Vương Tĩnh

Chương 10



 

Chương 10

 

"Dù hắn có khả năng được lập làm thái t.ử…"

 

"Nhưng bề ngoài lại không hề có ý đồ tranh đoạt ngôi vị."

 

"Một mũi tên trúng ba đích."

 

"Trần Sinh này tinh ranh lắm."

 

"Phải nói…"

 

"Ngươi đúng là một Thế t.ử phi hoàn hảo từ trên trời rơi xuống."

 

"Nghĩa nữ của công chúa, nhi nữ Ngự tiền thống lĩnh."

 

"Vốn dĩ hắn liên hôn với ngươi sẽ khiến phụ hoàng nghi ngờ."

 

"Nhưng ngươi lại vừa khéo… là người quen cũ của hắn."

 

"Còn có ân cứu mạng."

 

"Hắn thích ngươi…"

 

"Chuyện đó quá hợp lý."

 

Ta nói:

 

"Nhưng điện hạ, người biết mà… ta chưa từng cứu hắn."

 

Công chúa gật đầu, nhìn ta:

 

"Cho nên, hắn chỉ đang lợi dụng ngươi."

 

Ta khẽ nhíu mày.

 

Công chúa hỏi:

 

"A Tĩnh, con muốn làm hoàng hậu không?"

 

Bà đang thăm dò ta.

 

Bà biết lời hứa của Trần Sinh.

 

Bà sợ ta d.a.o động.

 

Ta cười:

 

"Điện hạ…"

 

"Ta chưa bao giờ đặt cược vào chân tâm của nam nhân."

 

"So với làm một hoàng hậu phải dựa vào hoàng đế…"

 

"Thig ta càng muốn làm người để kẻ khác phải dựa vào."

 

"...Vương gia."

 

Đúng vậy.

 

Vương gia.

 

Đó chính là lời hứa công chúa dành cho ta.

 

Ta đã hứa giúp bà.

 

Đợi bà đăng cơ bà sẽ phong ta thành nữ vương gia đầu tiên của Đại Dận.

 

Công chúa nắm tay ta, ánh mắt đầy yêu thương:

 

"Đứa trẻ ngoan…"

 

"Mẫu thân quả nhiên không nhìn nhầm con."

 

Ta: "…"

 



 

Ta ở lại phủ công chúa hai ngày.

 

Đến ngày thứ ba, phụ thân nghỉ phép, ta mới trở về nhà.

 

Chuyện xảy ra ở yến tiệc.

 

Ta sớm đã sai người báo cho phụ thân.

 

Ông nói sẽ cho ta một lời giải thích.

 

Ta vừa về còn chưa kịp đi thỉnh an phụ thân thì mẫu thân đã tìm đến.

 

Người tiều tụy, mắt đỏ hoe.

 

"A Tĩnh, ta biết những năm này con chịu ấm ức."

 

Bà nói:

 

"Ta đã đối chất với cữu cữu bọn họ rồi."

 

"Năm đó ta rơi xuống nước quả thật là do Cẩm Nhi vô ý."

 

"Nhưng bất kể ta rơi xuống thế nào…"

 

"Việc cữu mẫu con vì cứu ta mà c.h.ế.t là sự thật không thể chối cãi!"

 

"Bà ấy thật sự đã cứu ta một mạng!"

 

"Quân t.ử chỉ xét việc không xét tâm!"

 

"Cẩm Nhi đã biết sai rồi."

 

"Những chuyện con nói, nó cũng không phải cố ý."

 

"Nó mất đi mẫu thân trong lòng bất an, sợ ta không cần nó…"

 

"Nên mới tranh sủng với con."

 

"Lần này nó cũng đã bị dạy dỗ rồi, sau này sẽ không như vậy nữa."

 

"Con tha thứ cho nó đi!"

 

Ta lặng lẽ nhìn bà.

 

Trong lòng không có chút gợn sóng.

 

Bà bỗng nắm lấy tay ta:

 

"Xem như ta cầu xin con."

 

"Con đi cầu xin phụ thân, đừng đuổi Cẩm Nhi đi."

 

"Nó đã bị công chúa ghét bỏ, thanh danh cũng hỏng rồi…"

 

"Nếu chúng ta còn đuổi nó đi, nó còn đường sống sao?"

 

Lúc này ta mới biết sau khi nghe chuyện ở yến tiệc phụ thân vừa về đã ra lệnh…

 

Đưa Nam Cẩm về Nam gia.

 

Lần này mẫu thân có nói gì cũng vô dụng.

 

Phụ thân đã hạ quyết tâm.

 



 

Nhưng cuối cùng vẫn không thể đưa Nam Cẩm đi.

 

Bởi vì nàng ta thắt cổ.

 

Một dải lụa trắng treo mình lên xà nhà.

 

Dù được cứu kịp nhưng đến giờ vẫn chưa tỉnh.

 

Nếu không phải sợ nàng ta c.h.ế.t dọc đường rồi bị người khác đổ tội cho Vương gia chúng ta.

 

Phụ thân ta dù có khiêng cũng sẽ cho người khiêng nàng ta về.

 

"A Tĩnh…"

 

"Mẫu thân nàng vì cứu ta mà c.h.ế.t."

 

"Chúng ta phải biết ơn báo đáp, đúng không?"

 

"Không thể làm kẻ vong ân bội nghĩa!"

 

Ta chậm rãi rút tay ra.

 

Không nổi giận.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Chỉ lạnh nhạt hỏi:

 

"Người có từng nghĩ…"

 

"Nếu nàng ta vu oan ta thành công…"

 

"Ta sẽ ra sao?"

 

"Tâm địa độc ác."

 

"Tàn hại tỷ muội."

 

"Miệng lưỡi dối trá."

 

"Đắc tội công chúa."

 

"Ta còn đường sống không?"

 

Bà sững lại.

 

Rất lâu sau mới nói:

 

"Nhưng… chẳng phải nó không thành công sao?"

 

"Con chẳng phải vẫn bình an vô sự?"

 

"Còn gặp họa được phúc, được công chúa nhận làm nghĩa nữ…"

 

Ta không nhịn được bật cười.

 

Ta nói:

 

"Nếu người muốn báo ân đến vậy…"

 

"Thì tự mình treo cổ đi."

 

"Một mạng trả một mạng!"

 

"Con… con…!"

 

Bà tức đến run rẩy.

 

Rõ ràng rất muốn mắng ta nhưng vì biết mình không có lý nên đành nghẹn lại.

 

Ta đi tìm phụ thân.

 

Mẫu thân vẫn đi theo sau, cố thuyết phục ta.

 

Ta nói với phụ thân:

 

"Ta muốn đến phủ công chúa ở lâu dài."

 

“Mẫu thân tuy thân phận tôn quý…"

 

"Nhưng bên cạnh lại không có ai thật lòng."

 

"Trong phủ cũng lạnh lẽo."

 

"Ta làm nữ nhi không thể không đến tận hiếu."

 

"Nhưng phụ thân yên tâm, mỗi khi người nghỉ phép, ta sẽ về thăm người."

 

Phụ thân suy nghĩ một lát:

 

"Cũng được."

 

Mẫu thân đầy vẻ khó hiểu.

 

Một lúc sau.

 

Bà mới phản ứng ra.

 

Mẫu thân mà ta nói là công chúa không phải bà.

 

Bà tức đến mặt xanh mét:

 

"Con lại không phải không có nhà…"

 

"Sao phải đến ở nhà người khác lâu dài?"

 

Ta nhấc mắt, lạnh lùng liếc bà:

 

"Hóa ra người cũng biết đạo lý này à?"

 

Bà khựng lại.

 

Một lúc sau mới lúng túng nói:

 

"Cẩm Nhi không giống."

 

Ta gật đầu:

 

"Đúng là không giống."

 

"Nàng ta rất tiện."

 

"Còn rất ngu."

 



 

Bà lại bị chọc tức.

 

Run rẩy như lá rơi trong gió.

 

Chỉ vào ta mắng lớn:

 

"Sao ta lại sinh ra một đứa không có giáo dưỡng như con?!"

 

Ta gật đầu, lần nữa khẳng định:

 

"Đúng vậy."

 

"Ai bảo ta…"

 

"...có mẫu thân sinh mà không có mẫu thân dạy?"

 



 

Trước khi rời đi ta đến thăm Nam Cẩm.

 

Ta muốn cho lui hết hạ nhân trong phòng.

 

Nhưng mẫu thân sợ ta làm hại nàng ta, nên không chịu.

 

Phụ thân sai người giữ bà lại.

 

Bà đứng phía sau ta hét lên:

 

"Nếu con dám làm tổn thương Cẩm Nhi dù chỉ một sợi tóc, ta sẽ không nhận con!"

 

Nam Cẩm nằm yên trên giường.

 

Sắc mặt trắng bệch.

 

Mi mắt khẽ run.

 

Ta khẽ thở dài:

 

"Ta biết ngươi đang giả vờ."

 

"Đừng giả nữa."

 

"Giả tiếp, mẫu thân ta sẽ lo c.h.ế.t mất."

 

"Lúc đầu bà đúng là muốn báo ân."

 

"Nhưng ngươi thông minh, ngoan ngoãn, lại biết lấy lòng…"

 

"Dần dần, bà thật sự coi ngươi như con ruột."

 

"Trong lòng bà…"

 

"Ngươi quan trọng hơn ta rất nhiều."

 

"Ta sắp đi rồi."

 

"Sau này sẽ không trở về nữa."

 

"Trong nhà, tất cả đều là của ngươi."

 

"Ngươi đừng làm loạn nữa."

 

"Mẫu thân ngươi cứu mẫu thân ta…"

 

"Không phải là để ngươi sống trong hận thù."