GIỚI THIỆU:
Năm thứ năm Mạnh Lệnh Chiêu không chịu thành thân, ta trở thành thiên kim giả của Hầu phủ.
Chỉ là, hắn hoàn toàn không hay biết.
Trước khi nam hạ tra án, theo lệ thường, hắn lại bày ra một nan đề để làm khó ta:
“Nếu nàng có thể tìm được Nguyệt Tâm Lan trên vách đá Tầm Phương Nhai, trở về ta sẽ thực hiện hôn ước.”
Ta như thường lệ gật đầu, nhưng lần này lại hỏi thêm một câu:
“Nếu không tìm được… chàng vẫn sẽ cưới ta chứ?”
Hắn khẽ cười khẩy, không buồn quay đầu, thúc ngựa phóng đi.
Cũng may, hắn ghét ta đến vậy.
Đợi khi hồi kinh, thấy vị hôn thê đã đổi người… hẳn sẽ bất ngờ lắm.
Chỉ là ta không ngờ…
Thiên kim thật lại để lại cho ta một vị hôn phu.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Người nọ cao lớn tuấn tú, khí chất trầm ổn lạnh lùng, toàn thân toát ra vẻ cường tráng.
Về sau, Mạnh Lệnh Chiêu bụi bặm phong trần quay về, liếc hắn một cái đầy khinh suất:
“Nàng xưa nay quen dùng thứ tốt, ta không tin nàng lại để mắt đến một tên thợ rèn thô lỗ.”
Hắn ung dung rời đi, chắc mẩm ta ắt sẽ hối hận.
Ta không quay đầu, chỉ hỏi người phía sau:
“Đại Tráng ca, ngày lành thành thân… huynh đã chọn xong chưa?”
01
Mạnh Lệnh Chiêu lại một lần nữa nam hạ, ta như thường lệ đứng nơi cổng thành tiễn hắn rời kinh.
Người đến tiễn hắn rất đông, có thuộc hạ trong nha môn, có bạn đồng môn thuở trước, còn có cả hồng nhan tri kỷ của hắn.
Rất nhiều người, nói rất nhiều lời, dùng mất rất nhiều thời gian.
Mãi đến khoảnh khắc cuối cùng, hắn mới keo kiệt chừa lại cho ta một chút thời gian ít ỏi.
Trước đây lần nào cũng vậy, khi ấy ta luôn tranh thủ từng khắc để nói chuyện cùng hắn.
Vì muốn nói hết trong khoảng thời gian ngắn ngủi ấy, những lời kia ta phải âm thầm diễn đi diễn lại trong bụng không biết bao nhiêu lần.
Ví như cái bọc đặt bên phải xe ngựa, bên trong là bùa bình an ta cầu ở chùa Phổ An, mới cầu về đấy, chàng nhất định phải mang theo, có thể phù hộ chàng dẹp phỉ thành công, bình an trở về.
Ví như nghe nói Nam Chiếu nhiều độc vật, ta đặc biệt cầu danh y chế ra không ít t.h.u.ố.c xua côn trùng, chàng nhớ phải dùng.
Nhưng lần này, ta một câu cũng chẳng nói, chỉ lặng lẽ nhìn Mạnh Lệnh Chiêu.
Hắn cũng nhìn ta. Thấy ta im lặng không mở lời, thần sắc dần hiện vẻ không vui.
“Ta sẽ không hồi thư cho nàng đâu.” Hắn nói, “Có gì muốn nói thì tranh thủ nói đi. Đợi đến Nam Chiếu rồi, ta chẳng có thời gian đọc thư của nàng đâu.”
Ta nghĩ ngợi một chút, lần thứ năm hỏi ra câu ấy:
“Lần này trở về… chúng ta sẽ thành thân chứ?”
Một nữ t.ử khuê các, giữa chốn đông người lại hỏi ra lời như vậy, quả thực không hợp lễ nghi.
Nhưng ta đã chờ quá lâu rồi.
Chờ được gả cho Mạnh Lệnh Chiêu.
Mạnh Lệnh Chiêu ngồi cao trên lưng ngựa, rũ mắt nhìn ta, không biết đang nghĩ điều gì.
Thật lâu sau, hắn mới cười nói:
“Ta đã cho nàng rất nhiều cơ hội, nhưng nàng chẳng hề dụng tâm. Như vậy chỉ khiến ta cảm thấy… nàng vốn không thật lòng muốn gả cho ta.”
“Hay thế này đi.” Hắn khẽ lắc roi ngựa, “Nếu nàng tìm được Nguyệt Tâm Lan trên vách đá Tầm Phương Nhai, đợi ta trở về, chúng ta sẽ thành thân, được không?”
Năm năm qua, mỗi năm Mạnh Lệnh Chiêu đều nghĩ ra một nan đề để làm khó ta.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Năm đầu tiên, hắn muốn ta trồng được hoa xuân giữa mùa đông. Ta dốc hết tâm sức, thức trắng nhiều đêm mới nuôi sống được chậu hoa ấy.
Nhưng còn chưa kịp đem cho hắn xem…
Đêm đó, hoa bỗng dưng héo rũ.
Năm thứ hai, hắn muốn ta tự tay thêu một bức “Bách Điểu Triều Phượng” mừng thọ lão phu nhân nhà họ Mạnh.
Ta thức dưới đèn hàng chục ngày đêm, cuối cùng cũng kịp trước ngày mừng thọ.
Thế nhưng trên đường đưa đến Mạnh phủ, bức thêu vô cớ bị dính mực, thế nào cũng không thể khôi phục.
Năm thứ ba, là nếm trăm loại trà, chọn ra chén trà do chính tay hắn pha.
Năm thứ tư, là cùng hắn cải nam trang dự yến hoa hội mà không bị ai nhận ra.
Trước đây ta chỉ nghĩ do vận số không tốt.
Giờ nghĩ kỹ lại, hết thảy những lần thất bại vừa khéo ấy…
Là bởi ngay từ đầu, hắn vốn chẳng định để ta được như nguyện.
Ta ngẩng đầu nhìn hắn, nheo mắt dưới ánh mặt trời.
Thiếu niên trên lưng tuấn mã cao lớn, khí phách hăng hái, tóc đen tung bay trong gió, khiến người ta chẳng thể dời mắt.
Dây buộc tóc trên đầu hắn là do ta đan.
Túi thơm bên hông là do ta thêu.
Kiếm tuệ bên hông cũng là do ta kết.
Trên người hắn, khắp nơi đều là dấu vết ta từng yêu hắn.
Nhưng hắn chưa từng thừa nhận.
Mỗi khi có người hỏi dây buộc tóc đẹp như vậy, túi thơm tinh xảo ấy từ đâu mà có….
Hắn luôn hờ hững đáp rằng mua ở Tú Tương Lâu, chẳng đáng mấy đồng.
Ta gật đầu, như trước đây vẫn thế, khẽ đáp:
“Được, Mạnh Lệnh Chiêu, chúc chàng lên đường bình an.”
Có lẽ vì ta quá bình tĩnh, ngược lại khiến hắn bất an.
Hắn ghìm bụng ngựa, đi vòng quanh bên cạnh ta:
“Hôm nay nàng nói quá ít. Nếu là ngày thường, hẳn đã quấn lấy ta nói mãi không thôi rồi. Hơn nữa thứ ta bảo nàng tìm, nàng cũng chẳng tò mò là gì, chẳng tò mò có tìm được hay không?”
Ta cười cười:
“Ta sẽ thử xem. Cố gắng một chút, chắc sẽ tìm được thôi.”
Hắn mím môi, lại quay đầu nói như vô tình nhắc nhở:
“Ở Quốc T.ử Giám có một quyển cổ tịch từng ghi chép về Nguyệt Tâm Lan. Chỉ là không biết nàng có cái vận khí ấy để tìm thấy hay không.”
Ta không nhịn được hỏi:
“Nếu ta không tìm được… chàng trở về vẫn sẽ cưới ta chứ?”
Cuối cùng hắn bật cười khẩy một tiếng, quay đầu ngựa, phóng đi như bay.
Ta đương nhiên biết…
Hắn sẽ không cưới ta.
Ta nhìn đuôi ngựa tung cao của hắn, nhìn bóng lưng dần xa khuất.
Trong lòng âm thầm nói:
Mạnh Lệnh Chiêu, chúc mừng chàng cuối cùng cũng thoát khỏi ta.
Ta phải đi rồi, trở về nơi vốn thuộc về mình.
Từ nay về sau, chàng sẽ không còn một vị hôn thê què chân để người đời chế giễu nữa.