Vong Xuyên

Chương 45



Câu nói của Trường Tiếu khiến lũ du côn cười sằng sặc: "Ha ha, tiểu tử, ngươi nói ngược hả. Bằng vào cái thân mình yếu đuối của ngươi mà đòi đánh chúng ta nằm úp sấp? Ngươi nằm mơ đi!”

"Hừ hừ!" Trường Tiếu không giận mà cười, cũng nói, "Ta không nói là ta đánh nha. Ha ha ha, các ngươi nghĩ rằng ta vì lẽ gì lại cố ý chạy đến chỗ vắng người này, đương nhiên là vì….hờ hờ….”

Trường Tiếu cố ý cười đến âm hiểm, cười đến giả dối, cười đến mức khiến bọn du côn trước mặt y không khỏi hai mặt nhìn nhau sởn gai ốc. Đến lúc bọn chúng bắt đầu nghi ngờ, Trường Tiếu đột nhiên hướng về sau lưng bọn chúng hô to một tiếng: “Đánh ngã hết tụi này cho ta.”

Nhất thời, ngoài Trường Tiếu ra, tất cả đều kinh ngạc xoay người, phát hiện sau lưng mình một bóng ma cũng không có, đến lúc nghi hoặc quay lại thì thấy Trường Tiếu đang hì hục leo tường, toan bỏ trốn.

Bọn chúng lập tức hiểu ngay.

"Mẹ nó, tiểu tử dám đùa giỡn chúng ta!"

Trong cơn giận dữ, nhóm du côn nhất thời xông lên, Trường Tiếu không đợi bọn chúng xuống tay, ngồi thụp xuống đất, nghĩ phen này chạy trời không khỏi nắng, đang chuẩn bị tinh thần ăn đòn thì từ phía sau đám du côn xuất hiện một thân ảnh cao lớn.

Trường Tiếu trợn mắt, bị dọa ngây người. Tưởng y lại giả vờ như ban nãy, bọn du côn không thèm để ý. Một tên đứng gần Trường Tiếu nhất xiết chặt nắm tay, táng xuống, ai ngờ gã thét lên một tiếng rồi bị đánh bay đập vào tường, ngã xuống đất hôn mê bất tỉnh.

Bọn côn đồ bị dọa choáng váng, nhưng ngay cả thời gian phục hồi tinh thần cũng không có, người đằng sau lưng chúng động tác rất nhanh, biến ảo chóng mặt, dễ dàng đánh cả bọn quỳ rạp xuống đất.

Xác định đám người quỳ rạp trên mặt đất này không thể đứng lên ngay được, người vừa tới phủi phủi bụi trên áo, thâm tình mỉm cười nhìn Trường Tiếu vẫn đang đứng sững sờ.

Nhìn nụ cười ôn nhu quen thuộc, mắt Trường Tiếu dần ngấn lệ.

"Trường Tiếu."

Thân ảnh đứng cách đó không xa, dịu dàng gọi tên y, thanh âm khiến tâm y trầm tịch như gió nhẹ lướt qua mặt hồ yên ả, từng chút từng chút gợn sóng. Nhưng y vẫn không nói một lời, chỉ đứng im nhìn người nọ.

"Trường Tiếu. . . . . ."

Hắn lại gọi, trong mắt mang một tia đau lòng, còn có một chút bất đắc dĩ. Bởi vì trên mặt Trường Tiếu là hoài nghi và bi thương.

"Ta tưởng ngươi sẽ không đến. . . . . ."

Trường Tiếu khóc nức nở nhưng thanh âm bình tĩnh.

Trong mắt nam nhân hiện lên một tia không muốn: "Năm năm, chúng ta hẹn ước đúng năm năm, không phải sao?"

"Nói năm năm liền nhất định là năm năm sao? !" Y rơi nước mắt, lớn tiếng gắt.

Nam nhân mặc dù không muốn nhưng vẫn kiên định gật đầu: "Nói năm năm chính là năm năm. Giống như nói yêu ngươi sẽ vĩnh viễn yêu ngươi."

Trường Tiếu rốt cuộc nhịn không được, chạy ào đến ôm lấy người kia. Y đã từng nghĩ người đó liệu có phải đã trở thành một người chỉ đi ngang sinh mệnh của mình hay không.

Y bị phụ thân ép bức quên hắn đi. Đúng vậy, năm năm, y dần quên người nọ, chỉ là mỗi khi ngẫu nhiên nhớ tới sẽ yên lặng rơi nước mắt. Tưởng rằng thời gian trôi qua, mình sẽ quên, không ngờ khi gặp lại, nỗi nhớ như bài sơn hải đảo, dồn dập như sóng cồn.

"Nếu ta thành thân với người khác thì sao?” Y vùi vào lòng hắn khóc ấm ức.

"Ta nói rồi, nếu ngươi cùng người khác thành thân, ta vẫn sẽ yêu ngươi bảo hộ ngươi, không oán không hối." Hắn nhẹ nhàng ôm y, mặc cho y khóc ướt áo mình.

"Ta không cần! Không cần, trừ ngươi ra, ai ta cũng không cần!"

Trường Tiếu dùng hết khí lực toàn thân gắt gao ôm lấy hắn.

"Trường Tiếu. . . . . ."

Lời của Trường Tiếu khiến lòng nam nhân kia căng lên, nhìn mắt y trong khoảnh khắc thâm tình tràn ngập, cũng không muốn che giấu thêm nữa.

Người trong lòng hắn đây, hắn từng nghĩ vĩnh viễn không thể có được.

Hắn nhẹ nhàng nâng khuôn mặt Trường Tiếu, ôn nhu lau nước mắt cho y.

Trường Tiếu rưng rưng chăm chú nhìn gương mặt dịu dàng của người nọ, lẳng lặng nói:” Năm năm, giúp ta hiểu được một điều. Bạch đại ca, ta và ngươi phải cùng một chỗ.”

"Trường Tiếu. . . . . ."

Bạch Thanh Ẩn kích động ôm mặt y, tưởng mình nằm mộng, tay run rẩy, muốn một lần nữa xác định đây là sự thật.

"Bạch đại ca, ta với ngươi sẽ cùng một chỗ, cho dù là chân trời góc biển, ta cũng đi theo ngươi."

Đây không phải mình nghe nhầm chứ, rõ ràng bên tai vang lên lời nói của Trường Tiếu.

Bạch Thanh Ẩn không hề nói gì mà trả lời bằng hành động, bằng cách thâm tình nhất, thiết tha nhất.

Một nụ hôn, hôn lên đôi môi vương nước mắt của Trường Tiếu.

Nụ hôn mang vị mặn, tự hồ thấm sâu vào linh hồn.

Cái gì bị lãng quên, cái gì được mở ra, cái gì là chân thật, cái gì là khát vọng lớn lao nhất?

Có lẽ, cái gì cũng không cần nghĩ nữa.

Bởi vì trước mắt, hình ảnh rõ ràng nhất, trong ánh hoàng hôn, hai người ôm nhau hôn môi, đổ bóng dài trên mặt đất.

**

Phía chân trời vang lên một tiếng sấm ùng oàng, làm tất cả bừng tỉnh. Một trận mưa lớn dội xuống, cọ rửa nóc nhà mặt đất, cây cối trong mưa lay động, nhánh cây yếu ớt gãy rơi xuống, cô đơn nằm trên đất.

Đây là trận mưa to đầu tiên của mùa hạ, mưa từ hoàng hôn đến tận khuya. Nhiệt độ giảm xuống, phố xá bình thường tới đêm là sầm uất giờ vắng teo không một bóng người. Để tránh mưa, tất cả đều ngồi trong nhà, nằm trên giường, hưởng thụ sự yên lặng ấm áp trong phòng khác xa với trời mưa lạnh bên ngoài.

Trường Tiếu bị tiếng sấm làm bừng tỉnh nhưng vẫn lẳng lặng nằm, da thịt chạm vào nhau, cảm nhận được cái ôm ấm áp và tiếng tim đập của người bên cạnh.

Có lẽ hắn cũng tỉnh hoặc thực ra hắn chưa từng ngủ. Tóm lại, Trường Tiếu rất nhanh phát hiện, trong bóng tối, hắn vẫn chăm chú nhìn mình.

"Nhìn cái gì.” Trường Tiếu thò tay khỏi ổ chăn ấm áp, đẩy khuôn mặt đang gần sát mình, thanh âm tuy mang ý trách nhưng không giấu nổi tia xấu hổ.

"Nhìn ngươi." Giọng nói thuần hậu, trong đêm tối lại thấp trầm, đặc biệt có từ tính, khiến người nghe như có dòng điện chạy qua cơ thể.

"Tối đen thế này, ngươi nhìn thấy gì?"

"Cho dù nhìn không thấy cũng có thể cảm nhận được." Hơi thở nóng bỏng của hắn phả vào tai, nung cháy hai má Trường Tiếu.

"Ngốc nghếch." Y thấp giọng mắng.

"Trường Tiếu, ngươi còn mệt không?" Hắn ôn nhu hỏi.

"Hoàn hảo. " Trường Tiếu không nhận ra sự giảo hoạt trong câu hỏi của hắn, ngây thơ thành thật trả lời.

"Ta cũng vậy. Đêm còn rất dài, không bằng chúng ta làm chút chuyện tiêu khiển đi.” tìm điểm sự tình tiêu khiển tiêu khiển đi." Hắn ghé vào tai y hôn một chút, bàn tay to lớn như có lửa nóng trượt dần theo thân thể Trường Tiếu.

"Ah. . . . . ." Nhận ra hắn muốn làm gì, Trường Tiếu nóng bừng hai tai.


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com