Vong Xuyên

Chương 22



Kiếp luân hồi cuối cùng, sát na y mở mắt, đã hiểu đây chính là một hồi bi kịch. Muốn yêu nhưng chẳng thể yêu, không được phép yêu. Đây là trừng phạt mà thần dành cho si tâm vọng tưởng của nến tinh. Chung kỳ tam sinh, chỉ có thể trông chỉ có thể ngóng, chỉ có thể mang một mạt u hồn thê lương kia về trước ban thờ phật.

"Nhưng ta không quên được, không thể quên được."

Bởi vì đã đổ Mạnh bà thang giúp quên tất thảy đi, vốn nghĩ đời này vô luận kết quả là gì cũng phải biết, không ngờ nhận lại chính là thống khổ gấp đôi.

"Thả ta ra, Bạch Thanh Ẩn. Đừng tra tấn ta và bản thân nữa. Để ta đi. Người là phu quân của tỷ tỷ, hai người nên cùng một chỗ. . . . . ."

"Ta không thể!" Bạch Thanh Ẩn hai mắt nhìn y như muốn nứt ra, cắn răng nói từng lời, "Ngươi muốn tác hợp ta và tỷ tỷ ngươi, rồi tiếp tục lưu luyến si mê cha ngươi ư? Ngươi như vậy bảo ta làm sao chịu nổi? Ta không cho phép, tuyệt không cho phép!"

Trường Tiếu si ngốc nhìn hắn, nước mắt rơi nhanh hơn.

Y nhìn thấy trên người Bạch Thanh Ẩn thân ảnh quật cường bướng bỉnh kiếp trước, người vì y mà đợi chờ đến chết.

Vì lẽ gì trời xanh an bài mọi chuyện ra thế này?

Lẽ nào nợ kiếp trước, kiếp này nhất định phải trả ư?

Vậy y làm sao hoàn trả cho xong? Tâm y đã dành cho người khác, chỉ còn lại thể xác vô dụng này thôi…..

"Trường Tiếu. . . . . ."

Không biết từ khi nào, khuôn mặt Bạch Thanh Ẩn đã gần ngay trước mắt, ngay sau đó, đôi môi hắn mềm mại ấm áp chạm lên môi y, đợi y giật mình định đẩy ra đã bị hắn ôm chặt lấy.

"Không sao đâu, Trường Tiếu."

Hắn vừa hôn vừa ôn nhu trấn an.

"Ta sẽ không để ngươi xảy ra chuyện, Trường Tiếu, tin tưởng ta, ta nhất định bảo vệ ngươi. Giao hết cho ta, không cần suy nghĩ gì cả, chỉ cần ngươi ở lại bên ta.”

Hắn hôn lên nước mắt trên má y, thanh âm của hắn vuốt v3 vết thương lòng y. Trường Tiếu bất tri bất giác chìm đắm trong tình cảm ôn nhu của đối phương.

Hai người ngã lên giường, gắt gao ôm lấy nhau. Quần áo Trường Tiếu bị cởi dần ra, lộ khuôn n.g.ự.c như bạch ngọc, Bạch Thanh Ẩn thành kính đặt lên đó một cái hôn.

Trường Tiếu. . . . . .

Bên tai có tiếng ai than nhẹ, từng câu từng câu rõ ràng, phút chốc lấp đầy cõi lòng quạnh hiu của y suốt ngàn năm, lệ từ khóe mắt long lanh rơi xuống.

Đợi đến khi Bạch Thanh Ẩn lại hôn lên hai má y, hạ thân bọn họ đã gắt gao dây dưa một chỗ.

Đau đớn bị xâm lấn làm cho Trường Tiếu níu chặt lấy áo Bạch Thanh Ẩn. Nhận thấy y khó chịu, Bạch Thanh Ẩn chậm dần động tác, ôn nhu hôn lên môi má đối phương.

Vì lực đạo quá lớn, tay Trường Tiếu kéo tuột áo Bạch Thanh Ẩn, để lộ cái bớt hình hồ điệp. Trường Tiếu toàn thân cứng đờ, nỗi hối hận kiếp trước chợt ùa về trong trí nhớ ──

"Không ──"

Y cơ hồ thét lên thất thanh, điên cuồng đẩy người đang áp trên cơ thể mình ra.

Không nên mắc sai lầm thêm lần nữa.

"Trường Tiếu?"

Bạch Thanh Ẩn kinh ngạc đè thân thể y đang không ngừng giãy dụa.

"Buông, buông ── đừng sai lầm thêm nữa, đừng, đừng ──"

Quá đau khổ, Trường Tiếu vừa khóc vừa nói năng lộn xộn.

Biểu tình của y tuyệt vọng làm cho hoang mang trong mắt Bạch Thanh Ẩn dần chuyển biến lãnh chí, nghĩ y vẫn cự tuyệt mình, trong lòng nảy lên một cỗ hắc ám.

"Không, ta không buông!"

Hắn gầm nhẹ, bưng lấy mặt y, hôn lên môi y, nụ hôn tràn ngập tàn bạo xâm lược, tình cảm ôn nhu biến mất, cường ngạnh tiến vào cơ thể y rồi, Bạch Thanh Ẩn liều lĩnh chiếm cứ người khiến hắn vừa yêu vừa hận này.

Tay bị giam trên đầu, môi cắn đến chảy máu, Trường Tiếu lặng yên rơi lệ, cuồng phong sậu vũ đang tàn sát bừa bãi trong cơ thể tựa hồ hoàn toàn không ảnh hưởng gì đến y. Mắt y nhìn xa xăm nơi nào đó, trầm tịch như đã chết.


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com