A Vân hẳn cũng không ưa gì hắn, nàng không giống ta, chuyện gì cũng nhẫn nhịn Mạnh Lệnh Chiêu.
Nghe vậy liền bật lại:
“Ôi trời, ngươi thật là! Không biết nói chuyện thì ngậm miệng đi được không?”
“Người ta nói rõ như vậy ngươi nghe không hiểu à?”
“Ai thèm làm thiếp cho ngươi chứ!”
Sắc mặt Mạnh Lệnh Chiêu trầm xuống, xoay người lên ngựa:
“Quý Vân Thư, nàng không chịu nổi cuộc sống như thế này đâu.”
“Rồi sẽ có một ngày nàng quay về kinh thành cầu xin ta.”'
Hắn nhớ rõ lúc mình đến Hầu phủ chất vấn, thái độ của phu nhân Hầu phủ lạnh lùng vô tình đến nhường nào.
“Nó đã không còn là nữ nhi của ta. Nếu ngươi muốn đưa nó về, vậy sau này nó đi đâu ở đâu là chuyện của ngươi.”
Mạnh Lệnh Chiêu vẫn luôn biết địa vị của Quý Vân Thư ở Hầu phủ.
Mà hiện giờ—
Ngoài chính mình ra, nàng càng chẳng còn nơi nương tựa.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Nghĩ đến đó, hắn lại giãn mày, nâng cằm lên:
“Nàng và ta thanh mai trúc mã.”
“Nàng cầu xin ta đi. Vị trí thế t.ử trắc thất, ngoài nàng ra sẽ không có người khác.”
08
Mạnh Lệnh Chiêu đến vội đi vội, chỉ để lại A Vân cùng vài người hầu.
Ta nhìn nàng một cái.
Nàng mặc y phục gấm vóc thượng hạng, khác hẳn lần đầu gặp mặt.
Đào mẫu hẳn đã nghe tin, vội vã chạy về.
Nhìn thấy A Vân, hốc mắt bà đỏ lên, nhưng vì ta còn ở đây nên không dám biểu lộ quá mức thân cận.
Ta cúi đầu kéo nhẹ tay áo Trần Lễ, cùng hắn đi ra ngoài.
Trước khi bước khỏi cửa, ta ngoái đầu nhìn lại.
Đào mẫu đang ôm c.h.ặ.t A Vân vào lòng.
Qua nửa ngày, A Vân từ trong phòng bước ra, ngồi xổm xuống bên cạnh ta.
Ta khẽ nói:
“Xin lỗi… khiến tỷ chịu khổ nhiều năm như vậy.”
Ngày ấy, khi nhìn bọng nước trong tay mình, người đầu tiên ta nghĩ tới chính là nàng.
Khi ta còn được nuôi như cành vàng lá ngọc ở Hầu phủ, thì nàng mới năm tuổi đã phải nấu cơm giặt giũ.
Ngay cả ca ca ham c.ờ b.ạ.c kia còn từng đem nàng cầm cố ở sòng bạc.
Nàng xua tay, cười lớn:
“Ôi dào muội t.ử, chuyện này đâu phải lỗi của muội. Có phải muội đổi nhầm hài t.ử đâu.”
“Với lại, muội cũng thay ta chịu khổ bao nhiêu năm rồi còn gì.”
Nàng bẻ ngón tay đếm từng việc:
“Không thuộc thơ văn thì mỗi chữ bị đ.á.n.h một thước. Ngày nào cũng luyện đàn từ sáng tới tối. Kim thêu đ.â.m thủng cả mười đầu ngón tay.”
“Lúc ngồi phải thẳng tắp, lệch nửa ly cũng không được. Ăn uống, rót trà đều phải theo đúng quy củ.”
“Không được cười lớn, không được tùy tiện trò chuyện…”
“Trời ơi muội t.ử, những năm ấy muội sống kiểu gì vậy? Ta mới trải qua một tháng thôi đã sắp bị hành c.h.ế.t rồi.”
Trông nàng thật sự rất suy sụp.
Thành ra tâm trí ta đều dồn vào an ủi nàng, chẳng còn lòng dạ nào để buồn nữa.
An ủi hồi lâu, nàng tựa đầu lên vai ta, thấp giọng:
“Mẫu thân không thích ta.”
“Mỗi ngày nhìn thấy ta, bà đều thất vọng.”
“Ta không biết phải làm sao nữa.”
Ta hé môi, cuối cùng lại chẳng nói được gì.
Bởi vì—
Ta cũng không biết phải làm sao.
09
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Sau một trận hỗn loạn, cuộc sống lại trở về như cũ.
Trong nhà thiếu nhất chính là bạc.
Ta chưa từng biết, vài lượng bạc vụn lại có thể khiến người ta vất vả đến vậy.
Ban ngày bọn họ xuống đồng làm ruộng, còn ta ở nhà nhận chút việc thêu thùa.
Tay nghề của ta rất tốt, đồ thêu đem lên trấn lúc nào cũng bán sạch.
Mỗi sáng Trần Lễ đều tới nhà lấy hàng thêu, đến tối lại mang một túi tiền giao cho ta.
Liên tục mấy ngày đều như vậy.
Cho đến hôm ấy, ta hỏi hắn:
“Mấy mẫu hoa này vốn không bán được từng ấy tiền. Ngày nào huynh đưa ta cũng nhiều hơn hẳn.”
Hắn im lặng một lúc lâu mới tìm được lời chống chế:
“Nàng thêu đẹp, các cô nương tranh nhau mua, ta tiện thể nâng giá.”
Các cô nương đâu phải kẻ ngốc.
Nâng giá mà nâng đến mức một chiếc khăn tay bán được nửa lượng bạc sao?
Cho dù là lụa quý cũng chẳng bán nổi giá ấy, huống chi chỉ là khăn gấm bình thường.
Những lúc rảnh rỗi, ta thường đứng ngoài sân dùng cành cây dạy bọn trẻ hàng xóm đọc sách nhận chữ.
Qua vài hôm, trưởng thôn quả nhiên tới tìm ta, mời ta đến học đường đầu làng làm nữ phu t.ử.
Từ nhà tới học đường phải qua một con sông, rồi đi thêm hai dặm nữa.
Mùa đông trời tối rất sớm.
Đào mẫu không yên tâm, bèn bảo Đào Quản mỗi ngày ra đầu cầu đón ta.
Đào Quản chẳng có nghề nghiệp đàng hoàng, nhưng ngày nào cũng bận rộn.
Đưa đón được vài hôm liền mất kiên nhẫn.
Ta đi sau lưng hắn, cũng chẳng nói gì.
Cho tới hôm ấy trời tối đen, khi ta qua cầu lại không thấy Đào Quản đâu.
Thật ra ta vốn không sợ bóng tối.
Nhưng ở đầu cầu có một con ch.ó đen hoang.
Thuở nhỏ ta từng bị ch.ó nhà công t.ử họ Châu đuổi c.ắ.n, từ đó về sau rất sợ ch.ó.
Ta bước lên đầu cầu, thấy con ch.ó đang quanh quẩn liền cúi xuống nhặt một cành cây lớn, run tay giơ lên.
Loài ch.ó thật kỳ lạ.
Nó cứ thích lao tới người sợ nó nhất.
Ngày thường Đào Quản đi qua đi lại, nó chẳng bao giờ tiến lên.
Hôm nay lại thẳng hướng ta mà tới.
Ta sợ đến khàn cả giọng, nhưng chạy cũng chẳng nhanh:
“Đi ra… cầu xin ngươi…”
Ngay giây tiếp theo—
Có người một tay nhấc bổng ta lên, xoay một vòng rồi vững vàng đặt lên lưng mình.
Ta ôm c.h.ặ.t cổ hắn, hai chân kẹp ngang eo hắn, như nắm được cọng rơm cứu mạng.
Trần Lễ chỉ vài ba động tác đã đuổi con ch.ó đi mất.
Ta tựa trên vai hắn, lén lau nước mắt.
Tấm lưng Trần Lễ cứng lại, rất lâu sau mới khẽ nói:
“Đừng sợ.”
“Ta vẫn luôn ở đây.”
Ta nghiêng đầu áp lên lưng hắn, nước mắt cứ thế rơi mãi không ngừng.
Con ch.ó thật ra cũng không đáng sợ đến vậy.
Nhưng ta chính là không nhịn được muốn khóc.
Trần Lễ không nói thêm gì nữa.
Hắn siết c.h.ặ.t t.a.y hơn, từng bước sâu cạn cõng ta đi về trong màn đêm.
09
Về đến nhà ta mới biết, Đào Quản bị người ta giữ lại ở sòng bạc.
Tiền bạc cha mẹ làm ruộng tích cóp bao năm, cùng số bạc ta kiếm được nhờ thêu thùa dạy học, tất cả đều sạch trơn.