Nhưng chuyện khiến phụ mẫu đau lòng thêm một lần…
hay khiến họ vui mừng thêm một lần…
ta vẫn có thể phân biệt rõ ràng.
Sau khi nghĩ thông, ta vừa định gật đầu bước xuống kiệu, lại chợt nhớ tới lời mẫu thân căn dặn trước lúc rời nhà:
“Tân nương là người tôn quý, phải biết giữ lấy thể diện của mình. Người ta phải ba lần mở lời đón con, khi ấy con mới được nhẹ nhàng gật đầu.”
Ban đầu ta vốn muốn làm ra vẻ kiêu kỳ đôi chút, để tránh bị người khác xem nhẹ.
Nhưng khi cửa kiệu vừa mở ra…
Bộ hỷ phục vốn được chuẩn bị cho Nhị lang lại không vừa người Tạ Thanh Trì, khiến chàng mặc vào vừa gò bó vừa vụng về, nhìn thế nào cũng thấy lúng túng.
Ta thực sự không nhịn nổi, nép sau chiếc quạt tròn mà bật cười khe khẽ.
Thôi rồi.
Nụ cười này đã lộ ra, muốn giấu cũng chẳng giấu nổi nữa.
Ta dứt khoát hạ quạt xuống, cố nhịn cười rồi nghiêm túc hỏi chàng:
“Vậy chàng có người nào trong lòng chưa?”
“Không có.”
“Thế còn hồng nhan tri kỷ hay tiểu thanh mai gì đó?”
“Hoàn toàn không có.”
Dường như sợ ta không tin, Tạ Thanh Trì còn đặc biệt nghiêm túc bổ sung thêm một câu:
“Sau này cũng sẽ không có.”
Ta cúi đầu suy nghĩ một lúc lâu, cuối cùng mới khẽ gật đầu:
“Vậy thì được.”
Ta lặng lẽ bước xuống khỏi kiệu hoa, nắm lấy dải lụa đỏ trong tay, cùng chàng bái thiên địa, lạy phụ mẫu.
Khách khứa xung quanh ban đầu còn không ngừng xì xào bàn tán, nhưng dần dần đều yên lặng cả xuống, rồi tiếng chúc phúc lại vang lên náo nhiệt khắp nơi.
Đương nhiên vẫn có vài người trong chi tộc họ Tạ không vừa mắt, đứng bên cạnh chỉ trỏ thì thầm, lời lẽ chê bai chẳng ngớt.
Thế nhưng một vị trưởng bối trong tộc Tạ gia lại vuốt râu cười lớn:
“Đại lang thật có phúc khí, cưới được một nàng dâu vừa ôn hòa lại hiểu chuyện đến vậy, cháu trai nhà ta có cầu cũng chẳng cầu được.”
“Cái gọi là nhân duyên ấy mà, ngươi càng nhìn không thuận mắt, biết đâu lại càng hợp nhau. Người đời chẳng phải vẫn gọi đó là trời sinh một đôi hay sao.”
Thực ra thì ta cũng chẳng phải người xứng đôi hoàn mỹ gì cho cam.
Ví như đêm trước ngày xuất giá, A nương lo lắng tính tình ta quá mức mềm mỏng, sau này bước vào nhà chồng sẽ bị người ta bắt nạt.
Dưới ánh đèn dầu lay động, người nắm tay ta, chậm rãi truyền dạy từng điều:
“Con gái Ngô quận chúng ta vốn là người tôn quý, con nhất định phải giữ lấy dáng vẻ kiêu ngạo của tân nương.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Trước tiên phải chê học vấn cùng dung mạo hắn chẳng bằng huynh trưởng, lại chê nhà họ bày biện quê mùa thô tục, thức ăn cũng chẳng hợp khẩu vị.”
“Nếu đối phương vẫn không nổi giận, thật lòng đối đãi với con, khi ấy con mới dùng chân tâm mà đáp lại, nghe rõ chưa?”
Ta nghe xong vẫn chưa thật sự hiểu hết, liền tò mò ngẩng đầu hỏi lại:
“Mẹ à, thật lòng là gì vậy? Làm sao con biết người ta có thật lòng hay không?”
A nương lập tức dùng ngón tay gõ nhẹ lên trán ta một cái, vừa tức vừa buồn cười mà mắng:
“Đồ ngốc!”
“Nhà chúng ta làm ăn buôn bán, cái gọi là thật lòng chính là ngân phiếu, là khế đất!”
“Con cứ học theo ta là được rồi, năm xưa ta cũng dùng cách này mới giữ được phụ thân con.”
Phụ thân đứng bên cửa sổ từ đầu đến cuối chẳng nói lời nào, chỉ lặng lẽ nhìn A nương mà mỉm cười dịu dàng.
Thấy ta vẫn chưa hoàn toàn hiểu rõ, A nương chỉ biết thở dài, gọi Triệu ma ma mang sách tới, bắt ta học thuộc mấy lời làm khó dành cho Tạ Thanh Từ trong đêm tân hôn:
“Nói rằng hắn chẳng bằng ca ca mình, rằng Đại lang vừa trầm ổn khiêm nhường, lại có năng lực cai quản tiệm muối của Tạ gia.”
“Nói rằng viện t.ử của hắn tuy xa hoa lộng lẫy, nhưng lại thiếu mất phong vị thanh nhã, nhìn vào chỉ thấy tục khí bủa vây, miễn cưỡng lắm mới có thể tạm ở.”
Ta lật xem quyển sách ghi chép về Tạ Thanh Từ, nhìn thấy mấy bức họa hắn vẽ quả thực khéo léo thanh tao, liền nhỏ giọng lên tiếng biện giải:
“A nương nói vậy cũng không hẳn đúng, Nhị lang thật ra cũng chẳng đến nỗi quá tệ.”
So với đại lang, dường như Nhị lang càng khiến A nương thêm nhiều phần phiền muộn.
May mà Triệu ma ma vẫn luôn tận tâm tận ý ở bên cạnh dịu dàng an ủi:
“Tiểu thư nhà ta dung mạo xinh đẹp, tính tình lại ôn nhu dễ mến, lúc nào cũng hay cười.”
“Trừ phi là hòa thượng đã cắt đứt hồng trần trong miếu, bằng không nam nhân nào gặp mà chẳng động lòng thương mến?”
“Huống hồ lão gia cùng phu nhân nhà họ Tạ lại thiên vị Nhị lang như thế, nếu thật sự gả cho Đại lang, chỉ e sau này còn phải chịu không ít ấm ức từ chị em dâu.”
Lời ấy nghe qua quả thực cũng có lý.
Phải biết rằng năm Tạ Thanh Từ vừa tròn mười sáu tuổi, Tạ gia đã riêng tặng cho hắn một tòa biệt viện rộng lớn.
Trong viện ấy, đừng nói đến những loại kỳ hoa dị thảo quý hiếm, mà ngay cả bình phong lưu ly do hoàng cung ban thưởng, đồng hồ vàng quý giá hay sứ Thanh Hoa của lò Nhữ Dao cũng đều đầy đủ chẳng thiếu món nào.
Ngày ta vừa bước xuống kiệu hoa, từ xa đã nhìn thấy phủ đệ của Nhị lang rực rỡ xa hoa, tiếng tỳ bà sáo trúc vang vọng khắp cả con phố.
Thế nhưng chỉ cách nhau một đoạn đường ngắn ngủi, phủ của đại lang Tạ Thanh Trì lại hoàn toàn khác biệt.
Dinh viện tuy rộng lớn nhưng lại lạnh lẽo quạnh quẽ, chẳng có chút hơi ấm nhân gian nào.
Trong sân không trồng hoa cỏ, dưới bếp cũng chẳng có khói lửa, ngay cả trên giường cũng không trải lấy một tấm chăn ấm áp.
Nhìn thấy cảnh tượng ấy, tim ta bất giác khẽ giật mình.
Hỏng rồi!