Vương Tĩnh

Chương 4



 

Chương 4

 

"A Tĩnh, con cũng lớn rồi, không thể như hồi nhỏ nghịch ngợm như vậy nữa, nên kiềm chế tính khí một chút, nếu không sau này khó tìm được phu quân."

 

Rồi lại quay sang Nam Cẩm:

 

"Con vốn hiểu chuyện, nhưng việc này làm chưa thỏa đáng. Dù không tiện nói thật với A Tĩnh, cũng nên nói với trưởng bối."

 

"Tự mình tranh nam nhân với tỷ muội, truyền ra ngoài cũng không tốt cho thanh danh."

 

Nam Cẩm ở trước mặt tổ mẫu luôn ngoan ngoãn, lại có mẫu thân ta nói đỡ, nên tổ mẫu vốn có ấn tượng không tệ với nàng ta.

 

Chỉ là vì chuyện tranh Lục Mạc với ta, gần đây có chút không vui.

 



 

Mẫu thân ta vội nói:

 

"Nó đã nói với con rồi, con đều biết."

 

Huynh trưởng cũng lên tiếng:

 

"Cẩm Nhi từ trước đến nay đều hiểu chuyện, không như A Tĩnh, suốt ngày chỉ biết đ.á.n.h với g.i.ế.c, chẳng ra dáng nữ nhi chút nào."

 

Nhờ phúc của Nam Cẩm mà quan hệ giữa ta và huynh trưởng vẫn luôn không hòa thuận.

 



 

Hắn tên Vương Vũ nhưng lại chẳng biết võ.

 

Ta tên Vương Tĩnh nhưng cũng chẳng hề yên tĩnh.

 

Hai chúng ta chỉ hơn kém hai tuổi.

 

Lúc nhỏ thì đ.á.n.h nhau, lớn lên thì cãi nhau, ai cũng không phục ai.

 



 

Nghe hắn nói vậy, ta cười lạnh:

 

"Người tám lạng kẻ nửa cân thôi, huynh chẳng phải cũng không ra dáng nam t.ử sao?"

 

Hắn tức đến mặt đỏ bừng như m.ô.n.g khỉ.

 

Nhị muội và tam muội che miệng cười trộm.

 



 

Mẫu thân trừng ta một cái:

 

"Con bớt nói vài câu đi, huynh con khó khăn lắm mới về một chuyến, con đừng chọc tức nó."

 

Phụ thân "rầm" một tiếng đặt mạnh đũa xuống:

 

"A Tĩnh nói cũng không sai."

 

Rồi lại nói:

 

"Trẻ con cãi nhau, người lớn chúng ta không cần xen vào."

 

Mẫu thân nói:

 

"Lớn cả rồi còn cãi nhau, không biết huynh muội hòa thuận gì cả."

 

Phụ thân hỏi:

 

"Vậy thì đ.á.n.h luôn?"

 

Mẫu thân: "…"

 

Tổ mẫu cười:

 

"Nhà này đúng là náo nhiệt thật!"

 



 

Khi tin đồn Trần Sinh không được lan đầy trời.

 

Lục Mạc đã từ trong ngục truyền lời ra, nói muốn gặp ta và Nam Cẩm.

 

Nếu hắn chỉ muốn gặp một mình ta thì ta còn chẳng buồn để ý.

 

Nhưng hắn lại muốn gặp cả hai, chuyện này khiến ta lập tức thấy hứng thú.

 

Nam Cẩm cũng nghĩ giống ta.

 

Ban đầu nàng ta không định đi, nhưng nghe ta sẽ đi, liền đổi ý ngay.

 



 

Sắp xếp xong xuôi, chúng ta gặp được Lục Mạc.

 

Hắn đã không còn là vị công t.ử quý khí, được nuông chiều như trước nữa.

 

Đầu tóc rối bù, râu ria lởm chởm.

 

Đến gần còn có mùi.

 

Nam Cẩm ghét bỏ, che mũi lại.

 



 

Lục Mạc nhìn chúng ta, ánh mắt thâm tình lại lưu luyến:

 

"Các nàng hãy quên ta đi, chuyện cũ cứ xem như hoa trong gương, trăng trong nước."

 

Ta: "…"

 

Ta không nói gì.

 

Nam Cẩm lại bật cười khinh thường:

 

"Ngươi bớt tự mình đa tình đi."

 

"Nếu không phải biểu tỷ thích ngươi, ngươi nghĩ ta sẽ liếc ngươi thêm một cái sao?"

 



 

Lục Mạc đột nhiên trợn to mắt, không dám tin:

 

"Nàng nói gì?"

 

"Thế nào, ở trong ngục lâu quá nên tai cũng điếc rồi sao?"

 

Nam Cẩm không còn vẻ dịu dàng trước mặt hắn nữa, giọng điệu cay độc:

 

"Từ nay về sau, ngươi và ta như trời với đất."

 

"Đừng nói với người khác rằng chúng ta từng quen biết!"

 

"Có gặp cũng coi như không quen!"

 



 

Lục Mạc đứng sững, như không quen biết nàng ta nữa.

 

Nam Cẩm lười nói thêm, che mũi quay người rời đi.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Lục Mạc như sắp vỡ vụn.

 

Hắn cúi đầu, không dám nhìn ta.

 

Sợ ta cũng nói ra những lời khó nghe.

 

Ta nhẹ giọng:

 

"Lục công t.ử, bảo trọng."

 



 

Hắn "oa" một tiếng bật khóc:

 

"A Tĩnh, là ta có lỗi với nàng, là ta phụ nàng, chỉ có nàng là thật lòng với ta!"

 

Nước mũi nước mắt đầy mặt.

 

Nói thật ta cũng thấy ghê.

 



 

Ta và Nam Cẩm đi cùng một cỗ xe đến.

 

Đợi ta ra ngoài thì mới phát hiện nàng ta không chờ ta.

 

Nàng ta vậy mà một mình bỏ đi trước!

 



 

Ta vừa mắng vừa đi về.

 

Bỗng nhiên có người phía sau gọi:

 

"Vương cô nương."

 

Ta quay đầu liền thấy một vị công t.ử áo trắng.

 

Môi đỏ răng trắng, mặt như ngọc tạc còn có chút quen mắt.

 



 

Cơn tức giận của ta lập tức tan biến.

 

Giọng nói cũng mềm đi mấy phần:

 

"Không biết công t.ử là…"

 

Người kia khẽ mỉm cười:

 

"Tại hạ… Trần Sinh."

 



 

Trần Sinh.

 

Thế t.ử Tĩnh Hải Vương.

 

Chính là người bị ta tung tin đồn.

 

Tim ta lập tức nhảy lên tận cổ họng.

 

Không phải chứ, hắn nhanh như vậy đã tra đến đầu ta rồi?

 



 

"À, thì ra là Thế t.ử Tĩnh Hải Vương."

 

Ta làm như không có chuyện gì, hành lễ:

 

"Không biết thế t.ử tìm ta có việc gì?"

 

Hắn cười ôn hòa như gió xuân:

 

"Cũng không có việc gì lớn."

 

"Chỉ muốn hỏi Vương cô nương một câu… vì sao lại tung tin đồn ta không được?"

 

Hắn cứ thế mà hỏi thẳng giữa đường.

 

Đùa à, ta sao có thể thừa nhận?

 

"Thế t.ử nhầm rồi, không phải ta."

 

"Là ngươi."

 

"Không phải ta."

 

"Là ngươi."

 

"Không phải ta."

 

"Ngươi đang làm việc cho ai?"

 

"…"

 

Suýt nữa thì ta đã buột miệng nói ra.

 



 

Ta lập tức ngậm c.h.ặ.t miệng, không thèm để ý hắn nữa, tăng nhanh bước chân.

 

Đi được một đoạn thì thấy sau lưng không có động tĩnh.

 

Ta tưởng hắn đã đi rồi.

 

Kết quả quay đầu lại thấy hắn vẫn lặng lẽ đi theo.

 

Ta đi nhanh, hắn cũng nhanh.

 

Ta đi chậm, hắn cũng chậm.

 

Ta quay đầu nhìn hắn hắn còn mỉm cười với ta.

 



 

Khó khăn lắm mới về đến cửa nhà.

 

Ta thở phào nhẹ nhõm, xoay người, tao nhã nói:

 

"Xin lỗi thế t.ử, dạo này nhà ta bận việc, không tiện tiếp đãi, không mời ngài vào nữa."

 

Trần Sinh: "Không sao, ta đã hẹn với phụ thân ngươi rồi, không cần ngươi tiếp."

 

Cái gì?!

 

Ta còn chưa kịp phản ứng thì hắn đã thong thả bước vào đại môn.

 

Báo danh xong, lập tức có người dẫn hắn đến thư phòng gặp phụ thân ta.

 

Ta vừa định đi theo thì xa phu đưa ta và Nam Cẩm đến ngục lúc trước bỗng lao ra, "phịch" một tiếng quỳ trước mặt ta.

 

"Đại tiểu thư, tiểu nhân không cố ý không chờ người!"

 

"Là biểu tiểu thư bảo tiểu nhân đi ngay, nếu không sẽ đi cáo trạng với phu nhân nói tiểu nhân bắt nạt nàng, sẽ mất việc… nàng ấy lại luôn được phu nhân sủng ái…"