Xin Đừng Làm Phiền Giấc Mơ Cá Mặn - Phần 2

Chương 35: Người còn lại để cho ta



 

Tiếng kêu t.h.ả.m thiết x.é to.ạc màn đêm.

Nam Ương còn chưa kịp mở mắt thì mùi m.á.u tươi nồng đậm lại xộc vào mũi.

T.ử Đường, c.h.ế.t.

Nàng dứt khoát nhắm mắt luôn, không nhìn nữa.

Trong cơn gió lạnh, gò má đã lạnh buốt bỗng nhiên bị véo một cái.

Vị phu quân mới cưới đầy sát khí cúi người tới gần.

Hơi thở nóng hổi phả bên vành tai nàng.

“Nàng cũng gan thật đấy.”

“Bản hầu đã ra lệnh g.i.ế.c hết.”

“Lấy đâu ra lá gan mà dám ngồi yên ổn trên đùi bản hầu?”

“Cho rằng bản hầu sẽ không g.i.ế.c nàng sao?”

Nam Ương thầm lẩm bẩm trong lòng:

Ngài tự thấy mình là người rất kiên nhẫn à?

Người thật sự nổi sát tâm thì rút đao c.h.é.m luôn rồi.

Ai lại vừa đe dọa vừa đếm ngược lằng nhằng như thế?

Lại còn véo mặt nàng nữa.

“Đừng véo nữa.”

Nam Ương che mặt, hít một hơi lạnh.

“Gió lạnh quá.”

“Da mặt sắp nứt ra rồi.”

Không né còn đỡ.

Nàng vừa nghiêng đầu tránh một chút.

Bàn tay kia lập tức đuổi theo tiếp tục véo.

Hơn nữa còn dùng sức mạnh hơn.

“Ban ngày chẳng phải bảo thị nữ nhà họ Lục ra ngoài mua t.h.u.ố.c mỡ chống nứt da sao?”

“Thế nào?”

“Mua về rồi mà không dùng?”

Tiêu Thừa Yến vừa hỏi vu vơ.

Vừa n*n b*p gò má mềm mại của nàng như đang nghịch một con b.úp bê đất.

Khuôn mặt vốn bị gió lạnh thổi trắng bệch.

Giờ thì bị hắn véo đến đỏ bừng.

Nam Ương: ...

Đến rồi.

Câu hỏi chí mạng đầu tiên của tối nay tới rồi.

Việc mua t.h.u.ố.c mỡ chỉ là cái cớ để ra ngoài liên lạc với nhà họ Lục.

Thuốc mỡ thì đúng là có mua.

Nhưng ai còn nhớ mà dùng?

Nhắc tới t.h.u.ố.c mỡ là sẽ vòng sang chuyện nhà họ Lục.

Mà tối nay nàng vốn không định bỏ trốn.

Chỉ định đưa A Mỗ ra khỏi phủ thôi.

Nhưng người bắt cóc nàng là T.ử Đường giờ đã lạnh xác rồi...

C.h.ế.t không đối chứng.

Nàng đành lái sang chuyện khác.

“Bên ngoài lạnh quá.”

“Ta muốn về phòng.”

Không ngờ Tiêu Thừa Yến lại không truy hỏi.

Hắn đặt nàng xuống đất.

Còn rất chu đáo phủi bụi đất và lá khô dính trên váy nàng vì bị kéo lê qua sân hoang.

“Vi phu đích thân đưa phu nhân về phòng.”

“Đỡ cho phu nhân lại bị người khác vác đi.”

Nam Ương bị hắn nắm tay:

???

Tóm lại.

Trong bầu không khí vô cùng kỳ quái.

Hai người cứ như một đôi vợ chồng son quấn quýt.

Tay trong tay đi về phòng tân hôn.

Đi nửa đường.

Vừa hay gặp A Mỗ và Đằng Hoàng đang chạy khắp nơi tìm Nam Ương.

Đúng là sợ gì gặp nấy.

Đêm nay đang âm mưu bỏ trốn.

Kết quả chủ nhân Hầu phủ Tiêu Thừa Yến đột nhiên xuất hiện trước mặt.

Biểu cảm của cả hai giống như vừa gặp quỷ.

Đằng Hoàng còn cố gắng hành lễ.

A Mỗ thì không chịu nổi cú sốc.

Mắt trợn trắng.

Thân thể lảo đảo.

Rồi ngã ngửa ra sau.

Nam Ương:

“... A Mỗ!!”

Nam Ương lao tới đỡ lấy bà.

Lắc lắc.

Lại véo nhân trung.

Mất một hồi lâu A Mỗ mới từ từ tỉnh lại.

Tiêu Thừa Yến đứng bên đường quan sát từ đầu đến cuối.

Sau đó cực kỳ chắc chắn kết luận:

“Vậy nên.”

“Chuyện bỏ trốn tối nay.”

“Nhũ mẫu này của nàng cũng có phần tham gia.”

“...”

A Mỗ trợn mắt.

Không nói một lời.

Lại ngất lần nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Nam Ương tê dại cả người.

Trong cơn gió đêm ào ào.

Nàng ôm A Mỗ đã bị dọa ngất tới hai lần.

Thành thật khai hết kế hoạch tối nay.

“Ta không định bỏ trốn.”

“Ban đầu chỉ muốn đưa A Mỗ đi thôi.”

“Bà ấy bị dọa ở Hầu phủ đến mức không ở nổi nữa.”

“Là T.ử Đường nhất quyết muốn vác ta đi.”

“Câu này của phu nhân nghe giống thật.”

Không ngờ Tiêu Thừa Yến lại gật đầu đồng ý.

“Quả thật.”

“Bản hầu chỉ nghĩ tới chuyện hai thị nữ nhà họ Lục dùng lời ngon tiếng ngọt khuyên phu nhân bỏ trốn.”

“Chứ không nghĩ tới việc...”

“Họ còn có thể trực tiếp vác nàng đi.” 😑

Nam Ương: ...

Nàng cảm thấy...

Trọng điểm trong câu này hình như không đúng lắm.

Nam Ương cong cong khóe mắt:

“Đa tạ Tiêu Hầu thông cảm?”

Nàng vừa đỡ A Mỗ định đứng dậy thì Tiêu Thừa Yến đưa tay ấn lên vai nàng.

“Một câu ‘thông cảm’ là muốn cho qua chuyện này à?”

“Gấp cái gì.”

“Ngồi xuống.”

“...”

Nam Ương lại ngoan ngoãn ngồi xuống tại chỗ.

“Nhũ mẫu này của nàng đúng là trung thành tận tâm.”

“Người hầu trung thành đáng được đối xử t.ử tế.”

“Thôi vậy.”

“Đợi bà ấy tỉnh lại, nói cho bà ấy biết.”

“Chuyện tối nay không truy cứu.”

“Bảo bà ấy yên tâm ở lại Hầu phủ.”

Tiểu Yêu

Sau khi bất ngờ buông ra một câu “không truy cứu”, Tiêu Thừa Yến bước qua Nam Ương và A Mỗ.

Dừng chân trước Đằng Hoàng đang quỳ rạp sát đất.

Trường đao cầm ngược sau lưng.

Hắn cúi mắt đ.á.n.h giá.

Vỏ đao khẽ rung lên.

Sát ý đã nổi.

“Còn hai thị nữ nhà họ Lục...”

“Đã g.i.ế.c một kẻ chủ mưu rồi.”

“Người còn lại chi bằng cũng—”

“... Người còn lại để cho ta.”

Nam Ương ôm A Mỗ đang hôn mê, bất đắc dĩ xoay nửa người lại.

Trời lạnh thế này.

Tại sao nàng phải ngồi ven đường hứng gió lạnh giữa đêm tối?

Tại sao nàng không được nằm trong phòng ngủ?

T.ử Đường đúng là hại người hại mình.

“Ta cần thị nữ.”

Nam Ương cố sức đỡ A Mỗ đứng dậy.

“A Mỗ ngã rồi.”

“Nếu còn g.i.ế.c hết thị nữ trong phòng ta nữa...”

“Ai giúp ta quét dọn trải giường?”

“Ai giúp ta chăm sóc A Nương?”

Tiêu Thừa Yến suy nghĩ một chút.

Đúng thật.

Hắn gật đầu.

Đi vòng qua Đằng Hoàng đang run lẩy bẩy.

Rồi trở lại bên cạnh Nam Ương, đưa tay đỡ lấy A Mỗ.

“Phu nhân nói rất có lý.”

“Nếu thị nữ nhà họ Lục còn lại biết ngoan ngoãn, không gây chuyện...”

“Thì cũng không phải không thể giữ lại cho phu nhân dùng.”

Đằng Hoàng lập tức mềm nhũn người.

Ngã quỵ xuống đất.

Có thêm Tiêu Thừa Yến giúp đỡ.

A Mỗ được đưa về sương phòng thuận lợi.

Bà nửa mê nửa tỉnh rồi ngủ thiếp đi.

Nam Ương vừa bước vào phòng tân hôn.

Tiêu Thừa Yến quay đầu liếc nàng một cái.

Tháo trường đao xuống.

Đặt lên bàn thờ ở gian ngoài.

Rồi đi thẳng vào nội thất trước.

Không hề quay đầu lại.

Chỉ lạnh nhạt ra lệnh:

“Vào đây.”

“Tính sổ.”

Lời tác giả:

Tiêu Thừa Yến: Nói thử xem, ai muốn đi làm phu nhân nhà họ Lục?

Nam Ương (trả lời cực kỳ dứt khoát): Không có ai hết!

Tiêu Thừa Yến: ............???

 

 

 

--------------------------------------------------------------