Vừa Xung Hỉ Đã Ở Góa, Ta Trở Thành Bảo Bối Của Thế Tử

Chương 3



Tống Liêm lại không để ta nói hết.

Hắn xoa xoa nắm đ.ấ.m, để lộ một nụ cười: "Ồ, chế-t rồi à. Làm ngươi sợ rồi phải không? Ta tên là Tống Liêm, có một thôn trang gần đây, ngươi qua đó nghỉ chân chút nhé?"

Nghe thấy tên hắn, tim ta hẫng một nhịp.

Tống Liêm, đây chẳng phải là tên của Thế t.ử Hầu phủ sao?

Nhớ lại những lời hắn nói ngoài cửa trước kia, ta biết hắn không phải người xấu.

Vả lại cuộc sống của ta hiện giờ quá lạnh lẽo khổ cực, nên ta ngoan ngoãn gật đầu: "Được, ta đi theo ngươi."

04

Đúng như ta nghĩ, Tống Liêm là một người không tệ. Hắn sắp xếp cho ta ở một căn phòng sáng sủa thoải mái, còn chuẩn bị nước nóng để ta tắm rửa thay đồ. Trong nhà chỉ có vài bà t.ử, đều là những người ít nói. Tống Liêm đưa ta đến nơi xong là biệt tăm biệt tích.

Ta đòi đi, nhưng bà t.ử chỉ cung kính bảo: "Công t.ử chưa lên tiếng, lão nô không dám tự quyết."

Ta tò mò hỏi: "Hắn đi đâu rồi?"

Bà t.ử nhìn ta một cái, đầy ẩn ý nói: "Công t.ử bảo đi chứng minh xem rốt cuộc mình có phải kẻ háo sắc hay không."

Lời này nói ra thật kỳ lạ, ta cũng không hỏi kỹ thêm.

Các bà t.ử hầu hạ ta rất chu đáo, ngày nào cũng cho ta mặc quần áo đẹp. Lúc ngủ thì dùng hương trầm sưởi ấm chăn cho thơm phức. Mỗi ngày ba bữa, món ăn không bao giờ trùng lặp. Ngày nào ta cũng ngủ đến giờ Ngọ mới dậy ăn cơm, đi dạo, cuộc sống vô cùng thanh tịnh.

Cứ thế ta ở lại được hơn hai tháng. Đến cuối hạ, Tống Liêm trở về.

Hôm đó, ta đang ngồi trong đình uống trà ngắm mưa. Từ xa thấy Tống Liêm che ô đi tới. Một luồng gió thổi qua làm lật ô của hắn. Tống Liêm chê phiền, dứt khoát vứt ô đi, cứ thế đội mưa chạy nhanh về phía ta.

Người hắn ướt đẫm nước mưa, không đi về phía ta ngay mà chỉ đứng bên rìa đình hỏi: "Nghe nói nàng muốn đi à?"

Ta không muốn đi, cuộc sống ở đây sướng hơn am ni cô gấp vạn lần.

Mắt ta đảo một vòng, nhìn quét qua Tống Liêm một lượt. Trong lòng hạ quyết tâm, trước tiên cứ làm thân với thằng con hờ này đã. Sau đó mới tiết lộ thân phận, để hắn giữ ta lại thôn trang.

Thấy hắn ướt như chuột lột, ta lập tức lấy khăn tay ra, đứng dậy đi tới, quan tâm nói: "Sắp sang thu rồi, nước mưa lạnh lắm, mau lau đi kẻo cảm lạnh."

Tống Liêm nhìn chằm chằm vào ta, hơi cúi đầu, trầm giọng nói: "Ta chẳng nhìn thấy chỗ nào ướt cả, ngươi lau giúp ta đi."

Ta thắc mắc: "Không nhìn thấy thì chẳng lẽ không cảm nhận được sao?"

Vị Thế t.ử này, chẳng lẽ là kẻ ngốc.

Ta tốt bụng đưa khăn tay cho hắn, kiên nhẫn bảo: "Trên mặt trên đầu toàn nước cả, lau xong rồi công t.ử đi uống chén trà nóng, thay bộ đồ sạch nhé."

Tống Liêm cầm lấy khăn, nhìn ta chằm chằm rồi chậm chạp lau, hỏi ta: "Nghe ma ma nói, ngươi góa bụa đã lâu, bà bà khắt khe, nhà mẹ đẻ cũng không về được, thế nên mới trốn vào núi kiếm sống đúng không?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Lúc đó ta mới đến đây, chưa rõ ý đồ của Tống Liêm nên nói dối nửa thật nửa giả. Giờ đã ở được hai tháng, thấy hắn đối xử với mình tốt như vậy, ta sớm đã buông lỏng cảnh giác. Vị Tống Thế t.ử này quả thực là một người tốt hay làm việc thiện.

Ta vội vàng nói: "Không có, phu quân lúc sinh thời rất độ lượng, bà bà ăn chay niệm Phật tính tình cũng tốt. Ta đến am ni cô là để cầu phúc cho phu quân, thực ra ta..."

Tống Liêm cau mày, chẳng nói chẳng rằng quay người bỏ đi luôn.

Ta ngượng nghịu gọi hắn lại. Tống Liêm đứng trong mưa nhìn ta.

Ta chìa tay ra, lí nhí: "Tống công t.ử, khăn tay của ta..."

Hắn đột ngột cười lạnh một tiếng, từ trong n.g.ự.c lôi ra một chiếc khăn khác ném cho ta, rồi không thèm quay đầu lại mà đi thẳng.

Theo dõi sốp tại FB: Mỗi Ngày Chỉ Muốn Quạc Quạc Quạc để nhận thông báo sớm nhất nhé!

Ta cầm chiếc khăn, thầm nghĩ, đây đâu phải của mình. Ài, tính khí Tống Thế t.ử này thất thường thật, quả nhiên không dễ gần như ta tưởng. Nhưng ta lại tiếc nuối cuộc sống thoải mái ở thôn trang, bèn quyết tâm nịnh nọt hắn thêm vài lần nữa. Nếu hắn vẫn cứ như vậy, ta sẽ từ bỏ, ngoan ngoãn quay về am ni cô.

05

Nghĩ lại chuyện nịnh nọt Tống Liêm lúc đầu, ta thấy hơi hối hận. Con người ta quả nhiên không nên tham lam hưởng lạc, nếu không đều phải trả nợ cả.

Ta cầm b.út, cân nhắc xem nên bịa ra một người chồng đã khuất như thế nào.

Ta không kìm được mà thở dài.

Tống Liêm liếc mắt một cái là thấu tận tâm can ta, hắn bóp mũi ta bảo: "Sao thế? Hối hận vì lúc trước quyến rũ ta à?"

Nói bậy!

Ta quyến rũ hắn hồi nào!

Lúc đó ta cũng muốn nịnh Tống Liêm, định khâu vá quần áo, nấu cơm gì đó cho hắn. Nhưng những việc này ta đều không biết làm. Ta chỉ có thể hằng ngày nói vài lời sáo rỗng.

"Tống công t.ử, trời lạnh nhớ mặc thêm áo."

"Tống công t.ử, đêm khuya rồi, ngủ sớm đi."

"Tống công t.ử, ngươi lại gầy đi rồi, ăn nhiều một chút nhé."

Dù sao lời hay ý đẹp cũng chẳng mất tiền mua, ta cứ mở miệng là nói được ngay.

Ngược lại là Tống Liêm, ngày nào cũng tặng ta quần áo mới, màu sắc kiểu dáng không hề trùng lặp.

Sợ ta buồn chán, hắn còn đưa ta vào rừng ngắm hươu, ra suối bắt cá. Nếu ta có lỡ ho hắng vài tiếng, lúc về kiểu gì cũng thấy thầy t.h.u.ố.c đợi sẵn.

Sau khi thu lạnh, ta bị cảm phong hàn, Tống Liêm túc trực bên giường chăm sóc ta không rời nửa bước.

Lúc đó ta vô cùng cảm động, nhìn hắn rưng rưng nước mắt nói: "Có được người thân như ngươi thật tốt."