Ta còn chưa kịp mở lời, phía sau đã có một cánh tay vòng tới kéo ta ra sau lưng.
Trần Lễ nhìn Mạnh Lệnh Chiêu, mặt không biểu cảm:
“Nếu không biết sống sao thì đi c.h.ế.t đi.”
Trần Lễ từ chiến trường trở về, vốn đã đầy sát khí.
Đối diện Mạnh Lệnh Chiêu càng không hề che giấu.
Ta lén véo eo hắn một cái, bảo hắn ít nhiều cũng nên có dáng vẻ quan gia.
Thế là hắn lịch sự hơn đôi chút:
“Nếu không biết sống sao… thì mời đi c.h.ế.t.”
Nhìn ra được—
Hắn thật sự rất ghét Mạnh Lệnh Chiêu.
Dẫu rằng sau khi tân đế lên ngôi, các thế gia như Mạnh gia, Quý gia đều bị chèn ép ít nhiều.
Nhưng lạc đà gầy vẫn lớn hơn ngựa.
Không cần thiết phải đối đầu.
Trần Lễ không muốn ta nói thêm với hắn dù chỉ một câu, nắm tay ta rời đi.
Dưới hàng liễu rủ, Mạnh Lệnh Chiêu đứng rất lâu.
Đơn độc lạnh lẽo—
Như một cô hồn dã quỷ.
13
Ngày hôm sau, chúng ta chuyển vào Uy Vũ Hầu phủ.
Phủ đệ rất lớn.
Còn lớn hơn cả Hầu phủ năm xưa.
Ta chưa từng nghĩ—
Có một ngày những điều mình học suốt hai mươi năm trước kia lại có dịp dùng tới.
Quản gia xử sự, cai quản nội viện, xã giao cùng các phu nhân quý tộc.
Hiện giờ thiên hạ thái bình.
Trần Lễ giữ chức Điện Tiền Đô Chỉ Huy Sứ ở kinh thành, ban ngày đều phải vào triều đúng giờ.
Ta nhàn rỗi thì ở nhà quản lý điền trang cửa hàng.
Hôm ấy sau giờ Ngọ, mưa lớn bất ngờ ập tới.
Ta đang tính sổ sách thì tiểu tư bên cạnh Trần Lễ vội vàng chạy tới, nói Hầu gia quên mang ô, giờ đang mắc kẹt ở cổng cung không về được.
Ta nghĩ một chút:
“Sáng nay ta đã để ô trong xe ngựa của hắn rồi mà.”
“Không đi xe ngựa.” Tiểu tư đảo mắt né tránh, “Hầu gia đi bộ.”
Ta cũng không nghĩ nhiều, lập tức chuẩn bị xe đi đón Trần Lễ.
Đến cổng cung mới thấy có vài vị đại nhân đang đứng tránh mưa cùng hắn.
Trong đó có cả Mạnh Lệnh Chiêu.
Trần Lễ thấy ta, liền chắp tay cười với đám quan viên:
“Chư vị, ta phải đi trước một bước.”
“Nương t.ử tới đón ta rồi.”
“Chỉ cần mưa gió một chút là nàng lại lo lắng cho ta.”
“Có được thê t.ử như vậy, còn cầu gì hơn nữa.”
Mọi người vội vàng tâng bốc:
“Bái kiến phu nhân.”
“Phu nhân thật tốt.”
“Hầu gia đúng là có phúc…”
Ta vén rèm xe, khách sáo mỉm cười với mọi người.
Ánh mắt lướt qua Mạnh Lệnh Chiêu thì hơi khựng lại.
Hắn đứng ngoài rìa hơn một chút.
Tay áo cùng giày đều bị mưa làm ướt.
Lúc ngẩng đầu nhìn ta, ánh mắt cũng ướt đẫm như mưa.
Ta chợt nhớ tới năm xưa—
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Ta cũng từng đ.á.n.h xe tới đón Mạnh Lệnh Chiêu tan triều như vậy.
Khi ấy ta mười lăm tuổi, cả hai đều còn trẻ.
Bằng hữu đồng song của hắn nhìn thấy ta liền cười cợt trêu chọc hắn.
Hắn nhìn ta một cái.
Rồi một mình dầm mưa đi về.
Ta thu hồi ánh mắt, thấy Trần Lễ đã bước lên xe, bèn lấy khăn lau nước mưa trên mặt hắn.
Động tác của Trần Lễ cực nhanh.
Hắn kéo mạnh rèm xe xuống, lẩm bẩm:
“Chỉ lần này thôi.”
“Sau này không cho hắn nhìn nữa…”
Xe ngựa rời đi.
Mạnh Lệnh Chiêu một mình bước vào màn mưa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Mưa lớn như trút nước, dội hắn từ đầu tới chân ướt sũng.
Hắn chợt nhớ ra—
Năm đó, hắn đã không bước lên chiếc xe ngựa của nàng.
Kể từ lần ấy, Quý Vân Thư sợ hắn lại bị người khác chế giễu.
Cho nên về sau không bao giờ đ.á.n.h xe tới đón hắn nữa.
Khi ấy hắn sợ điều gì?
Hắn sợ cưới Quý Vân Thư làm thê t.ử sẽ bị người đời cười nhạo.
Nhưng giờ đây—
Trần Lễ cưới nàng.
Không còn ai dám cười nhạo nàng nữa.
Ai nấy đều tâng bốc nàng.
Ai nấy đều kính trọng nàng.
Từ ngày nàng trở lại kinh thành—
Không còn ai nhắc tới cái chân tật của nàng nữa.
Hắn không còn nghe thấy hai chữ “què chân” thêm lần nào.
Tất cả chỉ vì—
Trần Lễ đủ mạnh.
Quyền thế của hắn đủ lớn.
Mạnh Lệnh Chiêu bật cười không thành tiếng, cố nuốt xuống vị tanh ngọt nơi cổ họng.
Suy cho cùng—
Là hắn vô dụng.
Nếu người khác dám cười nhạo thê t.ử của ngươi—
Chẳng phải cũng vì họ xem thường chính ngươi sao?
Đến tận hôm nay—
Hắn mới hiểu được đạo lý ấy.
13
Trần Lễ hung mãnh như hổ, ta thật sự chịu không nổi.
Hắn áp sát sau lưng ta, như mãnh hổ làm nũng. Ta đưa tay đẩy đầu hắn:
“Vậy ngày mai ta lại tới cổng cung đón chàng nhé?”
Hắn c.ắ.n nhẹ vành tai ta:
“Không được đi.”
“Vì sao?” Ta khẽ động vai, “Chê ta không mang ra ngoài được à?”
“Toàn nói bậy.”
Hắn ôm ta nhấc lên một chút:
“Ta nói cho nàng biết, nam nhân lòng dạ ghen ghét lắm.”
“Nếu để bọn họ biết phu nhân của ta tốt đến nhường nào, không chừng sau lưng ngày nào cũng nguyền rủa ta.”
“Ngày tháng tốt đẹp thì cứ tự mình hưởng là được. Phô trương ra ngoài chỉ dẫn tới tiểu nhân.”
“Đặc biệt là cái kẻ kia…”
Hắn hừ một tiếng:
“Nghe nói hắn viết văn làm thơ rất giỏi, e là viết bùa nguyền người khác cũng lợi hại lắm.”
Ta bật cười:
“Chàng nói toàn thứ linh tinh gì vậy, phiền c.h.ế.t đi được.”
Quý gia từng cho người tới, nói phu nhân Hầu phủ nhớ ta, mời ta sang phủ trò chuyện.
Ta nghĩ một lát rồi không đi.
A Vân cũng đã rời khỏi Hầu phủ từ ba năm trước.
Nàng để lại một bức thư nguệch ngoạc rồi bỏ nhà đi.
Trước khi đi, nàng lén tới Yên Khê gặp ta.
Ta nấu cho nàng một bát mì.
Nàng vừa ăn vừa khóc:
“Bà ấy chê chân muội tật nguyền, lại chê đầu óc tỷ ngu dốt.”
“Muội nói xem… rốt cuộc bà ấy thích kiểu nữ nhi thế nào?”
“Ta không làm nổi nữ nhi của bà ấy.”
“Thà c.h.ế.t bên ngoài còn hơn ở Hầu phủ u uất cả đời.”
Ba năm trước, Hầu phủ phu nhân tiễn đi một đứa con gái què chân.
Sau đó lại ép thêm một đứa con gái khác rời đi.
Hiện giờ—
Bà ấy không còn một nữ nhi nào nữa.
Sau này Trần Lễ nói với ta, hắn từng gặp A Vân trong doanh trại nữ binh.
Nàng trời sinh sức lớn như trâu, vốn thích hợp chiến trường.
Bắt nàng ở khuê phòng chờ gả mới thật là phí tài.
Lại qua ba năm nữa, Mạnh gia dời xuống phương Nam, Mạnh Lệnh Chiêu cũng bị điều khỏi kinh thành.