Sau khi Trường Tiếu tỉnh lại hỏi hắn là ai, hắn do dự hồi lâu rồi đáp sự thật, nói mình là tỷ phu y, bất quá bây giờ hai người đã không còn là phu thê.
Khi hắn nói đến người này thì Trường Tiếu tựa như nhớ tới gì đó, vẻ mặt giật mình.
"Ta nhớ ra rồi, hình như ta tới kinh thành thăm tỷ tỷ, rồi quay về Tô Châu, trên đường gặp núi lở. Bất quá nếu người là tỷ phu của ta, tại sao ta không nhớ ra ngươi?”
Nghe y nói vậy, Bạch Thanh Ẩn kinh ngạc, liền cho rằng Trường Tiếu trải qua quá nhiều đau khổ khiến trí nhớ bị ảnh hưởng.
Nhưng, ngoài hắn ra, ai y cũng nhớ rõ. Chuyện này trong lòng hắn thực là ngũ vị tạp trần.
Vì mình đã tổn thương y quá nhiều nên y mới lựa chọn lãng quên mình?
Bất tri bất giác, Bạch Thanh Ẩn lâm vào trầm tư. Hăn ngồi một bên đột nhiên không nói không rằng khiến Trường Tiếu chú ý, ngẩng đầu nhìn hắn ngẩn người, Trường Tiếu mím môi cười ranh mãnh, lấy tay vốc nước trong chum té lên mặt Bạch Thanh Ẩn.
"Trường Tiếu? !"
Bạch Thanh Ẩn bị nước lạnh mát làm cho hoàn hồn, nhìn sang Trường Tiếu đắc ý tươi cười, hắn phát hiện mình không có biện pháp nổi giận với y cho nổi.
Mấy ngày nay, thân thể Trường Tiếu tuy chưa khỏe nhưng y vẫn cười với mình, Bạch Thanh Ẩn thậm chí còn cảm thấy số lần y cười mấy ngày nay còn nhiều hơn từ hồi quen biết nhau tới giờ. Cười nhiều như vậy, lại minh mị vô tà (trong sáng ngây thơ).
Tại sao nhỉ?
Bạch Thanh Ẩn không rõ.
Hiện tại Trường Tiếu tựa như đã buông tay, không còn cố kỵ, không còn gánh nặng, thuần chất vui tươi.
Cũng bởi vì điều này mà mấy ngày nay Bạch Thanh Ẩn một mực do dự không muốn nói cho Trường Tiếu một việc. Hắn rất sợ sau khi Trường Tiếu biết chuyện này sẽ giống như hồi bị hắn nhốt trong Bạch phủ, bi ai tịch mịch tựa như chất chứa ngàn vạn năm sầu khổ thê lương, che giấu trong lòng nỗi niềm không thể tỏ bày, dùng ánh mắt si tình bi thống yên lặng dõi theo ai đó.
Nhưng cũng không thể giấu được mãi, vì hai ba ngày sau, Trường Tiếu nhất định sẽ biết.
Có nên nói với y ngay không? Hay cố kéo dài tới hôm đó?
Bạch Thanh Ẩn chần chờ, không phát hiện mình lại rơi vào trầm tư còn đôi mắt to đen trong sáng của Trường Tiếu đang hoang mang nhìn hắn ngơ ngẩn hết lần này tới lần khác.
"Bạch Thanh Ẩn, sao ngươi lại ngẩn người rồi? !"
Trường Tiếu hỏi, lôi hắn đang suy nghĩ vẩn vơ quay về sự thật.
"Có phải tối qua ăn không no ngủ không ngon không? Đi ngủ tiếp đi. Mấy ngày nay ngươi vẫn chiếu cố ta, nhất định mệt c.h.ế.t đi. Yên tâm, giờ ta khỏe rồi, ta sẽ tự chiếu cố chính mình."
Trường Tiếu đôi khi thực tùy hứng, nhưng cũng là đứa nhỏ phi thường hiểu chuyện. Có lúc y giở mấy trò đùa nghịch vô hại làm cho người ta dở khóc dở cười nhưng y chỉ cần mở to đôi mắt trong veo bình tĩnh nhìn ngươi, nói những lời khiến lòng ngươi ấm lại, mặc kệ ngươi đang tức giận hay thương tâm cũng sẽ bị y cuốn hút lấy, tâm tình dần chuyển biến tốt đẹp.
Bạch Thanh Ẩn chỉ mới thấy một Trường Tiếu như vậy với người thân của mình. Có lẽ hắn từng uy h.i.ế.p y, dùng thủ đoạn không hay éo buộc y khiến y mỗi lần đối mặt với hắn lại tỏ ra như người xa lạ, ngoài lạnh lùng chỉ là vô tận lạnh lùng, dùng đạm mạc làm cho hắn tổn thương.
Giờ đây, thấy Trường Tiếu đối với mình có vẻ quan tâm tưởng như vĩnh viễn không thể xuất hiện, Bạch Thanh Ẩn không biết vì sao lại cảm thấy chua xót.
Trường Tiếu, chỉ có quên hắn, mới có thể cười với hắn ư?
A, là chính mình gây tội, sao còn trách cứ Trường Tiếu?
Nghĩ vậy, Bạch Thanh Ẩn không dám thể hiện ra con người trước kia chỉ biết uy h.i.ế.p bắt buộc Trường Tiếu nữa. Đã quyết tâm làm lại tất cả từ đầu, không phải sao? Hiện tại, mặc kệ Trường Tiếu đối xử với hắn thế nào, hắn đều phải dùng chân tâm chứ không phải thủ đoạn để có được y.
Nghĩ vậy, Bạch Thanh Ẩn như trút gánh nặng, nói với người trước mắt: "Trường Tiếu, ta đã phái người đi Tô Châu, tính toán thời gian, có lẽ hai ba ngày nữa, phụ mẫu cùng tỷ tỷ ngươi sẽ tới đây đón ngươi ."
Hóa ra, không muốn nói cho Trường Tiếu chuyện này chính là sợ Trường Tiếu nghĩ đến phụ thân y, lại khôi phục bộ dáng lãnh đạm ban đầu. Nhưng hiện tại, mặc kệ Trường Tiếu như thế nào, hắn cũng sẽ dùng nhiệt tâm của mình, dùng cả đời này cảm hóa y.
Nghe hắn nói, Trường Tiếu hưng phấn nhảy cẫng lên, cũng bắt lấy cánh tay hắn liên tục hỏi: "Thật không, thật không? Cha mẹ còn có Sương tỷ đều đến đây sa? !"
Dáng vẻ Trường Tiếu nhảy nhót vui vẻ làm cho Bạch Thanh Ẩn cảm thấy có chút không đúng, nhưng vẫn gật gật đầu, trả lời: "Đúng vậy, ta báo tin ngươi không thông tri bọn họ, ta nghĩ bọn họ hẳn là sẽ tới đây nhanh thôi."
"Thật tốt quá, cuối cùng ta cũng có thể gặp họ !"
Trường Tiếu vui vẻ nhảy nhót trong viện, hoàn toàn không có chút thương cảm gì như Bạch Thanh Ẩn dự đoán làm cho hắn cảm thấy Trường Tiếu hiện tại có gì đó khác xưa.
"Trường Tiếu?" Bạch Thanh Ẩn vẫn đứng chỗ cũ, đôi mắt thâm thúy nhìn Trường Tiếu một lúc rồi mở miệng gọi.
"Gì vậy?" Trường Tiếu trên mặt tràn đầy vui sướng quay đầu lại nhìn hắn.
"Cha ngươi cũng tới . . . . . ." Bạch Thanh Ẩn cẩn thận chọn từ.
"Đúng vậy, cha ta và mọi người đều tới !" Vừa nói đến đây, Trường Tiếu lại hưng phấn nhảy tưng tưng giống hệt một con thỏ con.
Nụ cười của Trường Tiếu giờ phút này không có một tia lo lắng, không có một tia ngụy trang, không có một tia thương cảm, thuần túy hồn nhiên trong sáng, dần dần làm Bạch Thanh Ẩn ngộ ra.
Trường Tiếu quên không chỉ có hắn, mà còn có đoạn cảm tình với phụ thân trái luân thường đạo lý kia nữa.