
Ta vẫn giả ngơ:
“Cảm ơn ai cơ?”
“CẢM ƠN TẨU TẨU!”
Nàng nhắm c.h.ặ.t mắt, dùng hết sức hét lên.
Ta hài lòng nhéo nhéo cái má phúng phính của nàng:
“Tốt!”
“Rất có tinh thần!”
Nàng liếc ta đầy khinh bỉ, nhỏ giọng lẩm bẩm:
“Sao ngươi lại đáng ghét thế không biết.”
“Hoàng huynh rốt cuộc nhìn trúng ngươi ở điểm nào vậy?”
Ta chỉ vào bản thân, mặt dày đáp:
“Biết đâu Hoàng huynh muội có sở thích kỳ lạ.”
“Chỉ thích những người đáng ghét như ta thì sao?”
Nàng lập tức tin thật:
“Thật sao?”
Ta không chút do dự dội cho nàng một gáo nước lạnh:
“Giả đấy.”
Tống Minh Châu tức đến mức dậm chân bình bịch.
Hai bên má phúng phính rung lên theo từng nhịp.
“Ngươi đúng là…”
“Phụ hoàng và mẫu hậu cũng thích ngươi như vậy, thật sự chẳng hiểu nổi.”
“Thôi bỏ đi.”
“Bản công chúa đây rộng lượng, không thèm chấp nhặt với ngươi.”
Ta thở dài trong lòng.
Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn
Haizz…
Đừng nói là muội.
Đến chính ta cũng đang hoang mang không hiểu nổi đây này!
Ngày thứ hai sau khi ta trở về Thái t.ử phủ, Hoàng đế liền ban xuống một đạo thánh chỉ.
Trong chỉ dụ, người ca ngợi ta có công cứu Thất công chúa, lại còn tài trí mẫn tiệp, lan chất huệ tâm, đặc biệt phong ta làm Bình Khang quận chúa.
Một đạo thánh chỉ này chẳng khác nào lời chứng nhận chính thức từ triều đình: Thái t.ử phi không khắc người thân.
Thân phận Thái t.ử phi cũng chẳng hề thấp kém.
Càng không phải là một kẻ mù chữ.
Tống Nguyên Lương quả nhiên cao tay thật.
“Bệ hạ đúng là ân sâu nghĩa nặng.”
Phụ thân ta nhận được tin muộn mấy ngày, vội vàng chạy tới thăm ta. Vừa ngồi xuống bên giường, ông đã bắt đầu vuốt m.ô.n.g ngựa, cảm kích Thiên t.ử không ngớt.
“Nhan Nhan à, con kiếp sau có làm trâu làm ngựa cũng phải báo đáp ân tình này đấy nhé.”
Ta nghe mà cạn lời.
“Phụ thân không thể mong con sống tốt một chút được sao?”
“Con gái người còn chưa c.h.ế.t, người đã tính tới chuyện kiếp sau rồi.”
“Thế thì kiếp này con làm ơn làm phước cố gắng tranh chút khí lực đi.”
Ông trừng mắt nhìn ta.
“Ta nghe người ta nói, Thái t.ử điện hạ dạy con đọc sách mà con còn không chịu học?”
“Cái đầu óc này của con chẳng phải thông minh lắm sao?”
“Rốt cuộc con đang làm cái trò gì thế hả?”
Ta vô cùng chân thành đáp:
“Nếu phụ thân đến đây chỉ để khuyên con học hành, vậy mời lão nhân gia ngài về cho.”
“Tiểu di nương ở nhà chắc vẫn đang chờ người về đấy.”
Nha hoàn kia thật ra là một cô gái bán thân táng phụ trên đường lớn, phụ thân ta tình cờ gặp được nên bỏ tiền mua nàng về.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ông còn tưởng ta không biết cơ đấy.
Phụ thân lập tức vuốt râu trừng mắt:
“Tiểu di nương cái gì mà tiểu di nương!”
“Người ta vẫn còn là con gái đấy.”
“Con nói chuyện có thể dùng cái đầu một chút được không?”
Ta nhỏ giọng lẩm bẩm:
“Mẫu thân cũng mất từng ấy năm rồi, phụ thân có tục huyền thì bà ấy cũng chẳng trách người đâu.”
Năm đó, sau khi ta bị nhốt trong nhà củi hơn một ngày, phụ thân ta cuối cùng cũng trở về.
Việc đầu tiên ông làm là trấn an người mẫu thân lúc ấy thần trí đã rối loạn của ta.
Sau đó, ông đưa ta ra ngoài.
Khi ấy ta đã đói đến mức ngất lịm, ông lập tức mời đại phu tới chữa trị, rồi lại tự tay lo liệu tang sự cho đệ đệ.
Những ngày đó, ông bận rộn đến mức gần như không có thời gian nghỉ ngơi.
Đại phu nói ta chỉ là vì đói quá lâu nên mới kiệt sức, ăn uống bồi bổ một thời gian là sẽ ổn.
Phụ thân liền phá lệ mua về một đống đồ ăn ngon, bày hết trước mặt ta để ta ăn cho thỏa thích.
Thỉnh thoảng ông còn cẩn thận dặn dò:
“Ăn chậm một chút.”
“Không cần vội.”
“Tất cả đều là của con.”
Trong lúc cắm đầu ăn uống, ta vẫn không quên hỏi:
“Phụ thân, mẫu thân đâu rồi ạ?”
Mẫu thân không dám gặp ta.
Bà trở nên ngơ ngơ ngẩn ngẩn.
Mỗi lần nhìn thấy ta, bà đều hoảng sợ trốn đi, miệng không ngừng lẩm bẩm:
“Mẫu thân xin lỗi Nhan Nhan…”
“Mẫu thân xin lỗi…”
“Mẫu thân sai rồi…”
“Mẫu thân không cố ý…”
Ta đứng yên tại chỗ, không dám bước tới gần.
“Mẫu thân…”
“Mẫu thân xin lỗi…”
“Mẫu thân sai rồi…”
“An An, Nhan Nhan… mẫu thân sai rồi…”
“Mẫu thân có lỗi với các con…”
Nói tới đó thì hết.
Một tháng sau, mẫu thân tự nhốt mình trong nhà củi rồi c.h.ế.t đói.
Nói như vậy cũng không hoàn toàn chính xác.
Bởi trước đó, bà đã bắt đầu không chịu ăn uống gì nữa rồi.
Phụ thân ta lại phải lo thêm một trận tang sự.
Nam nhân ấy chỉ trong chớp mắt như già đi mấy chục tuổi.
Hai bên thái dương mọc thêm vô số tóc bạc, tấm lưng vốn thẳng cũng dần còng xuống.
Ta vẫn còn nhớ rõ ngày trước khi cử hành tang lễ.
Đôi mắt ông đỏ hoe, đưa cho ta một củ gừng sống.
“Nhan Nhan.”
“Nếu khóc không ra nước mắt thì dùng thứ này nhé.”
“Nhớ kỹ chưa?”
Phụ thân thở dài một tiếng.
“Mẫu thân con không trách ta.”
“Nhưng lương tâm của ta, cả đời này cũng chẳng bước qua nổi.”
“Ta con từng này tuổi rồi, nửa người cũng sắp xuống đất đến nơi.”
“Không muốn lại đi làm khổ con gái nhà người ta nữa.”
Đôi mắt đục ngầu của ông nhìn ta thật lâu.
“Ta nghe nói thân thể con từ nhỏ đã để lại bệnh căn sao?”
“Haizz…”
“Đều là lỗi của ta, là ta không chăm sóc tốt cho con.”
Ta vội nói:
“Phụ thân đừng nói vậy.”
“Con chẳng phải vẫn đang rất tốt sao?”
“Được người nuôi lớn, con cũng đâu có thiếu tay thiếu chân gì.”
Ông bất lực cười.
“Mẫu thân con mà còn sống thì tốt biết bao.”
“Nhan Nhan à, mẫu thân con bà ấy khổ lắm.”
“Năm đó An An sinh non, chuyện đó vốn chẳng liên quan gì tới con.”
“Là do thân thể mẫu thân con vốn đã không tốt.”
“Cho nên trong lòng bà ấy luôn cảm thấy áy náy, không chịu nổi cú sốc đó.”