Nàng lần nữa trở mặt với ta.
Dẫu ta từng đề nghị rằng hai người có thể công bằng cạnh tranh.
Triệu Lan Nhược lại chỉ liếc xéo ta:
“Ngươi quên rồi sao? Bản công chúa là công chúa. Ngươi cũng xứng tranh với ta ư?”
Triệu Lan Nhược trực tiếp cầu xin bệ hạ ban hôn.
Bệ hạ chấp thuận.
Nhưng Giang Tuyết Hạc lại quỳ ngoài điện T.ử Thần suốt một đêm.
Chàng nói mình đã có người trong lòng, cầu xin bệ hạ thu hồi thánh chỉ.
Đương kim bệ hạ vốn chẳng phải người nhân từ.
Ngài từ trên cao nhìn xuống Giang Tuyết Hạc, lạnh nhạt nói:
Hoặc nhận hôn sự.
Hoặc kháng chỉ.
Kháng chỉ là tội tru di cửu tộc.
Ta cầm đèn đứng dưới cung tường, đợi được Giang Tuyết Hạc bước ra trong dáng vẻ thất hồn lạc phách.
Thiếu niên khoác áo choàng đen, dung nhan trắng lạnh như tuyết.
Câu đầu tiên chàng nói với ta lại là:
“Ngụy Âm, có lạnh không?”
Ta nghĩ, mình không cần hỏi người trong lòng chàng là ai nữa.
Đèn cung dưới gió lay động chập chờn.
Ta ngậm nước mắt, nhét cán đèn vào tay chàng, mỉm cười nói:
“Không lạnh. Tuyết rơi lớn lắm, lang quân đi đường cẩn thận kẻo trơn ngã.”
4
Rốt cuộc, Triệu Lan Nhược cũng không thể gả cho Giang Tuyết Hạc.
Năm ấy, nàng 13 tuổi.
Tổ phụ của Giang Tuyết Hạc vì phản đối bệ hạ lạm dụng cực hình mà đập đầu vào cột trong điện Kim Loan, c.h.ế.t ngay tại chỗ.
Bệ hạ nổi trận lôi đình.
Giang Tuyết Hạc từ thiếu niên phong hoa ý khí nhất Thịnh Kinh trở thành tù nhân, bị lưu đày đến phương Bắc.
Ta muốn đi tiễn chàng.
Nhưng lại bị Triệu Lan Nhược nhốt trong phòng.
Qua cánh cửa đóng c.h.ặ.t, nàng lạnh lùng nói với ta:
“Thứ ta không cần, ngươi cũng đừng hòng nhặt lại.”
Sau đó, ta lén nhờ người mang đồ cho chàng.
Nhưng đồ vừa đưa ra ngoài chưa đầy nửa canh giờ, mẫu thân đã đích thân đưa ta về phòng.
“Ngụy Âm, quên đi thôi.”
Mẫu thân ôm lấy ta, vành mắt đỏ hoe:
“Nếu để bệ hạ biết được, ngay cả phủ Thái sư cũng sẽ bị liên lụy.”
Về sau, ta cứ mơ mơ hồ hồ mà lớn lên đến năm 16 tuổi.
Bệ hạ ban hôn, gả ta cho Tạ Hoài Lăng.
Gả cho ai mà chẳng là gả?
Ta bình thản tiếp nhận.
Đêm tân hôn, Tạ Hoài Lăng lại nói với ta rằng hôn sự này là do chính chàng cầu xin bệ hạ ban cho.
Rùa
Chàng đưa cho ta xem một bức họa.
Trong tranh, ta đang cưỡi một con ngựa nhỏ màu táo đỏ, cúi người đ.á.n.h cầu.
Chàng nói, kể từ trận mã cầu 3 năm trước, chàng đã không thể nào quên được ta.
Ta đáp lại chàng rằng:
Ta sẽ làm tròn bổn phận của một tông phụ.
Đa tạ sự ưu ái của chàng.
Tạ Hoài Lăng không hề nản lòng.
Chàng giống như đã yêu ta đến tận xương tủy.
Ngoài công vụ ra, ngày nào chàng cũng quấn quýt bên ta.
Mùa xuân cùng ta du ngoạn ngoại thành.
Mùa hạ đưa ta tránh nóng.
Mùa thu lên núi Hương ngắm lá phong.
Mùa đông tới biệt viện thưởng tuyết.
Mỗi sáng tỉnh dậy, chàng đều hôn nhẹ lên trán ta rồi nói rằng chàng yêu ta.
Những đêm ta khó ngủ, chàng để ta tựa vào vòng tay mình, nhẹ nhàng vỗ lưng từng cái một, dỗ dành ta chìm vào giấc ngủ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Bức tường phòng bị trong lòng ta dần dần bị phá vỡ.
Ta bắt đầu thử đáp lại.
Tạ Hoài Lăng nhận ra điều đó.
Chàng vui mừng khôn xiết, ôm c.h.ặ.t lấy ta thật lâu không chịu buông.
“Ngụy Âm, nàng có từng động lòng với ta dù chỉ một chút không?”
Ta suy nghĩ rất lâu.
Cuối cùng trịnh trọng gật đầu.
5
Ta nghĩ.
Đã đến lúc phải thực sự từ biệt quá khứ.
Nhưng kể từ ngày ấy, Tạ Hoài Lăng lại thay đổi.
Chàng về phủ ngày càng muộn.
Trên vạt áo lúc nào cũng vương mùi hương xa lạ.
Cuối cùng, vào ngày sinh thần của ta.
Khi đã đến giờ lên đèn mà vẫn không thấy bóng dáng chàng đâu, ta khoác áo choàng rồi ra ngoài tìm.
Tạ Hoài Lăng đang ở trên một chiếc họa phảng neo bên sông.
Chàng đang bóc quýt cho Triệu Lan Nhược.
Triệu Lan Nhược không thích ăn gân quýt.
Chàng liền cầm nhíp, tỉ mỉ gỡ sạch từng sợi một.
“Hôm nay chẳng phải sinh thần của nàng ấy sao? Chàng không về cùng nàng à?”
Triệu Lan Nhược cười duyên, ngậm lấy một múi quýt từ tay chàng.
Đôi môi đỏ thắm như vô tình lướt qua ngón tay vừa mới sáng nay còn vuốt ve gò má ta.
Tạ Hoài Lăng đáp:
“Nàng ấy sao có thể quan trọng bằng nàng.”
Hơi thở ta bất giác nghẹn lại.
Triệu Lan Nhược khẽ hừ một tiếng:
“Dung mạo của Lư Ngụy Âm khuynh quốc khuynh thành. Ngày ngày đối diện nàng ta, chẳng lẽ chàng chưa từng động lòng lấy một lần?”
Bàn tay đang rót trà của Tạ Hoài Lăng hơi khựng lại.
Nước trà tràn khỏi chén.
Chàng vẫn như không có chuyện gì, đặt ấm trà trở lại bếp gió rồi mỉm cười:
“Lan Nhược, nàng biết rõ mà.”
“Từ đầu đến cuối, trong lòng ta chỉ có một mình nàng.”
Lúc này, Triệu Lan Nhược mới lại nở nụ cười mãn nguyện.
Nàng đưa tay vuốt ve gương mặt chàng:
“Cũng nên để Lư Ngụy Âm nếm thử cảm giác yêu mà không được đáp lại, cảm giác bị người khác giẫm dưới chân là thế nào rồi.”
Thì ra là vậy.
Đến lúc ấy, ta mới chậm chạp cảm nhận được một cơn đau nhói.
Cúi đầu nhìn xuống, mới phát hiện chẳng biết từ lúc nào lòng bàn tay đã bị móng tay bấm bật m.á.u.
Quả thật...
Làm khó cho chàng rồi.
Vậy mà có thể cùng ta diễn trọn vở kịch ấy suốt 2 năm trời.
6
Bức thư hòa ly của ta còn chưa kịp đưa ra.
Thì quân phản loạn phương Bắc ngày càng hung hăng, thế lực không ngừng lớn mạnh.
Tạ Hoài Lăng phụng mệnh đến Ung Thành đốc chiến.
Triệu Lan Nhược lại nhất quyết đòi đi theo, còn chỉ đích danh muốn ta cùng đi.
Ngày thành bị công phá, vốn dĩ ta có thể thoát thân.
Nào ngờ Triệu Lan Nhược vô ý trẹo chân, khóc lóc cầu xin ta cứu nàng.
Ta chẳng muốn vì loại người như nàng mà mạo hiểm.
Thế nhưng, khi nghe nàng gọi tên mình, ta vẫn theo bản năng ngoái đầu nhìn lại.
Chỉ trong khoảnh khắc ấy.
Nàng lao tới, gắt gao giữ c.h.ặ.t mắt cá chân ta.
Vì thế...
Chúng ta đều trở thành tù binh của quân phản loạn.