Thân hình hắn thẳng tắp, giọng điệu đoan chính,
hơi thở trên người mang mùi tùng bách mát lành,
khiến sống mũi ta cay cay, lòng chợt ấm lên.
Có lẽ…
trước đây ta đã quá khắt khe với hắn?
Biết đâu hắn…
cũng xứng đáng có một đứa con ruột.
Dẫu rằng hắn đã không còn sạch sẽ.
Công chúa vẫn chưa nguôi giận:
“Lời này của ngươi là có ý gì?”
Chuyện đã nói rõ, nàng lại cố tình truy hỏi.
Với quyền thế của mình, nàng hoàn toàn có thể ép gả,
nhưng nàng không làm vậy —
xem ra cũng là một nữ t.ử gia giáo đàng hoàng.
Ta nghe người bên cạnh thì thầm, mới biết công chúa nổi giận là vì
bộ y phục trên người Ấu Linh —
chính là áo Dương Uyển Tâm tặng ta.
Hôm ấy Ấu Linh vừa thấy áo liền tròn mắt, buông lời chê:
“Cũng không phải ai cũng xứng mặc thứ vải tốt thế này.”
Ta tưởng nàng khen ta, lại nghĩ nàng ngày thường tận tâm,
liền tặng luôn y phục cho nàng.
Không ngờ…
đó lại là áo cũ của sinh mẫu công chúa.
Nghe nói mẫu thân công chúa xuất thân hèn mọn,
thích nhất mặc đỏ sặc sỡ,
chỉ sợ người khác không biết mình một sớm đắc thế.
Giờ y phục ấy khoác lên người một tỳ nữ,
ý châm chọc càng thêm nặng nề.
“Bộ y phục này là do biểu muội Uyển Tâm tặng.”
Ta dựa vào l.ồ.ng n.g.ự.c Kỷ Minh Dương,
ngực hắn rắn chắc, còn ấm hơn cả áo khoác.
Đã không thể để hắn vướng phiền,
ta liền chủ động gánh hết trách nhiệm,
có lẽ họ trách ta chuyển tặng cho người khác?
“Chát!”
Một cái tát vang lên.
Tính khí công chúa quả thực dữ dội,
một bạt tai giáng thẳng lên mặt Dương Uyển Tâm còn đang sững sờ:
“Ngươi ngày ngày vây quanh bản cung, ta đã sớm nhìn ra tâm địa ngươi không ngay thẳng!”
Thấy Dương Uyển Tâm bị đ.á.n.h, ta vội lên tiếng cầu tình:
“Biểu muội chỉ sợ ta y phục quê mùa, lên yến thưởng cúc sẽ mất mặt,
xin công chúa đừng trách nàng.”
Xung quanh vang lên tiếng hít sâu,
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
ánh mắt mọi người trở nên khó lường, lướt qua Dương Uyển Tâm.
“Ta tự biết mình xuất thân thấp kém, không xứng mặc đồ tốt, nên không dám mặc.
Ấu Linh nói bộ áo này không hợp thân phận ta,
ta mới tặng lại cho nàng…
không biết lại phạm quy củ.”
Giọng ta nhỏ dần,
mặt vùi sâu vào vạt áo Kỷ Minh Dương,
tham lam hít lấy mùi gỗ tùng trong lòng hắn.
Hắn tưởng ta khóc,
bàn tay che chở lấy sau đầu ta.
Có người nghe tiếng nức nở, thương xót nói:
“Vương cô nương tâm địa thuần lương, suýt nữa bị người khác tính kế!”
Kỷ Minh Dương dùng áo khoác che mặt ta,
dẫn ta rời khỏi yến tiệc.
Ta cúi đầu thầm vui —
áo của hắn thật dễ ngửi.
Hắn xưa nay giữ lễ,
giờ phút này vẫn cung kính cúi mình trước công chúa:
“Công chúa kim chi ngọc diệp, là thần không xứng.
Đời này chỉ đành phụ tấm thịnh tình của công chúa.”
Cả sảnh kinh hãi.
Ai chẳng biết công chúa là hoàng muội được tân đế sủng ái nhất?
Chỉ một lời bên tai, cũng đủ khiến một thế gia nghiêng ngả.
Trước đây Kỷ Minh Dương vì giữ thể diện hoàng gia,
chưa từng từ chối thẳng thừng.
Đây là lần đầu tiên,
hắn nói rõ ràng đến vậy.
Ta không hiểu hết khúc chiết trong đó,
chỉ nghe phía sau tiếng tát liên tiếp vang lên,
hết cái này đến cái khác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
18
Khi Ấu Linh được khiêng về tướng phủ,
đã là da thịt toạc ra, khắp người không còn mảnh nào lành lặn.
Công chúa ra tay thật độc.
Mẹ chồng ta lần đầu tiên gọi ta đến viện của bà.
Dù tổ mẫu không cho ta gặp bà,
nhưng bà rốt cuộc vẫn là mẫu thân ruột của Kỷ Minh Dương.
Hằng ngày ta đều sai người mang t.h.u.ố.c đến cho bà.
Bệnh của bà là uất kết tâm khí gây ho khan,
mà ta vừa hay có một phương t.h.u.ố.c đúng chứng.
“Ngươi chính là cô nương đã cứu Ngũ lang?”
Khí sắc bà tốt hơn ta tưởng,
toàn thân toát lên quý khí lạnh lùng,
trong Kỷ gia độc nhất vô nhị.
Dẫu đã lớn tuổi,
vẫn nhìn ra được vẻ tuyệt sắc thuở thiếu thời.
Nghe nói trước khi cập kê,
bà là khuôn mẫu quý nữ nơi kinh thành,
chỉ vì ngưỡng mộ tài hoa của công công,
mới chọn hạ giá xuất giá.
Ai ngờ sinh liền bốn con trai đều yểu mệnh,
từ đó mắc chứng loạn trí,
bị giam trong viện, không gặp người ngoài.
Mẫu thân ta nói,
gả đi thì theo chồng,
đối với mẹ chồng phải như mẹ ruột.
Dù cả phủ chê bà điên dại,
ta cũng không thể mặc kệ.
“Ngươi có lòng rồi.”
Ta biết bà có điều muốn nói,
liền chủ động thưa:
“Nhi tức có một điều không hiểu…
ai là người chẩn bệnh cho mẫu thân?
Phương t.h.u.ố.c ấy trông như trị ho,
nhưng có một vị uống lâu sẽ trúng độc mãn tính.”
Ánh mắt mẹ chồng đột ngột biến đổi,
từ kinh ngạc…
đến không tin,
rồi phẫn nộ,
cuối cùng hóa thành nước mắt tủi hờn.
Năm xưa bà dựa vào thế lực nhà mẹ đẻ giúp công công đứng vững triều đình,
sau khi thành thân lại bị tổ mẫu lấy cớ “bệnh nặng”
tước quyền quản gia.
Nay nghĩ lại thật nực cười —
phu quân bà ngu hiếu,
chưa từng tin mẹ ruột mình sẽ hại con cháu.
“Bốn đứa con trai của ta c.h.ế.t mờ ám!
Năm ấy ta muốn điều tra,
lại bị họ nói là mất trí…”
“Xem ra lần ta cứu được Minh Dương,
cũng không phải tình cờ gặp sơn phỉ.”
Ta — kẻ thành thật —
lần đầu tiên thấy rõ ám tiễn của đại gia tộc.
“Tổ mẫu xưa nay thiên vị nhị thúc và tiểu cô nuôi bên mình từ nhỏ,
với phụ thân Minh Dương thì không mấy yêu thích.”
Công công là trưởng t.ử,
từ bé đã gánh vác cả nhà,
sau khi khoa cử làm quan lại đón các đệ muội vào hưởng phúc,
nuôi ra một ổ hoàn khố.
Tổ mẫu chỉ biết nuông chiều,
không hay rằng bên dưới đã sớm dòm ngó gia sản đại phòng,
liên tiếp ra tay với con cái đại phòng.
Kỷ Minh Dương cũng vì thế mà gặp họa.
“Con không hiểu…
mẫu thân ta đối với con và các tỷ tỷ chưa từng thiên vị.”
Mẹ chồng mỉm cười hiền hòa:
“Thảo nào Minh Dương lại thích con.”
Khi thần trí bà mê man,
thường nghe thấy Kỷ Minh Dương tới viện nói chuyện.
Sau khi hắn hồi phủ,
từng nói với bà rằng:
ở Kỷ gia, mọi thứ hòa thuận đến kỳ lạ,
ngược lại,
chỉ khi ở nhà ta,
hắn mới cảm thấy thật sự lưu luyến.