13
Năm ngày sau, trong đêm.
Bạch Phi đến tìm ta, thần sắc nghiêm trọng.
“Minh Châu, hòa thượng Liễu Vô… không đúng, hắn giờ đổi tên là Tạ Cẩn Hành rồi. Hắn thu nạp lưu dân, chỉnh biên tàn quân, dã tâm không nhỏ. Chúng ta có phải nên…”
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Hắn làm một động tác c.ắ.t c.ổ.
Ta lạnh lùng nhìn hắn.
“Phải, ngươi đi đi.”
“Hả?”
Bạch Phi sững người, rồi gãi đầu cười gượng.
“Ta đ.á.n.h không lại… ha ha ha… Nhưng hắn dường như không hề đề phòng ngài, chi bằng…”
Vừa nói, hắn vừa đưa cho ta một gói bột.
“Minh Châu, người này sớm muộn cũng thành họa tâm phúc, ngài tuyệt đối không được mềm lòng.”
Ta nhận lấy gói t.h.u.ố.c, lặng lẽ nhìn hắn.
“Hiện giờ phụ thân trọng bệnh, Phong Đô thành như rắn mất đầu, chỉ có Tạ Cẩn Hành là hô một tiếng trăm người hưởng ứng. Nếu hắn c.h.ế.t, ai là người thích hợp làm thủ lĩnh hơn? Ngươi thấy… ta có được không?”
Hắn ngẩn ra một thoáng, nhìn ta, trong ánh mắt thoáng qua một tia khinh thị khó nhận ra.
“Minh Châu, dù ngài là nữ nhi thành chủ, thương pháp mưu lược đều do người đích thân truyền dạy, nhưng ngài rốt cuộc vẫn là nữ t.ử. Nữ t.ử vốn nên ở nơi hậu trạch, ngài dù mạnh cũng khó khiến người khác tâm phục. Nhưng nếu ngài gả cho một tiểu tướng có uy vọng trong quân, thì lại là chuyện khác.”
Ta nhìn người nam nhân trước mắt đang nói năng trôi chảy, trong thoáng chốc lại thấy xa lạ.
Hình ảnh kiếp trước hắn vì ta đỡ đao mà c.h.ế.t vẫn còn in sâu trong đầu.
Vậy mà lúc này, hắn lại nói ta là nữ t.ử, dù mạnh đến đâu cũng khó phục chúng.
Ta bỗng thấy buồn cười.
“Bạch Phi, ngươi còn nhớ năm đó ta nhận cha làm nghĩa phụ không? Khi ấy, ngươi dùng tung tích của Sơn Oa Nhi ca ca để ép ta mang theo ngươi. Ta mang ngươi theo, nhưng ngươi lại nói, Sơn Oa Nhi trộm túi tiền của nhà giàu, bị đ.á.n.h c.h.ế.t rồi ném vào bãi tha ma. Nay ngươi nhìn Tạ Cẩn Hành… có thấy giống hắn không?”
Sắc mặt Bạch Phi cứng lại, đột ngột quay đầu nhìn về phía Tạ Cẩn Hành đang trên đầu thành, cùng quân sư bàn bạc sinh kế cho lưu dân.
Ta theo ánh mắt hắn nhìn qua.
“Lúc nhỏ, mỗi lần chúng ta sắp c.h.ế.t đói, đều là hắn chia phần của mình cho chúng ta… ngươi còn nhớ không?”
Ta thích nam nhân mắt phượng.
Là vì Sơn Oa Nhi ca ca năm xưa — người đột nhiên mất tích — cũng có đôi mắt phượng ấy, ta vẫn luôn tìm hắn.
Hắn là “vua ăn mày” của đám trẻ chúng ta.
Có thể nói, chúng ta sống được đến hôm nay… đều nhờ hắn.
“Bạch Phi, lòng người… thật phức tạp, đúng không?”
Tấm lòng hắn đối với ta, ta biết.
Kiếp trước, ta thậm chí từng tiếc nuối.
Kiếp này, ta cũng từng cân nhắc hắn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Chỉ tiếc… chí hướng không cùng một đường, cuối cùng chỉ còn lại thất vọng.
14
Lão thành chủ trọng bệnh, sau khi tỉnh lại liền không hỏi đến thế sự.
Tạ Cẩn Hành tôn ta làm tân thành chủ, cười nói:
“Muội t.ử, ta nghĩ ra một cách, có thể phá được thế cục kiếp trước.”
Ta nhìn hắn, trong lòng đã mơ hồ đoán được.
“Xin nghe tường tận.”
Hắn mặt dày xoa cằm.
“Bất luận dung mạo hay năng lực, thiên hạ nam nhi có ai hơn ta nửa phần? Chi bằng muội làm nữ đế, ta làm nam hậu, tất sẽ không ai dám khuyên muội nạp thêm hậu cung.”
“Dù sao nữ nhân các người đổi mấy người nam nhân, cũng chỉ sinh được từng ấy đứa, không có lý do ép muội khai chi tán diệp.”
Ta cười lạnh.
“Cho nên, kiếp trước ngươi cho rằng ta không trấn áp nổi đám lão già kia, là vì ta không đủ xinh đẹp, năng lực không đủ? Hóa ra nam nhân các ngươi không bôi nhọ nữ nhân thì không biết nói chuyện?”
Cũng không nghĩ xem, kiếp trước là ai thay hắn ổn định hậu phương, là ai không quản vất vả đi tìm hiền tài dị sĩ cho hắn.
Sau khi hắn đăng cơ, không giỏi xử lý triều chính, lại là ai đêm đêm cùng hắn phê duyệt tấu chương, tra sót bổ khuyết, hoàn thiện quyết sách.
Sắc mặt hắn trắng bệch.
“Ca không phải ý đó…”
Ta nhìn hắn, khẽ thở dài.
Những ngày ân ái kiếp trước vẫn rõ mồn một, nhưng ta… đã mệt mỏi không chịu nổi.
“Ta đã nói rồi, kiếp này ngươi và ta vô duyên. Ngươi đi đi.”
Đời này, ta đã hiểu.
Những tiếc nuối trên thế gian này, dẫu có trùng sinh bao nhiêu lần, cũng không thể xóa sạch.
Bởi lòng người không đủ, tham lam vô độ, đã muốn cái này, lại muốn cái kia.
Chỉ khi hóa thành một nắm tro tàn, mới thật sự biết an phận.
15
Tám năm sau, thiên hạ nhất thống.
Ngày Tạ Cẩn Hành đăng cơ, ta chủ động giao lại binh quyền Phong Đô, một người một ngựa, mang kiếm du hành giang hồ.
Nghe nói, hậu cung của hắn lại dần dần đầy ắp mỹ nhân, sinh được mấy đứa con trai mập mạp, còn sai người gửi thư cho ta.
“Muội t.ử, mặc muội tin hay không, ta thật sự chưa từng chạm vào họ! Đợi lũ nhóc lớn hơn một chút, ta chọn một đứa vừa mắt truyền ngôi, rồi sẽ đi tìm muội.”
Hừ~
Liên quan gì đến ta?
Có ảnh hưởng gì đến việc ta đi dạo tiểu quán, ngắm nam hoa khôi hay không?
Đồ đội nón xanh!
-HẾT-