Nàng tự giữ thân phận công chúa, không làm nổi chuyện lao vào đ.á.n.h nhau với ta.
Nếu sai cung nữ động thủ, thị vệ của phủ họ Tạ lại đứng ra bảo vệ ta.
Thế nên nàng chẳng chiếm được chút lợi lộc nào.
Bị ta đ.á.n.h cho hai lần, Triệu Lan Nhược cuối cùng cũng biết điều hơn, không tới gây phiền phức nữa.
Ta yên ổn ngồi trong xe ngựa thêu khăn tay.
Chiếc này thêu hoa thu hải đường.
Chiếc kia thêu hoa bạch ngọc lan.
Tạ Hoài Lăng ngồi cùng xe với ta.
Nhưng bất kể chàng nói gì, ta đều như chẳng nghe thấy.
Chàng muốn ôm ta.
Ta liền cố tình đẩy đúng vào chỗ bị thương của chàng.
Vết thương vốn chưa lành hẳn lại nứt toác mấy lần.
Triệu Lan Nhược nhìn không nổi nữa, bảo chàng sang xe ngựa của nàng.
Tạ Hoài Lăng lại khéo léo từ chối:
“Ta và công chúa cùng ngồi một xe, e là không hợp lễ.”
Triệu Lan Nhược tức đến run người.
Ánh mắt nàng lướt qua ta, bỗng lao tới định cướp chiếc khăn đang thêu dở trong tay ta.
“Lư Ngụy Âm. Ngươi có phải thấy ta rất nực cười không?
“Trong lòng ngươi có phải đang chế giễu bản công chúa không?”
Ta rút cây kim thêu, đ.â.m thẳng xuống lòng bàn tay nàng.
“A.”
“Ngươi... ngươi…?”
“Lư Ngụy Âm, ta liều mạng với ngươi.”
Triệu Lan Nhược thét ch.ói tai lao về phía ta.
Nhưng bị Tạ Hoài Lăng ngăn lại.
Ta nhân cơ hội ấy lại cầm kim châm loạn lên cánh tay nàng mấy cái.
“Tạ Hoài Lăng. Ngươi dám đối xử với bản công chúa như vậy sao?”
Không đ.á.n.h được ta, Triệu Lan Nhược nổi trận lôi đình, giơ tay tát mạnh lên mặt Tạ Hoài Lăng một cái.
“Về đến kinh thành, bản công chúa sẽ bẩm báo phụ hoàng. Ban c.h.ế.t tất cả các ngươi.”
Ta khẽ cười nhạt, buông rèm xe xuống.
Hiện giờ bệ hạ mê đắm đan d.ư.ợ.c, chẳng màng triều chính.
Mọi việc lớn nhỏ trong triều gần như đều do ba vị trọng thần xử lý.
Lư Thái sư.
Cao Thái bảo.
Cùng với bá tổ phụ của Tạ Hoài Lăng: Tạ Thừa tướng.
Huống hồ Hoàng hậu thất sủng.
Mà Thục phi đang được sủng ái nhất lại vốn không ưa gì Triệu Lan Nhược.
Cho dù nàng có muốn thổi gió bên gối cũng chẳng thể thắng nổi.
Bệ hạ có điên mới vì nàng mà g.i.ế.t hai vị trọng thần.
Khi ta thêu đến chiếc khăn thứ tám.
Thịnh Kinh đã hiện ra trước mắt.
Việc đầu tiên Tạ Hoài Lăng làm không phải vào cung phục mệnh.
Mà là đưa ta trở về phủ họ Tạ.
Mãi đến khi tận mắt nhìn thấy ta ngồi yên trong phòng.
Chàng mới thở phào nhẹ nhõm.
“Ngụy Âm. Ngày tháng của chúng ta còn rất dài.”
Chàng quỳ một gối trước mặt ta:
“Ta có thể đợi. Đợi đến ngày nàng lại yêu ta.”
Còn ta chỉ cầm b.út, lặng lẽ phác họa trên giấy.
Chiếc khăn tiếp theo...
Nên thêu hoa gì đây?
18
Những ngày ở phủ họ Tạ khiến ta chẳng hề vui vẻ.
Rõ ràng là nơi đã sống suốt hai năm.
Thế nhưng ta chưa từng nhận ra nó rộng lớn đến vậy.
Cũng tĩnh mịch đến vậy.
Khi dạo trong hoa viên.
Nhìn những chậu danh hoa được nghệ nhân chăm chút cẩn thận.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ta lại cảm thấy chúng chẳng bằng những đóa hoa dại trong tiểu viện ở Ung Thành nở rực rỡ hơn.
Đến lúc dùng bữa.
Trước bàn đầy những sơn hào hải vị.
Ta lại chỉ muốn ăn một bát hoành thánh rau dại nóng hổi.
Càng không cần phải nói đến những lần giật mình tỉnh giấc giữa đêm.
Ta thường hoài nghi.
Những ngày tháng ở Ung Thành có phải chỉ là một giấc mộng của riêng ta hay không?
Ta thật sự...
Đã gặp lại Giang Tuyết Hạc sao?
Nhưng chiếc khăn gấm thêu hoa thu hải đường thô vụng giấu dưới gối lại nhắc nhở ta.
Tất cả đều là thật.
Ta vẫn phải chờ.
Chờ ngày được gặp lại chàng.
Ta không thể tránh khỏi việc ngày một gầy đi.
Triều đình liên tiếp thất bại trong việc bình định phản quân.
Tạ Hoài Lăng bận đến sứt đầu mẻ trán.
Vậy mà vẫn không quên cho người mang những loại t.h.u.ố.c bổ quý giá tới viện của ta như nước chảy.
Nhưng ta nhìn cũng chẳng buồn nhìn.
Trực tiếp ném hết ra ngoài.
Đến khi chàng tự mình mang tới.
Ngay cả cửa viện cũng không bước vào nổi.
Trong phủ bắt đầu xuất hiện đủ loại lời bàn tán.
Ngay cả mẫu thân của chàng cũng không nhìn nổi nữa.
Tạ phu nhân gọi ta tới gặp.
“Ngụy Âm. Ta không biết giữa con và Hoài Lăng đã xảy ra chuyện gì. Nhưng dù sao nó cũng là phu quân của con.”
“Con nên biết điểm dừng đúng lúc. Đừng thật sự làm tổn thương tình nghĩa phu thê.”
Bà ngồi trên cao, từng câu từng chữ đều là lời răn dạy.
Bởi trong mắt người ngoài.
Tạ Hoài Lăng quả thực rất yêu ta.
Thậm chí còn yêu hơn trước kia.
Nhưng không nói đến việc chàng từng lừa dối ta.
Chỉ riêng chuyện từng được Giang Tuyết Hạc nâng niu đặt trong lòng như vậy...
Ta làm sao còn có thể coi trọng thứ “tình yêu” rẻ rúng hơn cả cỏ rác của Tạ Hoài Lăng?
“Tạ phu nhân.”
Ta mỉm cười nói:
“Con có một đề nghị. Người làm chủ cho con và Tạ Hoài Lăng hòa ly đi.”
Chiếc chén trà trong tay Tạ phu nhân rơi xuống đất.
“Choang” một tiếng vỡ tan.
Ta nhìn sắc mặt méo mó vì kinh hãi của bà.
Rồi rất có thiện chí mà nhượng bộ:
“Nếu thực sự không được...Vậy hưu con cũng được.”
19
Tạ Hoài Lăng trở về sớm hơn mọi ngày nửa canh giờ.
Ta có chút tiếc nuối.
Nếu hắn về muộn thêm một chút nữa, biết đâu Tạ phu nhân đã thật sự viết hưu thư cho ta rồi.
Rùa
Tạ Hoài Lăng đến cả mẫu thân mình cũng chẳng buồn để ý.
Vừa bước vào đã kéo ta trở về phòng, dùng sức ôm c.h.ặ.t lấy ta.
“Lư Ngụy Âm. Nàng đừng hòng rời xa ta. Có c.h.ế.t cũng đừng hòng.”
Hắn gần như nghiến răng nghiến lợi nói ra từng chữ.
Ta đoán.
Hẳn là ở bên ngoài hắn lại chịu thêm đả kích gì đó.
Nhưng ta không quan tâm.
Chỉ là khi hắn càng lúc càng quá đáng, cúi đầu muốn c.ắ.n lên môi ta.
Ta dùng hết sức lực đẩy chàng ra.
“Nếu ngươi dám chạm vào ta. Ta sẽ lập tức c.ắ.n lưỡi t.ự v.ẫ.n.”
Sắc mặt Tạ Hoài Lăng trắng bệch.
“Ngụy Âm...Nàng hận ta đến mức ấy sao?”