Vong Xuyên

Chương 26



"Một ngàn năm trước, có một cây nến nhỏ được thần làm phép cho tu đạo thành tiên, lưu lại bầu bạn với thần, tu luyện sớm tối. Một ngày nọ, nến tinh đến vùng núi sâu tu luyện, bất ngờ chạm trán yêu ma trong núi. Y pháp lực chưa đủ, sắp phải táng thân, đúng lúc đó một vị thợ săn đi ngang qua cứu giúp, dẫn y chạy khỏi nơi nguy hiểm. Sau đó, hai người chia tay, nhưng nến tinh đã đem lòng yêu thợ săn nọ. Từ đó, ngày nào cũng ngóng trông nơi người kia rời đi, không còn lòng dạ nào mà tu luyện.

 

"Một ngày, hai ngày. . . . . . Một năm, mười năm. . . . . . Nến tinh trông ngóng mỏi mòn, nước mắt y đã biến thành một dòng suối xanh dưới chân núi. Chân y ăn sâu vào lòng núi, hợp thành một thể, cuối cùng biến thành một tảng đá… »

"Thần thở dài, hỏi y làm thế nào mới chịu buông tay, nến tinh đáp cho y gặp người kia một lần. Thần thấy y khăng khăng một mực, rốt cuộc hứa cho y tam sinh, cho y cơ hội gặp người đó. »

"Nhất thế, nến tinh uống Mạnh Bà thang nấu từ Vong Xuyên thủy, y và thợ săn kia đã chuyển thế đầu thai thành hai người xa lạ, gặp gỡ thoáng qua. Cho dù không nhớ gì về kiếp trước nhưng tình yêu không thể tự chủ, nến tinh vô số lần ngoái đầu nhìn hắn, hắn chẳng hề phát hiện.

Nhị thế, thợ săn là Đại tướng quân chỉ huy ngàn binh sĩ, uống xong Mạnh Bà thang, nến tinh chuyển thế thành danh tướng dưới trướng người kia, cam tâm tình nguyện vì hắn vào sinh ra tử, nhưng cho đến tận khi bỏ mạng sa trường, y vẫn không thể đem tâm ý của mình nói cho người kia biết…. »

"Lần thứ hai nến tinh đứng bên cầu Nại Hà, cầm chén Mạnh Bà thang, tự hỏi lần cuối mình luân hồi sẽ ra sao, y không cam lòng uống chén trà vô sắc vô vị kia. Vì kỳ vọng một kết quả ở kiếp cuối cùng này, nến tinh thừa dịp Mạnh Bà không chú ý, đem đổ hết trà xuống Vong Xuyên hà. »

Trường Tiếu khó khăn ngăn dòng lệ, nói đến đây, không khỏi nhắm mắt, một giọt nước lặng lẽ lăn xuống má.

Thanh âm Trường Tiếu run rẩy: "Lần cuối cùng nến tinh chuyển thế giáng sinh xuống nhân gian, khi y mở mắt, thấy ngay một màn khiến lòng tuyệt vọng. Y chờ đợi người kia suốt ngàn năm, đời này, cuối cùng, người đó lại chính là phụ thân y. »

Ngưng Sương cơ hồ nhịn không được kinh hô một tiếng, lập tức lấy tay bưng miệng, khó có thể tin nhìn chằm chằm Trường Tiếu trước mặt.

"Vốn tưởng rằng, không uống Mạnh Bà thang để cầu một kết quả, chẳng ngờ lại đón nhận tình sự bi thảm tuyệt vọng đến thế. Yêu người say đắm ngàn năm, chờ người mòn mỏi ngàn năm, vậy mà chẳng thể nói nên lời. Đời này nến tinh có tên là Trường Tiếu, nhưng Trường Tiếu lại căn bản cười không nổi. Nhưng khi nhìn người mình yêu khắc cốt ghi tâm vì mình nhịn đau rạch cánh tay, y thống khổ, thế là bắt đầu miễn cưỡng cười vui, giả bộ làm một đứa nhỏ. Trong lòng đã tính toán kỹ, bất luận thế nào, chỉ cần cả đời được ở bên người đó, thế cũng đủ rồi… »

"Ngươi nói người kia là phụ thân sao?" Run rẩy buông hai tay, Ngưng Sương ngước đôi mắt khóc sưng húp, khó có thể tin nhìn Trường Tiếu.

Trường Tiếu mắt ngấn lệ, nghe Ngưng Sương hỏi, nghiêm túc gật gật đầu. Nước mắt rớt xuống hòa vào lệ trên mặt đất.

Ngưng Sương vô lực ngồi co quắp trên giường, khiếp sợ nhìn Trường Tiếu, vừa lắc đầu vừa nói: "Ta không tin, hoang đường….ngươi bịa chuyện….thì cũng nên bịa hợp lý chứ… »

"Sương tỷ, Trường Tiếu không nói điêu. Những lời Trường Tiếu nói đều là sự thât. Sương tỷ, hãy nghe Trường Tiếu kể hết đã."

"Ở kiếp thứ hai, cha mẹ nến tinh thú cho y một vị thê tử. Người đó, chính là người nến tinh quý trọng nhất mà cũng là người y nợ nhiều nhất. Y không cho nàng được cái gì mà nàng lại dành trọn tình yêu cho trượng phu vô tình. Cho đến khi qua đời vì đau buồn, nàng vẫn không một lời trách móc người đã làm tổn thương nàng. Trong di thư, nàng viết nếu có kiếp sau, nguyện làm một hảo nam nhi, để lại được yêu trượng phu chưa từng liếc nhìn nàng kia… »

"Nàng. . . . . . nàng thật đáng thương. Nàng là người nến tinh không thể bỏ được, là người y cảm thấy áy náy nhất. Nến tinh cầu nguyện, nếu có kiếp sau, hy vọng nàng có thể tìm được người nàng yêu, đừng cho nàng phải nhận lấy chờ đợi thống khổ này nữa. Nhưng, thế gian này thật sự có vay phải trả, nợ của nến tinh kiếp trước, kiếp này nhất định khó có thể trốn tránh. Ngày ấy, trên dòng Tô Châu, nến tinh lần thứ ba chuyển thế gặp một nam nhân vốn chính là thê tử kiếp trước của y đầu thai… »

Ngưng Sương đến bên giường, kinh nghi bất định nhẹ giọng hỏi: "Ngươi nói vậy, có lẽ nào… »

Trường Tiếu rưng rưng chăm chú nhìn nàng, cuối cùng cực kỳ bi ai gật đầu, làm cho Ngưng Sương thiếu chút nữa ngã lăn ra giường.

"Ta không hiểu, nếu đã chuyển thế thành nam tử, tướng mạo vẫn không thay đổi sao?" Ngưng Sương đang chấn kinh bỗng nghĩ ra điều gì, lo lắng hỏi.

"Không giống, mỗi người chuyển sang kiếp khác tướng mạo đều hoàn toàn thay đổi."

"Như vậy. . . . . ."

"Là cái bớt. Trên vai hắn có cái bớt hình hồ điệp. Trường Tiếu ngẫu nhiên nhìn thấy một lần, mới hoàn toàn tỉnh ngộ."

Ngưng Sương mờ mịt lắc đầu, nước mắt không thể khống chế từng giọt từng giọt rơi xuống.

"Vậy, còn cha ? Không phải ngươi nói chỉ liếc mắt một cái đã nhận ra cha sao ? »

Trường Tiếu nhắm hai mắt, tay áp lên ngực, vừa nói vừa khóc : "Là tâm, chỉ một cái liếc mắt thoáng nhìn đã yêu khắc cốt ghi tâm. »

Không cần xác nhận diện mạo, bất luận xấu hay đẹp, chỉ cần gặp, ánh mắt sẽ không rời khỏi hắn, tâm sẽ từ nay về sau đặt trên người hắn.

Ngưng Sương vô lực nhìn y, che tay, liên tục lắc đầu.

"Ta không tin, hoang đường, không thể tưởng tượng được. . . . . . Ta không tin. . . . . ."

Trường Tiếu mở mắt ra, quỳ lết về phía nàng, nắm chặt xiêm y nàng, nói: "Sương tỷ, còn nhớ Trường Tiếu luôn thích bám theo phụ thân không, còn nhớ Trường Tiếu nói cả đời này không cưới vợ để ở mãi bên phụ thân không, còn nhớ trước khi Trường Tiếu bảy tuổi có bệnh. . . . . . mà cũng không phải bệnh, đó là Trường Tiếu quá bi thương, không nói nên lời. . . . . ."

Mỗi câu Trường Tiếu nói, động tác của Ngưng Sương chậm hơn một phần, đến cuối cùng, chỉ có thể ngơ ngác nhìn nơi nào đó, nhưng lệ trên mi càng rơi mau hơn.

Trường Tiếu khóc nhìn nàng, nàng lại đờ đẫn nhìn đâu đó, bọn họ không nói thêm gì nữa, chỉ lặng yên. Đêm tối như mực, trong ánh nến u ám, thỉnh thoảng truyền đến một tiếng vang trầm thấp, không phải tiếng khóc, mà là tiếng gió thổi qua ngọn nến như thở than .


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com