Vương Tĩnh

Chương 1



 

Văn án:

 

Cữu mẫu vì cứu mẫu thân ta mà c.h.ế.t đuối.

 

Mẫu thân ta vì báo ân, nên đem biểu muội về phủ nuôi dưỡng.

 

Từ đó về sau, bất cứ cái gì biểu muội cũng tranh với ta.

 

Từ sân viện, trang sức, y phục, cho đến đồ ăn, quà vặt, mấy món linh tinh.

 

Phàm là thứ ta có, nàng ta đều phải cướp cho bằng được.

 

Mẫu thân bảo ta nhường nàng ta.

 

Ta không chịu.

 

Nàng ta chọc ta một lần, ta đ.á.n.h nàng ta một lần.

 

Cho đến khi ta bàn chuyện hôn sự, nàng ta lại câu dẫn Lục Mạc.

 

Mẫu thân lại bảo ta nhường.

 

Nhưng lần này ta cười tủm tỉm:

 

"Được thôi."

 



 

Chương 1

 

Lục Mạc cùng mẫu thân hắn đến nhà ta bàn chuyện hôn sự.

 

Vốn dĩ mọi thứ đều đã rất thuận lợi.

 

Cho đến khi biểu muội đang ở nhờ nhà ta nhảy ra.

 

"Biểu tỷ, ta đã là người của Lục công t.ử rồi, cầu tỷ tác thành cho chúng ta."

 

Ta kinh ngạc, quay sang nhìn Lục Mạc.

 

Hắn tỏ ra chột dạ, không dám nhìn thẳng vào ta.

 

Lục phu nhân lại bình tĩnh hơn hắn:

 

"Nếu đã vậy, thì để A Tĩnh cùng gả vào, một đứa quý thiếp cũng được."

 

Mẫu thân ta cuống lên:

 

"Cẩm Nhi sao có thể làm thiếp?"

 

Bà nhìn về phía ta:

 

"A Tĩnh, con nhường Cẩm Nhi đi, là chúng ta nợ nó."

 

Ta nhìn chằm chằm mẫu thân, mặt không biểu cảm:

 

"Không nhường được. Lục ca ca là người ta yêu nhất đời này, ta không gả cho hắn thì sẽ không lấy ai."

 

Lục Mạc cảm động đến mức không chịu nổi, đưa tay về phía ta:

 

"A… A Tĩnh, không ngờ nàng lại tình sâu nghĩa nặng với ta như vậy..."

 

Ta thật sự rất muốn tát hắn hai cái.

 

Nhưng nghĩ đến tương lai mà công chúa vẽ ra… ta nhịn.

 

Ta đưa tay ra, nắm lấy tay hắn một cái.

 

Nam Cẩm lộ ra vẻ ảm đạm.

 

Mẫu thân ta thì tỏ ra đau lòng vô cùng, mắng ta:

 

"Con sao lại không hiểu chuyện như vậy? Chỉ là một người đàn ông thôi, con tranh với Cẩm Nhi làm gì? Con không chịu nổi việc nó sống tốt, phải không?"

 

Nam Cẩm liếc xéo ta, khóe mắt mang theo ý cười.

 

Ta xắn tay áo lên, chuẩn bị cãi nhau với mẫu thân, dù sao cũng không phải lần đầu.

 

Từ khi Nam Cẩm vào ở nhà ta, cướp sân viện của ta, cướp trang sức của ta, cướp y phục của ta, cướp đồ ăn của ta...

 

Ta và mẫu thân cứ ba ngày lại cãi một trận.

 

Bà luôn bảo ta nhường Nam Cẩm:

 

"Mẫu thân nó vì cứu ta mà c.h.ế.t, đây là chúng ta nợ nó, con nhường nó một chút đi, đứa trẻ không có mẫu thân đáng thương biết bao, con cần gì phải tranh với nó?"

 

Ta cũng từng nhường nàng ta vài lần.

 

Nhưng sau đó ta nghĩ lại.

 

Nợ nàng ta là mẫu thân ta, đâu phải ta.

 

Cho dù là mẫu thân làm ta chịu thì mẫu thân ta đâu phải chỉ có một mình ta là con?

 

Cớ gì cứ phải moi đúng một mình ta ra chịu đựng?

 



 

Sau khi nghĩ thông, Nam Cẩm không còn chiếm được chút lợi nào từ ta nữa.

 

Nàng ta ở trước mặt mẫu thân ta gây chia rẽ, ta liền nhân lúc mẫu thân không có ở đó mà đ.á.n.h nàng ta.

 

Nàng ta khoe khoang rằng mẫu thân ta lấy của hồi môn ra trợ cấp cho mình, ta liền nhân lúc mẫu thân không có ở đó mà đ.á.n.h nàng ta.

 

Nàng ta ở trước mặt tổ mẫu lén lút hạ thấp ta, ta liền nhân lúc mẫu thân không có ở đó mà đ.á.n.h nàng ta.

 

Nàng ta ra ngoài giả vờ bị ta bắt nạt, ta liền nhân lúc mẫu thân không có ở đó mà đ.á.n.h nàng ta.

 

Đánh đến khi nàng ta sợ thật, rồi không dám nữa.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Vì chuyện này, mẫu thân ta từng dùng gia pháp với ta, phạt ta quỳ từ đường.

 

Nhưng không sao, vết thương vừa lành, ta lại như một trang hảo hán.

 

Phụ thân ta nói ta ngốc:

 

"Con không biết lấy bao tải trùm đầu nó à? Lần nào cũng để nó nhìn thấy mặt, ta dạy con thế nào hả…"

 

Ta ngẩng cổ lên:

 

"Ta chính là muốn để mẫu thân biết, là ta đ.á.n.h nàng ta."

 

Phụ thân ta thở dài:

 

"Con đó… bướng như con lừa vậy."

 

Nhưng rất nhanh, ông lại cười vui vẻ:

 

"Giống hệt ta năm xưa, không hổ là nữ nhi của ta."

 

Ta biết, ông cũng từng khuyên nhủ mẫu thân ta, nhưng mẫu thân ta không nghe.

 

Bà không hề cảm thấy mình quá đáng, mà còn nói:

 

"Ơn một giọt nước phải báo bằng cả dòng suối, huống chi là ân cứu mạng."

 

Phụ thân ta không nói lại được bà, chỉ có thể dồn công sức vào ta.

 

Ông bắt ta ăn nhiều thịt, dạy ta binh pháp Tôn Tử, còn cho ta luyện võ.

 

Ông từng ra chiến trường, từng lập công lớn.

 

Vì võ công cao cường, lại thẳng thắn trung thành, nhiều lần được hoàng thượng trọng dụng, sau khi lui về liền được triệu vào làm Ngự tiền thống lĩnh.

 

Ông có một nhi t.ử, và ba nhi nữ.

 

Vốn định để nhi t.ử kế thừa y bát của mình.

 

Nhưng kế hoạch không theo kịp biến hóa.

 

Huynh trưởng thích văn không thích võ, lại không có thiên phú, còn sợ khổ.

 

Chỉ cần đứng tấn một lúc cũng đủ lấy nửa cái mạng của huynh ấy.

 

Ngược lại thì ta rất biết đ.á.n.h, lại thích đ.á.n.h, có vài phần phong thái năm xưa của phụ thân.

 

Ta học rất nhanh, thân cao cũng vọt lên.

 

Nam Cẩm càng không dám trêu chọc ta nữa.

 

Ta tưởng nàng ta đã biết điều.

 

Nhưng không ngờ nàng ta nhịn đến hôm nay, để chơi một cú lớn.

 



 

Ta xắn tay áo lên, hai chân dang ra, vừa mới bày tư thế thì hạ nhân đã vội vàng chạy tới bẩm báo:

 

Công chúa phái Lâm cô cô đến đưa điểm tâm cho ta.

 

Đưa điểm tâm chỉ là chuyện nhỏ.

 

Nhưng đồ công chúa ban thì lại là chuyện lớn.

 

Bất kể ta đang làm gì, cũng phải tự mình đi đón.

 

Ta vừa kéo tay áo xuống, vừa nói với mẫu thân:

 

"Đợi một chút, ta đi gặp Lâm cô cô trước."

 

Mẫu thân nói:

 

"Tóc mái rối rồi, vuốt lại đi."

 

Lâm cô cô đưa điểm tâm chỉ là cái cớ.

 

Thực ra là đến truyền đạt chỉ thị mới nhất của công chúa.

 

"Công chúa nói, ngươi không cần gả vào Lục gia nữa."

 

"Hả?"

 

Ta nghi hoặc:

 

"Ta chỉ còn thiếu một bước cuối cùng thôi mà…"

 

Lâm cô cô hạ giọng:

 

"Công chúa đã tra ra một số chuyện, Lâm gia sắp sụp rồi, không cần ngươi từ bên trong phá nữa."

 

Ta cảm thán:

 

"Công chúa nhà ta đúng là lợi hại!"

 

Lâm cô cô gật đầu tán thành:

 

"Chứ còn gì nữa?"

 

Rồi lại nói:

 

"Công chúa còn dặn, nhiệm vụ tiếp theo của ngươi là phá hỏng hôn sự giữa Trần Sinh và các thế gia."

 

Ta khựng lại.

 

Hoàng thượng đương triều không có hoàng t.ử, chỉ có một vị công chúa.

 

Hiện nay đã gần sáu mươi tuổi.

 

Bao năm nỗ lực mà không có kết quả, cuối cùng cũng đành từ bỏ, định nhận con nuôi từ trong tông thất hoàng tộc.