Vong Xuyên

Chương 29



Ba ngày sau, đêm khuya, Bạch phủ vốn nên trầm tĩnh bỗng náo loạn. Ngưng Sương bị đánh thức, khoác áo mở cửa gọi nha hoàn đi xem chuyện gì xảy ra. Nha hoàn trở về báo cáo đệ đệ nàng - Trường Tiếu phát bệnh cấp.

Ngưng Sương nhất thời tỉnh ngủ, vội mặc xiêm y, chạy đến Sướng Tâm viên. Vì Trường Tiếu sinh bệnh bọn nha hoàn hạ nhân mới được vào chuẩn bị đồ vật này nọ, Sướng Tâm viên giờ phút này không ai ngăn trở, nàng mới có thể thuận lợi tiến vào.

 

Khi nàng đến ngoài phòng thì vừa vặn đại phu cũng đi ra, nàng vội ngăn đại phu lại hỏi han bệnh tình Trường Tiếu.

"Phu nhân không cần lo lắng, thời tiết bây giờ tuy đã ấm lên nhưng vẫn còn lạnh, hơi không chú ý sẽ sinh bệnh, tiểu thiếu gia sinh trưởng ở phía nam hơn nữa thân thể vốn suy yếu, chưa thích ứng được với khí hậu kinh thành nên nhiễm phong hàn. Lão phu đã khai dược, chỉ cần cho tiểu thiếu gia uống xong sẽ chuyển biến tốt."

Ngưng Sương tạ ơn đại phu, gọi người tiễn ra khỏi phủ rồi mới vào phòng.

Nàng vào phòng, thấy Bạch Thanh Ẩn vẻ mặt tiều tụy si ngốc canh giữ bên giường, Trường Tiếu sắc mặt đỏ hồng, hô hấp nặng nề, mê man trên giường.

Ngưng Sương đến cạnh Bạch Thanh Ẩn, thấy hắn chỉ mặc một áo mỏng bèn tìm thêm áo nhẹ nhàng khoác lên cho hắn.

Mãi đến lúc này, ánh mắt Bạch Thanh Ẩn vốn chuyên chú vào người nằm trên giường mới nhận ra Ngưng Sương đã đến. Nhìn nàng, Bạch Thanh Ẩn trong mắt đầy ảo não, tự trách nói: "Đều do ta trở về quá muộn, khiến Trường Tiếu ngủ ngoài phòng, làm cho ý nhiễm phong hàn.”

Nghe hắn nói, Ngưng Sương nhẹ nhàng ngồi ghé cạnh giường, sờ gương mặt nóng hầm hập của đệ đệ, an ủi hắn nói: "Tướng công không cần tự trách, tính Trường Tiếu vẫn thế, không thích ở trong phòng lại thích ra ngoài hứng gió, ở phương nam ấm áp lâu mà nó còn trúng gió sinh bệnh. Nó thế này cũng bị cha mắng nhiều rồi.”

"Nhưng, ta. . . . . ."

"Tướng công, nếu chàng vì chuyện này mà tự trách, Trường Tiếu sẽ càng lo lắng."

"Y sẽ lo lắng ư?" Nhìn khuôn mặt Trường Tiếu, Bạch Thanh Ẩn cười tự giễu.

Thấy hắn như thế, Ngưng Sương trong n.g.ự.c nghẹn lại, vừa buồn bã vừa khó chịu.

Lạc hoa hữu ý tùy lưu thủy, lưu thủy vô tình luyến lạc hoa. (1)

Đến tột cùng ai mới là lưu thủy vô tình, ai mới là lạc hoa hữu ý đây?

"Sẽ, tướng công, Trường Tiếu ngoài miệng không nói nhưng phàm là những người vì nó mà lo lắng, nó sẽ ghi tạc trong lòng."

Bạch Thanh Ẩn si ngốc nhìn Trường Tiếu ngủ say.

Ngưng Sương thấy hắn dáng vẻ tiều tụy, không khỏi đau lòng: "Tướng công, chàng đứng như vậy chắc mệt rồi. Chàng đi ngủ đi, tới lượt ta chiếu cố Trường Tiếu."

"Không." Hắn kiên quyết lắc đầu, "Ta muốn đích thân canh giữ bên cạnh y.”

"Như cứ thế này, thân thể sẽ không duy trì được.”

"Ta không thể rời đi. Ta sợ lỡ y xảy ra chuyện gì, ta sợ y biến mất…”

Giọng nói Bạch Thanh Ẩn đột nhiên trở nên u tối. Hắn cầm chặt bàn tay Trường Tiếu, ánh mắ ẩn hiện quang mang đau xót.

"Ngưng Sương, ngươi biết không? Kỳ thật ta rất sợ, nhưng ta cũng không biết mình sợ gì…Tối nay ta về thấy y ngủ ngoài phòng lặng yên như sắp biến mất . . . . . Lúc ấy cả người ta như rơi vào ác mộng, trong đầu lập tức xuất hiện hằng hà sa số ý niệm tuyệt vọng, ta ôm thân thể y trúng gió lạnh ngắt, thật sự hoài nghi liệu mình có phát điên hay không. . . . . ."

". . . . . . Vì lẽ gì ta yêu y đến thế? Yêu đến tâm cũng đau. Rõ ràng biết chúng ta đều là nam nhân, bất luận thế nào cũng không muốn buông tay, ta biết y không đặt tâm trên người ta nhưng chỉ cần y ở bên....ta không cần, không cần gì nữa hết . . . . . ."

Ngưng Sương không nói lời nào, nhìn ánh mắt Bạch Thanh Ẩn vẫn dừng lại trên người Trường Tiếu, nàng cố kìm nước mắt nhưng lệ vẫn rơi lã chã.

Nàng đau lòng, nhìn người mình yêu lại yêu thầm một nam nhân khác, nàng nên làm thế nào cho phải?

Thần ơi, chuyện này rốt cuộc ra sao? Đến tột cùng là sai lầm ở đâu?

Tình cảm khó có thể tự kềm chế này biết để nơi nào?

**

Hai ngày sau, bệnh của Trường Tiếu lui hẳn , tâm tình Bạch Thanh Ẩn vốn u ám cũng hồi phục.

Vì sinh bệnh hai ngày không thể tắm rửa, Trường Tiếu vừa đỡ liền yêu cầu được tắm. Toàn thân dính mồ hôi, vô cùng khó chịu.

Bạch Thanh Ẩn lập tức phái người chuẩn bị bồn tắm, nước thật ấm, thả thêm ít dược thảo, rồi mới ôm Trường Tiếu chậm rãi thả vào bồn.

"Nước ấm vừa đủ chưa?"

"Tốt rồi.”

"Ta giúp ngươi chà lưng."

"Không cần, ta tự làm được."

"Ta đi chuẩn bị y phục sạch cho ngươi."

Bạch Thanh Ẩn nói xong xoay người vào nhà tìm quần áo, Trường Tiếu ngâm cả người trong nước, đầu nhô lên, nước ấm tràn ngập mùi thảo dược, giúp thư thái tinh thần không ít.

Trường Tiếu nghĩ lại lời Ngưng Sương tỷ tỷ nói hôm y bị bệnh.

Lúc ấy Bạch Thanh Ẩn có việc không thể không tạm thời rời đi, Ngưng Sương thừa dịp hỏi bây giờ muốn làm gì nhất.

Y nằm trên giường, vì bệnh mà đầu óc mơ mơ màng màng. Khi Ngưng Sương hỏi thế, một bóng người bỗng hiện lên rõ ràng trong đầu y.

"Muốn gặp cha. . . . . ."

Y khàn giọng, vấn vương vô hạn trả lời.

"Trường Tiếu, ngươi biết rõ không thể. . . . . ." thanh âm Ngưng Sương nhất thời nghẹn ngào.

"Đệ biết." Giọt lệ lăn từ khóe mắt, lén lút thấm vào gối, “ vậy nên, đệ chỉ là muốn gặp cha…đệ không làm gì hết, chỉ cần ở bên cha là được . . . ."

"Trời ơi, tại sao tất cả đều ngốc dại thế này….”

Ngưng Sương ghé vào bên giường, không ngừng khóc, y nhìn nàng nhỏ bé và yếu ớt, nước mắt lẳng lặng lướt qua khuôn mặt.

"Trường Tiếu, tắm xong chưa?”

Bạch Thanh Ẩn đã quay lại, ở bên cạnh gọi người đang trầm tư.

Trường Tiếu lấy lại tinh thần, nhìn hắn hơi gật đầu: "Ừ."

Bạch Thanh Ẩn mở cái khăn dài ra, ý bảo Trường Tiếu đứng lên, lấy khăn bao lại thân thể trần trụi rồi mới ôm y đứng dậy, đặt lên chiếc ghế bọc nhung bên cạnh.

Chờ Trường Tiếu lau sạch sẽ xong, hắn mang quần áo tới cho y mặc, lúc khoác kiện áo cuối cùng xong xuôi, Bạch Thanh Ẩn thấy Trường Tiếu vẫn nhìn mình.

"Sao lại nhìn ta như thế?" Bạch Thanh Ẩn mỉm cười, nói.

Trường Tiếu nhìn hắn thật sâu, qua hồi lâu mới yếu ớt hỏi: “ Vì sao ngươi không làm chuyện kia với ta nữa?”

Đã lâu rồi, từ khi Ngưng Sương phát hiện chuyện của bọn họ, Bạch Thanh Ẩn không làm chuyện đó với y nữa. Không phải y chờ đợi mà là tò mò. Bởi vì trước đây Bạch Thanh Ẩn thích ôm y, nói như vậy mới có thể cảm thụ rõ ràng sự tồn tại của y, mới có thể xác định y đang ở bên cạnh.

Bạch Thanh Ẩn cẩn thận nhìn Trường Tiếu, sau đó lấy tay nhẹ nhàng chạm lên gương mặt y, giọng nói nhẹ như lông chim phớt qua, trả lời "Không phải là ngươi không thích sao? Mỗi lần ta ép buộc ngươi, ngươi đều khóc không ngừng, ướt cả gối đầu. Lần nào ta cũng cố ý lờ đi, nhưng lòng đau như d.a.o cắt. . . . . ."

"Vậy nên quên đi, khiến ngươi khổ sở như thế, ta cũng không muốn.”

Bạch Thanh Ẩn vươn hai tay, ôm Trường Tiếu vào lòng, cảm thụ hơi ấm của y, xác định y vẫn tồn tại.

Trường Tiếu nhắm mắt lại, thở dài.

"Đúng vậy, tại sao tất cả đều ngốc dại thế này?"

(1): hoa rơi cố ý phó mặc mình cho dòng nước. Nước lại vô tình lưu luyến hoa.


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com