Xuân Đã Cũ

Chương 7



Ông trợn mắt:

 

“Cho rằng nhận thân rồi, lão t.ử không dám đ.á.n.h ngươi?”

 

Ta nhìn chân ông, thản nhiên gật đầu:

 

“Hiện giờ người lực bất tòng tâm.”

 

“Ngươi…”

 

Ông biết không làm gì được ta, đành cứng nhắc đổi đề tài:

 

“Thám t.ử báo, phía tây có hai vạn phản quân, đang lùa mấy vạn lưu dân về phía chúng ta. Lần này e rằng khó giữ. Cha con ta vừa mới nhận nhau… haizz… mặc kệ, hôm nay có rượu hôm nay say, lại đây, hôm nay vui, uống với cha một chén!”

 

Ta trợn mắt, giao ông cho thị vệ, rồi xách hồ lô rượu lên đầu thành.

 

Từ xa đã thấy Triệu thị tháo dây trói cho Nhiếp Bảo Châu, nắm tay nàng ta lên xe ngựa trở về phủ.

 

Xe rời khỏi quân doanh, Nhiếp Bảo Châu vén rèm cửa, từ xa nhìn về phía ta.

 

Khoảng cách quá xa, dung mạo không rõ, nhưng ta có thể tưởng tượng được vẻ đắc ý trên mặt nàng ta lúc này.

 

Nhìn đi!

 

Cho dù chứng minh nàng ta không phải con ruột thì đã sao?

 

Triệu thị… vẫn yêu thương nàng ta hơn.

 



 

Sau khi Triệu thị đưa Nhiếp Bảo Châu rời đi, đôi phu phụ kia bị điều vào hậu cần làm việc khổ sai.

 

Kết cục này, nằm trong dự liệu của ta.

 

Nhưng cũng có điều ngoài dự liệu.

 

Nghe nói, sau khi trở về, Nhiếp Bảo Châu không bị cấm túc, ngược lại còn nhiều lần lén đến ngoài quân doanh, nhờ người đưa những chiếc khăn tay, túi hương do chính tay nàng thêu cho hòa thượng Liễu Vô đang canh gác trên đầu thành.

 

09

 

Ba ngày sau, dưới chân Phong Đô thành, bụi đất cuồn cuộn che kín trời. Mấy vạn lưu dân bị phản quân xua đuổi như súc vật, dồn tới trước cổng thành, gào khóc mà xông vào.

 

Trên đầu thành, tướng sĩ trợn mắt căm phẫn, nhưng lại ném chuột sợ vỡ bình.

 

Đả thương lưu dân thì không nỡ, không đ.á.n.h trả thì thành tất vỡ.

 

Cha chống gậy, phẫn nộ nhìn phản quân.

 

“Lũ súc sinh… súc sinh…”

 

Ta khẽ cười.

 

“Cha, cục này… có thể phá.”

 

Nói xong, ta rút ra thiết cầu đen vừa gấp rút chế tạo từ xưởng rèn, giương cứng cung, dùng vải buộc c.h.ặ.t đạn vào đuôi tên. Khoảnh khắc châm ngòi, ta kéo căng dây cung, ánh mắt sắc bén như chim ưng, khóa c.h.ặ.t tên đầu lĩnh phản quân đang vung roi cười dữ phía sau đám lưu dân.

 

“Vút!”

 

Mũi tên mang theo tia lửa xé gió bay đi. Đầu lĩnh phản quân vừa giơ đao định đỡ, lôi chấn đạn đã ầm ầm nổ tung.

 

“Ầm!”

 

Khói đen cuộn theo mảnh sắt b.ắ.n tung tóe, đầu lĩnh bị nổ đến m.á.u thịt văng tứ phía, chiến mã hí vang rồi ngã rầm xuống đất.

 

Trên thành lặng ngắt trong chớp mắt, rồi bùng lên tiếng hò reo vang trời.

 

“Phong! Phong! Phong!”

 

“Há rằng không áo? Cùng ngươi chung bào! Vương xuất chinh sư, sửa ta qua mâu, cùng ngươi chung thù!”

 

Khí thế tướng sĩ dâng cao, chiến hống vừa dứt, chiến ca đã nổi.

 

Ta lạnh lùng quét mắt nhìn xuống thành, giơ tay ra hiệu cho cung thủ.

 

“Bắn!”

 

Sau lưng mỗi cung thủ đều đeo một hòm gỗ nhỏ, bên trong ngoài tên thường còn có mười mũi tên buộc thiết cầu đen.

 

“Vút! Vút! Vút!”

 

“Ầm! Ầm! Ầm!”

 

Những mũi tên mang thiết cầu rơi xuống phía sau đám lưu dân, nơi mấy vạn phản quân đang tụ lại. Nhất thời cảnh tượng như địa ngục Tu La.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Lưu dân quay đầu nhìn đám phản quân ôm đầu chạy tán loạn, thần sắc tê dại, nhưng ánh mắt lại lạnh lẽo.

 

Cũng có kẻ hoảng loạn muốn chạy, lại không biết chạy về đâu.

 

Thiết cầu tiễn không nhiều, rất nhanh đã dùng hết.

 

Cung thủ lại giương tên thường.

 

“Dừng!”

 

Ta giơ tay.

 

Rồi bước lên vị trí cao nhất trên đầu thành, nhìn xuống đám bách tính đã đói đến phát cuồng.

 

Ta lớn tiếng:

 

“Hàng thì không g.i.ế.c! Ai quay lại g.i.ế.c phản quân, một đầu người đổi một đấu gạo!”

 

Lời còn chưa dứt, một bóng đầu trọc từ trong đám lưu dân bật lên—

 

Chính là Tạ Cẩn Hành!

 

Hắn sớm đã trà trộn trong đám người, lúc này chộp lấy một thanh đao của phản quân, giơ cao hô lớn:

 

“Thủ lĩnh giặc đã c.h.ế.t! Hương thân phụ lão, còn chờ gì nữa? Tường thành cứng, hay thân xác bọn chúng cứng? Cướp lương của chúng, đoạt đao của chúng, mang đầu chúng đi lĩnh thưởng!”

 

“G.i.ế.c bọn chúng!”

 

Đám lưu dân vốn đã bị dồn đến đường cùng, trong chớp mắt bạo loạn. Dù tay không tấc sắt, cũng như phát điên mà lao vào đám phản quân đang hoảng loạn, cướp đao mà c.h.é.m.

 

Tạ Cẩn Hành thân tiên sĩ tốt, đao quang chớp lên, mấy tên tiểu đầu mục liên tiếp ngã xuống, hệ thống chỉ huy của phản quân hoàn toàn sụp đổ.

 

Ta đứng trên thành, đầu ngón tay vuốt nhẹ thân thương, nhìn hắn giữa loạn quân mà khống chế cục diện, trong mắt không chút gợn sóng.

 

Thủ đoạn này, kiếp trước ta đã thấy quá nhiều.

 

Chỉ là… một phần rất nhỏ trong năng lực của hắn.

 

“Chư vị tướng sĩ, mở cổng thành, theo ta xung phong!”

 

Ta nhảy xuống thành, rơi lên con bạch mã cao lớn đã chờ sẵn trong cổng. Cổng thành vừa mở, ta như mũi tên rời dây, dẫn ba vạn tướng sĩ xông thẳng vào trận.

 

“G.i.ế.c—!”

 

10

 

Trận này, thắng dễ như trở bàn tay.

 

Ngay khi ta chuẩn bị thu binh hồi thành, trên đầu thành bỗng b.ắ.n xuống một mũi tên buộc thiết cầu.

 

Ta đang định vung thương đ.á.n.h bật, nhưng quanh mình toàn là người…

 

Chính trong khoảnh khắc do dự ấy—

 

Một bóng trắng bất chợt chắn trước mặt ta.

 

“Phập!”

 

Mũi tên cắm thẳng vào cánh tay hắn, ngòi nổ trên thiết cầu bị hắn dùng tay bóp tắt.

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

 

Thấy thiết cầu không nổ, ta và hắn đồng thời thở phào, nhìn nhau cười, rồi cùng quay đầu lạnh lùng nhìn lên thành.

 

Chỉ thấy trên thành, một nữ t.ử áo đỏ đã bị Bạch Phi khống chế.

 

Chính là Nhiếp Bảo Châu.

 

Nàng ta trừng mắt nhìn ta, thấy ta không bị nổ c.h.ế.t, trong mắt tràn đầy vẻ không cam.

 

“Chậc! Thời chiến mà đ.â.m sau lưng chủ tướng, nàng ta xong rồi.”

 

Tạ Cẩn Hành quay đầu, giơ tay còn lành, xoa nhẹ đỉnh đầu ta, cười trêu:

 

“Muội t.ử, dù ngòi nổ của quả này có dài thêm nửa thước, nước cờ này… vẫn quá mạo hiểm. Nhỡ bóp tắt rồi mà vẫn nổ thì sao?”

 

Ta quay đầu tránh hắn, nhưng nhìn cánh tay trúng tên của hắn, không nhịn được mà lạnh giọng châm chọc:

 

“Ta không bằng ngươi, không chơi âm, chỉ chơi dương.”

 

Mũi tên này vốn có thể không trúng, hắn lại cố tình diễn khổ nhục kế ngay trước mặt ta.

 

“Hít—”