Năm mười sáu tuổi, ta gả vào Tống gia để xung hỉ cho lão Hầu gia đã tứ tuần.
Ngờ đâu ngay đêm tân hôn, lão Hầu gia đã về cõi tây. Tống gia chê ta điềm gở, bèn đưa ta lên núi thanh tu.
Lúc sắp chế-t đói, ta được một người nhặt về nuôi dưỡng. Sau này ta mới phát hiện ra, hắn lại chính là đích t.ử của lão Hầu gia. Là đứa con hờ của ta. Hắn ném cho ta một quyển sổ cái, bá đạo hỏi rằng: "Ăn của ta nhiều cơm như vậy, lấy thân đền đáp, thấy sao?"
Ta ấp úng đáp: "Không được, ta là mẹ của ngươi..."
Hắn vòng tay ôm ta vào lòng, phát một bản vào m.ô.n.g ta. Đêm xuống, hắn dùng chất giọng khàn khàn mà ức h.i.ế.p ta.
"Mua quần áo cho ngươi, nấu cơm cho ngươi, nuôi ngươi tốt như thế này, ngươi nên gọi ta một tiếng..."
Ta c.ắ.n c.h.ặ.t răng, mặc cho hắn làm loạn thế nào ta cũng không gọi. Hắn ép quá gắt, ta thốt ra luôn: "Ta không gả! Ta phải thủ tiết vì người chồng quá cố!"
01
Tống Liêm lần này thực sự bị ta chọc giận rồi. Ta gục mặt xuống gối khóc hu hu, lúc thì nói đau lưng, lúc lại bảo đau bụng. Thế nhưng dù ta có giả vờ đáng thương thế nào, hắn cũng chẳng chịu buông tha. Tống Liêm c.ắ.n nhẹ lên vai ta, lòng bàn tay thô ráp lướt nhẹ qua mặt ta. Hắn lật người ta lại, hôn lên đôi mắt ta rồi cười lạnh: "Tiết kiệm nước mắt chút đi, còn nhiều chỗ cần tiêu tốn lắm."
Ta cũng giận rồi. Trong cơn mơ màng, ta nhìn hắn mà hét lên: "Ngươi mặc xác ta! Ta cứ khóc đấy! Ta có muốn đi tiểu đâu mà..."
Theo dõi sốp tại FB: Mỗi Ngày Chỉ Muốn Quạc Quạc Quạc để nhận thông báo sớm nhất nhé!
Vốn định nói thế để làm Tống Liêm buồn nôn, nhưng lời phía sau ta không thốt ra nổi, thật sự quá thô lỗ. Ngay lập tức, ta xấu hổ đến đỏ bừng mặt.
Tống Liêm chống hai tay hai bên, ánh mắt thâm trầm nhìn ta. Hắn hít một hơi thật sâu rồi hôn xuống thật mạnh. Con người này vốn sẵn tính hoang dã, lúc ức h.i.ế.p ta chẳng khác nào một con dã thú mất trí, cứ phải vắt kiệt sức lực của ta mới chịu thôi.
Miệng ta đau nhức, ta vô lực đẩy Tống Liêm một cái. Động tác của hắn khựng lại đôi chút, điều hòa lại nhịp thở rồi cuối cùng mới từ từ buông ta ra.
Tống Liêm thấy ta khóc đến đáng thương, nhếch nhác, bèn thở dài một tiếng. Ta biết, tối nay coi như thoát được một kiếp.
Hắn khoác áo ngoài, bưng nước nóng đến lau rửa cho ta.
Ta mở mắt ra, thẹn quá hóa giận: "Ngươi... ngươi... ngươi mặc quần vào đi!"
Tống Liêm khẽ nhướng mi, lười biếng gõ nhẹ lên đầu ta một cái.
"Thấy bao nhiêu lần rồi mà vẫn thẹn thùng thế."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Thấy ta đỏ mặt tía tai, Tống Liêm lại đầy thương yêu mà c.ắ.n nhẹ lên má ta. Hắn đút cho ta uống nửa chén trà, ăn hai miếng điểm tâm.
Cuối cùng ta cũng hồi phục được chút sức lực. Nghĩ đến chuyện Tống Liêm nói muốn cưới ta, ta lại thấy tim đập chân run. Ta lén nhìn hắn một cái, mong rằng hắn có thể bỏ qua chuyện này. Ngờ đâu bị hắn bắt quả tang tại trận.
Tống Liêm lấy giấy b.út nhét vào tay ta: "Không phải ngươi luôn nói mình từng gả cho người ta sao? Phu quân tên bọn họ là gì, viết rõ ra từng chữ một. Nếu ngươi không dám đi nói với nhà chồng quá cố, để ta đi nói!"
02
Ta làm sao dám thú thực với Tống Liêm rằng ta chính là người kế mẫu chưa từng gặp mặt của hắn cơ chứ.
Năm ta vừa tròn mười sáu, đích mẫu đã nhận sính lễ của Hầu phủ, bắt ta gả đi để xung hỉ cho lão Hầu gia.
Tỳ nữ Hoàn Hoàn ôm ta mà khóc: "Tiểu thư, người phải làm sao bây giờ..."
Phải đấy, làm sao bây giờ. Từ nhỏ ta đã là bảo bối được bà ấy nâng niu trong lòng bàn tay. Bà ấy là một vũ kỹ có dung mạo khuynh thành, kiều diễm lại nhút nhát, chỉ dựa vào gương mặt đó mà giữ được sự sủng ái của cha.
Đích mẫu từng mắng bà ấy là kẻ không biết liêm sỉ, là hồ ly tinh. Đích tỷ cũng mắng theo, bảo ta là đồ tiện chủng do lẽ mọn sinh ra, là tiểu hồ ly tinh. Nhưng ta và bà ấy căn bản chẳng để tâm. Hai mẹ con đóng cửa lại mà ăn uống chơi bời.
Bà ấy bảo: "Người ta sống trên đời, nếu quá để tâm đến lời kẻ khác thì mệt mỏi lắm. Mẹ vốn là vũ kỹ, lấy sắc thờ người, cần gì liêm sỉ. Anh Anh, con cũng đừng để tâm. Bọn ta cứ sống thật xinh đẹp, thật thoải mái là được."
Mẹ của ta lớn lên ở ca vũ phường từ nhỏ, không được học hành. Bà ấy có đạo xử thế của riêng mình, đó là đừng coi trọng danh tiếng. Tiếng xấu hay bị mắng c.h.ử.i đều là hư ảo cả. Dưới sự dạy dỗ của bà ấy, ta sống có phần chậm chạp nhưng tự tại.
Đích mẫu sai người tung tin đồn, hủy hoại danh dự của ta. Khắp Thanh Châu không có nhà t.ử tế nào dám cưới ta. Ta cũng chẳng màng.
Bà ta không cho ta quần áo đẹp, bắt ta nhịn đói. Không sao cả, thiếu gì nam nhân mang đến tận nơi.
Nay tai họa ập đến, ta cũng chẳng sợ. Ta tin rằng chỉ cần ta tốt với chính mình, ông trời cũng sẽ tốt với ta. Mọi sự ắt sẽ có lợi cho ta.
Ta cười nói với Hoàn Hoàn: "Lão Hầu gia hôn mê đã nhiều ngày, ta gả qua đó liền trở thành Hầu phu nhân. Vừa không phải hầu hạ phu quân, lại chẳng cần phụng dưỡng bà bà, còn tự dưng có thêm một đại nhi t.ử, chẳng phải là hưởng phúc sao."
Hoàn Hoàn dở khóc dở cười: "Tiểu thư! Đã lúc nào rồi mà người còn tâm trí đùa cợt với nô tỳ."
Ài, ngày tháng thì vẫn phải trôi qua thôi mà. Vả lại, ta thật sự nghĩ như thế.